Lặng lẽ chờ hoa nở

Chương 6

06/03/2026 17:29

Nhưng các ngươi không phải bằng hữu sao?

Tô Cẩn Thừa từng xem hắn như tri kỷ.

“Nếu không vì nàng, ta sao lại kết giao cùng hắn. Nếu chẳng kết giao với hắn, ta sao biết được hắn đối xử tệ bạc với nàng như thế.”

Biết được tâm ý của hắn, trong lòng ta bỗng dâng lên trăm mối cảm xúc.

Năm đó ở Lâm An, bởi vẫn còn hôn ước trên người, ta không dám tỏ bày tâm ý, nào ngờ hắn cũng đã động lòng vì ta.

Giá như biết trước, ngày ấy ta mạnh dạn hơn, biết đâu kết cục của chúng ta đã khác.

Biết được tấm lòng hắn, ta càng không muốn hắn dính vào những cuộc phong vân kia.

“Vân Tranh, ta không muốn ngươi dính vào những chuyện đó. Hứa với ta, đừng nhúng tay vào.”

Thấy hắn không muốn đồng ý, ta kéo nhẹ tay áo hắn.

Vân Tranh thở dài bất đắc dĩ, nghiến răng nói: “Tô Cẩn Thừa tốt nhất nên đối xử tử tế với nàng, bằng không dù có phải liều mạng ta cũng sẽ chia rẽ hai người.”

Người này đúng là...

15

Nửa tháng sau, trong cung truyền ra tin tức, sau hai năm ròng rã, đ/ộc tố trong người đại hoàng tử cuối cùng cũng được giải.

Cùng lúc tin tức lan truyền, thánh chỉ từ cung cũng truyền đến phủ Tô gia. Chiếu chỉ minh văn ban xuống, chuẩn cho ta và Tô Cẩn Thừa hòa ly.

Vị thái giám truyền chỉ nói với ta rằng, đại hoàng tử khỏi bệ/nh, hoàng hậu niềm nở vui mừng, đặc biệt c/ầu x/in hoàng đế ban chiếu chỉ hòa ly cho ta.

Đây quả là niềm vui ngoài ý muốn, ta vui đến mức không thể khép miệng lại.

Tô Cẩn Thừa tiếp chỉ xem đi xem lại nhiều lần, không dám tin vào mắt mình.

Để bảo vệ ta, trong chiếu chỉ không hề nhắc đến việc ta tìm được dược dẫn c/ứu đại hoàng tử.

Chỉ nói rằng ta và Tô Cẩn Thừa bát tự không hợp, không xứng đôi, nên hạ chỉ cho ly hôn.

Vì thế Tô Cẩn Thừa hoàn toàn m/ù tịt.

Nhưng ta cũng không có ý định giải thích cho hắn, chỉ sai người thân tín thu xếp đồ đạc chuẩn bị rời đi.

Tô Cẩn Thừa vẫn chưa thể đi lại, tiếp chỉ cũng phải khiêng đến.

Hắn sai trường tùy ngăn cản không cho ta rời đi.

“Hoàng thượng hạ chỉ hòa ly, Tô Cẩn Thừa, ngươi muốn kháng chỉ sao?”

Tô Cẩn Thừa sốt ruột nói: “Trong này có hiểu lầm, nàng đừng vội đi, đợi ta đi thăm dò rõ ràng...”

Ta ngắt lời hắn: “Hiểu lầm hay không cũng không quan trọng, kết quả mới là điều cốt yếu. Ta chỉ biết được hòa ly với ngươi là điều ta hằng mơ ước.”

Tô Cẩn Thừa không tin lời ta.

“Vận Dung, nàng đừng nói lời phẫn nộ.”

Ta kéo tay áo lên, để lộ vết s/ẹo trên cổ tay cho hắn xem.

“Tô Cẩn Thừa, ta đã hối h/ận từ lâu, ta đã không muốn gả cho ngươi nữa rồi. Ngươi xem, đây là vết s/ẹo năm xưa khi ta phản kháng hôn sự, chỉ tiếc sự tình không như ý nguyện. Mấy năm sau, cuối cùng ta cũng có thể chia tay ngươi.”

Thật tốt quá!”

Tô Cẩn Thừa chăm chú nhìn vào cổ tay ta.

Trong mắt hắn tràn đầy sự hoài nghi và đ/au khổ.

“Vận Dung, nàng đang lừa ta phải không?”

Ta lắc đầu.

“Kỳ thực nếu ngươi muốn tự lừa dối bản thân, ta cũng không muốn quan tâm. Nhưng ta thực sự không muốn dây dưa với ngươi thêm chút nào nữa, nên ta phải nói cho ngươi rõ.

Tô Cẩn Thừa, ngươi nghe cho kỹ. Trong lòng ta đã không còn có ngươi từ lâu rồi.”

Nói xong, ta quay đi không ngoảnh lại.

Mẹ chồng muốn ngăn cản ta, nhưng lại sợ mang tội kháng chỉ bất tuân.

Bà ta liền buông lời m/ắng nhiếc ta vô tình vô nghĩa, ích kỷ đ/ộc á/c.

Ta không khách khí đáp lại: “Phu nhân, con trai bà đã nằm liệt giường rồi, miệng lưỡi vẫn không biết tích đức chút nào sao?”

Thế là mọi lời nhục mạ của bà ta đều bị nghẹn lại trong cổ họng.

16

Rời khỏi phủ Tô gia, ta không trở về nương gia.

Vì đã chuẩn bị từ trước, của hồi môn có thể đổi thành tiền đều đã đổi, những thứ không đổi được ta cũng không định mang theo.

Thế là ta chỉ mang theo một ít người thân tín, cùng tiền phiếu và vật phẩm quý giá, theo tiêu cục thẳng ra khỏi kinh thành.

Ta không muốn về nương gia.

Dù sao chuyện phụ thân ép ta gả vào phủ Tô năm xưa vẫn còn in đậm trong tâm trí.

Ta đi đường vòng vèo, giữa đường đổi vài tiêu cục, thuận lợi đến Phù Dung thành.

Sau khi ổn định chỗ ở, cuối cùng ta cũng thể nghiệm được cuộc sống tiến thoái tự do, nổi chìm an nhiên, ngày tháng trôi qua nhàn nhã yên bình.

Nhưng thỉnh thoảng ta vẫn nhớ đến Vân Tranh.

Hắn là nỗi ám ảnh trong lòng ta, là người ta từng muốn nắm tay đi hết cuộc đời.

Nhưng ở lại kinh thành, quá nhiều thứ trói buộc ta.

So với hắn, cuộc sống tự do tự tại cám dỗ ta hơn nhiều.

17

Nhưng ta không ngờ lại gặp Vân Tranh ở Phù Dung thành.

Nhìn thấy hắn lúc ấy, ta h/oảng s/ợ đến mức suýt chút nữa đã bỏ chạy.

Vân Tranh dễ dàng chặn ta lại.

Hắn nghiến răng nói: “Sở Vận Dung, nàng thật có bản lĩnh! Nàng biết ta tìm nàng bao lâu rồi không? Hai năm, trọn vẹn hai năm.

Nàng biết hai năm này người đến mai mối cho ta nhiều đến mức sắp đạp sập ngưỡng cửa nhà ta không?”

“Thế chàng đã thành hôn chưa?”

“Nàng nói xem? Nàng đ/á/nh cắp trái tim ta rồi bỏ chạy. Ta từ Lâm An đuổi đến kinh thành, lại từ kinh thành đuổi đến Phù Dung thành, nàng dám chạy lần nữa thử xem.”

Ta cười khúc khích: “Thiếp đâu có chạy.”

Về sau ta mới biết, Vân Tranh sau khi dò được ta ở đây đã tự xin điều chuyển làm quan ngoại phủ, nhậm chức đồng tri nơi này.

Để tránh đêm dài lắm mộng, Vân Tranh vừa bận việc nha môn, vừa viết thư bẩm báo trưởng bối về việc thành hôn với ta.

Sau đó hắn viết hôn thư, đăng ký tại nha môn rồi bắt đầu chuẩn bị hôn lễ.

Hôn lễ của ta và Vân Tranh không quá xa hoa, nhưng đủ náo nhiệt.

Phụ mẫu Vân Tranh từ Lâm An vội vã tới.

Ta không biết Vân Tranh đã nói gì với phụ mẫu ta, họ cũng từ kinh thành đến đây.

Vân Tranh nói phải để họ tận mắt thấy ta thành hôn, sợ sau này họ lại lấy hôn sự của ta làm trò.

Dù sắc mặt phụ thân không được vui, nhưng ông vẫn cùng mẫu thân đưa ta xuất giá.

Ngày hôm ấy khắp nơi đỏ rực sắc hồng, tâm tình ta hoàn toàn khác với lúc thành hôn với Tô Cẩn Thừa năm xưa.

Không buồn bã, không bất an, chỉ có mong chờ và vui sướng.

18

Ta không ngờ lại gặp Tô Cẩn Thừa ở Phù Dung thành.

Là nửa tháng sau khi ta và Vân Tranh thành hôn, hắn đứng dưới gốc cây đa, nhìn ta và Vân Tranh.

Hơn hai năm không gặp, hắn g/ầy đi nhiều, cả người trông tiều tụy.

Hắn chống gậy, chăm chú nhìn đôi tay ta và Vân Tranh đan vào nhau.

Ta nghe Vân Tranh nhắc qua, năm đó hắn ngã ngựa chấn thương không khỏi hẳn, đi lại khó khăn, luôn phải chống gậy, sự nghiệp coi như đổ vỡ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tôi muốn xăm một bụi cỏ dại

Chương 13
Tôi là một người song tính có cơ thể đặc biệt, vậy mà lại để mắt tới một anh thợ xăm ngoài trường. Theo đuổi không có kết quả, tôi thẹn quá hóa giận, vung tiền như nước ép anh chỉ được phục vụ một mình tôi. Thậm chí mỗi lần xăm, tôi còn cố ý làm bẩn bàn làm việc của anh. Hôm nay, tôi bảo anh xăm ở đùi. Trước mắt bỗng xuất hiện những dòng bình luận: [Tên nam phụ độc ác này sao lại tới nữa rồi, không biết nam chính là trai thẳng à?] [Nam không ra nam, nữ không ra nữ, ghê tởm thật.] [Sắp rồi sắp rồi, thân phận thiếu gia giả sẽ bị vạch trần. Đợi nữ chính quay về, hắn sẽ bị đưa đi liên hôn với một ông già 50 tuổi, cuối cùng bị hành hạ đến chết.] Toàn thân tôi run lên, siết chặt chiếc quần đã cởi xuống một nửa, giọng run rẩy: “... Có thể đổi người khác không?” Động tác đeo găng tay của người đàn ông khựng lại, đột ngột ngẩng đầu: “Em nói gì cơ?”
124
4 ĐẮC LINH QUY Chap 16 - Hết
9 Làm Kịch Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm

Sống Hạnh Phúc Cùng Người Chồng Điên Phê Luôn Thiên Vị Tôi

Chương 10
Thể loại: Nguyên tác, Đam mỹ, Hiện đại, Kết thúc có hậu, Tình cảm, Truyện ngọt, Trọng sinh, Song khiết, Sinh con, Hào môn thế gia, ABO, Chủ thụ, 1v1, Điên phê, Chiếm hữu cao, Ôn nhu, Mỹ thụ, Alpha x Omega, Cố chấp, Trưởng thành, Si hán. Tuế Ninh sinh ra trong gia đình giàu sang, bẩm sinh đã có số hưởng, gương mặt xinh đẹp môi hồng răng trắng, lớn lên trong vòng tay yêu chiều của cha và các anh trai. Kiếp trước, Tuế Ninh và Thẩm Vọng Hàn đã có đính ước với nhau. Thẩm Vọng Hàn là một Alpha cấp cao, quyền thế ngập trời nhưng tính tình lại cố chấp đến đáng sợ, khiến Tuế Ninh sợ hãi đến mức chỉ muốn tránh thật xa. Về sau, vì Tuế Ninh lầm đường lạc lối nên đã bị tên cặn bã lừa gạt, bị kéo từ đám mây cao xuống vũng bùn sâu. Cuối cùng, cậu giống như một kẻ lót đường, ch·ết thảm trong một vụ tai nạn ở nhà máy bỏ hoang. Vào giây phút trước khi Tuế Ninh qua đời, chính vị hôn phu mà cậu sợ hãi nhất đã bất chấp nguy hiểm, điên cuồng lao đến cứu cậu, ôm chặt cậu vào lòng để bảo vệ. Cậu nhìn thấy vết thương trên cổ Thẩm Vọng Hàn, dòng máu đỏ tươi chảy ra làm cậu đau xót cả đôi mắt. Trong hơi thở thoi thóp, cậu nghe thấy Thẩm Vọng Hàn thậm chí còn đang an ủi mình. “Ninh Ninh, đừng sợ.” Đến khi ch·ết, Tuế Ninh mới hoàn toàn tỉnh ngộ. Thẩm Vọng Hàn tuy là một kẻ điên cố chấp, nhưng hóa ra lại là người yêu cậu nhất trên đời. Sau khi trọng sinh, Tuế Ninh hạ quyết tâm. Cậu không muốn lại làm kẻ lót đường ch·ết một cách hời hợt nữa. Cậu phải trở thành một Tuế Ninh tự do và hạnh phúc. [ Ôn nhu đáng yêu tiểu mỹ nhân Omega thụ x U ám chiếm hữu mạnh mẽ nội tâm điên phê Alpha công ] Lưu ý: Chênh lệch tuổi tác là 8 tuổi, cả hai đều trong trắng sạch sẽ, kết thúc có hậu, truyện ngọt, có sinh con, về sau sẽ có một em bé rất đáng yêu. Công siêu cấp yêu thụ, là kiểu cố chấp điên cuồng biến thái, chiếm hữu rất mạnh, chính vì thế kiếp trước thụ mới từ hôn. Sẽ xóa những bình luận quá mức vô lý hoặc suy diễn quá đà. Nếu không hợp gu với kiểu thụ xinh đẹp và công điên phê thì xin hãy sớm rời đi, mỗi người một sở thích khác nhau mà, chúc các bạn xem truyện vui vẻ. Từ khóa: Hào môn thế gia, Yêu sâu đậm, Trọng sinh, Truyện ngọt, Trưởng thành, ABO. Góc nhìn nhân vật chính: Tuế Ninh, tương tác cùng Thẩm Vọng Hàn. Tóm tắt một câu: Sau khi trọng sinh thì sống hạnh phúc cùng anh công si hán. Thông điệp: Phải phá tan xiềng xích để trở thành phiên bản tự do và hạnh phúc nhất của chính mình. Spoil: skinship, canh thịt
ABO
Cách biệt tuổi tác
Báo thù
4.44 K