Sau khi xóa bài đăng, tôi chia sẻ thêm bài hát "Twinkle Twinkle Little Star". Trên tường phòng Mạc Lệ dán đầy poster ca sĩ này, tôi từng nghe cô ta bật bài này. Suốt từ đêm khuya đến 4 giờ sáng, Trịnh Nguyệt liên tục nghe đi nghe lại bản nhạc.
Cả tuần sau đó, ngày nào tôi cũng lặp lại trò này. Cuối cùng, đúng ngày Trịnh Nguyệt chuẩn bị xuất viện, nhóm bạn cấp hai tổ chức đi thăm cô ta. Có vài đứa còn rủ tôi đi chung. Tôi lập tức thoát nhóm, block hết mấy đứa bạn cũ. Việc đầu tiên Trịnh Nguyệt làm khi tỉnh dậy là vu cáo tôi bỏ mặc cô ta, tin tức ầm ĩ thế kia mà chúng nó giả vờ làm người tốt sao?
Tôi muốn cô ta biết rõ tôi gh/ét cay gh/ét đắng cô ta thế nào. Và mỗi lần tôi thể hiện sự gh/ê t/ởm với Trịnh Nguyệt, thì với Mạc Lệ lại càng "ngọt ngào". Đêm nào chúng tôi cũng ngắm chung bầu trời qua bức tường ngăn cách, nghe chung một bản nhạc.
Ngày Trịnh Nguyệt xuất viện, cả nhà tôi thu xếp đồ đạc về quê. Toàn bộ tài liệu học cấp ba của tôi đều được mang theo. Mẹ kể bố mẹ Mạc Lệ từng tìm bà để xin lại số đề thi này. "Con bé nhà họ thi không tốt, muốn ôn lại, định mượn tài liệu của con. Mẹ bảo đã cho người khác rồi."
Bố tôi gật gù: "Hai vợ chồng nhà đó trước nay nhìn bố mẹ bằng nửa con ngươi. Lần này con làm rạng danh gia đình, nhưng chúng ta đâu phải đồ bỏ đi, sao phải cho họ mượn?"
Tin tôi đỗ thủ khoa lan ra, cả khu đến xin tài liệu. Từ vở ghi chép, bút bi đến cả miếng lót bàn cũng được đổi bằng trà, rư/ợu, th/uốc lá. Dù không nhận quà nhưng chúng tôi cảm kích lòng thành. Nhà họ mặt dày mày dạn gì mà dám mở miệng?
Bố tôi mừng rỡ giấu hết bộ đề ôn thi, lần này mang về quê cho các em họ. Hy vọng gia đình sẽ có thêm vài mầm non học giỏi. Quả nhiên, ông bà cùng cô chú đều tâng bốc tôi như sao Văn Khúc giáng trần.
Ngày nhà tôi tổ chức tiệc mừng ở quê cũng là lúc hội bạn thành phố tụ tập. Cả ngày tôi bận tiếp khách, tranh thủ lướt web thấy bạn cấp ba đăng ảnh buổi tụ tập. Mạc Lệ và Trịnh Nguyệt dự chung một bữa tiệc.
12.
Trước bữa tiệc, ông nội dẫn tôi ra m/ộ tổ đ/ốt vàng mã, báo cáo với tổ tiên về cháu đỗ đầu. Trong làn khói hương nghi ngút, tôi cúi đầu khấn vái:
C/ầu x/in bệ/nh đi/ên của Trịnh Nguyệt phát tác đêm nay, mang Mạc Lệ đi theo.
Không ngờ tổ tiên nhà tôi linh thiêng thật! Đêm khuya đang thiu thiu ngủ, chuông điện thoại réo vang. Bạn cùng lớp hốt hoảng: "Thịnh Hàng ơi, Trịnh Nguyệt ch*t rồi, xem nhóm mau!"
Mở nhóm chat cấp ba, hàng loạt ảnh video được đăng tải. Sự việc diễn ra trên con phố gần nhà tôi. Sau tiệc tùng, đám bạn đang tán gẫu chờ xe thì Mạc Lệ và Trịnh Nguyệt cãi nhau kịch liệt. Mọi người chỉ nghe lõm bõm chuyện Trịnh Nguyệt gọi điện cho Mạc Lệ khi chờ xe buýt ngày thi, bị kích động nên lên cơn.
Hai người đ/á/nh nhau như kẻ th/ù. Đúng lúc xe ben chở đ/á lao tới, Trịnh Nguyệt bất ngờ đẩy Mạc Lệ ra đường. Nhưng Mạc Lệ cũng không vừa, túm ch/ặt kéo theo. Cả hai bị cuốn vào bánh xe.
Trịnh Nguyệt g/ãy cổ ch*t tại chỗ. Mạc Lệ mất đôi chân, bị kéo lê cả đoạn, da thịt nát tan lẫn m/áu me. Y hệt số phận bố mẹ tôi ở kiếp trước.
Đám bạn khiếp đảm khóc lóc, nôn mửa. Cảnh sát tới hiện trường mới giải tán được đám người.
13.
Tôi nấp trong chăn cười đến chảy nước mắt. Mạc Lệ hôn mê hai ngày mới tỉnh, phần dưới mông bị c/ắt bỏ, da dẻ bong tróc phải ghép da cá. Xe ben gây t/ai n/ạn là xe sắp thanh lý, tài xế chạy đúng luật nên bồi thường chẳng được bao.
Hai ngày sau tiệc mừng, chúng tôi trở lại Giang Thành. Vừa tới cổng khu đã thấy đoàn người kéo xe cút kít hùng hổ tiến vào. Nhận ra cha Trịnh Nguyệt đi đầu, tôi hối bố: "Vào cửa hàng mau!"
Cất đồ xong, chúng tôi quay lại xem náo nhiệt. Thì ra xe nhà họ Trịnh chở th* th/ể Trịnh Nguyệt. Trời nóng như đổ lửa, chỉ có ít đ/á lạnh nên đã bốc mùi. Mọi người tránh xa bàn tán: "Rõ ràng Trịnh Nguyệt đẩy Mạc Lệ, nhà họ còn vô lý thế!"
Nhưng nhà họ Trịnh nào biết điều? Một câu "người ch*t là lớn" đủ chiếm lĩnh đạo đức. Như kiếp trước tôi c/ứu Trịnh Nguyệt, họ vẫn quay ra hại gia đình tôi.
Bố mẹ Mạc Lệ đóng cửa im ỉm, đêm đó lặng lẽ dọn đi. Nhà họ Trịnh vẫn tiếp tục gây rối, hết khu dân cư lại đến trường họ dạy, giăng biểu ngữ khóc lóc, không chịu ch/ôn cất, ngày đêm gào thét trên mạng khiến cảnh sát cũng bó tay.
Gia đình Mạc Lệ bị lộ thông tin cá nhân. Cha mẹ cô ta bị tố ngó lơ b/ắt n/ạt học đường, nhận hối lộ, ép học sinh đến trầm cảm. Danh dự nát tan. Nhân cơ hội, tôi dẫn dắt dân mạng phát hiện nick phụ của Mạc Lệ chuyên hành hạ mèo chó.
Cả xã hội phẫn nộ. Trang cá nhân đầy lời nguyền rủa, dân nghiện thú cưng gửi vòng hoa đến bệ/nh viện, photoshop ảnh tang lễ... Ch/ửi cả nhà họ là q/uỷ dữ, đáng ch*t nghìn lần. Những gì gia đình tôi từng trải kiếp trước, giờ đổ lên đầu họ.
Nhưng vẫn chưa đủ. Tôi luôn cảnh giác, tay không rời dụng cụ tập cơ để phòng thân. Xét cách dạy con của bố mẹ Mạc Lệ, họ đâu phải người bình thường. Giờ con gái tàn phế, mất việc, danh dự tiêu tan, tiền bạc hết sạch.
Một giáo viên sinh học, một giáo viên hóa học - ai đoán được họ sẽ làm gì? Biết đâu hóa thành "dì Nồi", "chú Nồi"* thì sao. Ngày nào tôi cũng đề cao cảnh giác, bám riết bố mẹ như trẻ con. Ban đầu bố mẹ tưởng tôi đùa, nghe phân tích xong mới chịu cẩn thận.
Một tuần sau, cơ quan chức năng thông báo vụ đầu đ/ộc tập thể nghiêm trọng. Công ty xe ben bồi thường nhân đạo 50 vạn cho nhà họ Trịnh, th* th/ể Trịnh Nguyệt không thể giữ thêm nên họ mới chịu đưa về quê ch/ôn cất.
Cha mẹ Trịnh Nguyệt sau khi "vạch trần" tội á/c nhà họ Mạc, nếm trải vị ngọt của lượt view. Họ mời cả làng đến ăn giỗ, cùng hàng loạt Youtuber câu view. Trong đó có tên học sinh dốt đã tông ch*t bố mẹ tôi kiếp trước cùng gia đình hắn.
Hắn từng là học trò của vợ chồng họ Mạc, nay thành kẻ chủ mưu b/ắt n/ạt trên mạng, tuyên bố sẽ truy bức "ba nhà họ Mạc" đến cùng. Hơn trăm kênh livestream biến đám tang thành trò hề, câu view vô đáy.
Món ăn vừa dọn lên, tất cả bị đầu đ/ộc ch*t ngay trên sóng livestream trực tiếp trước trăm nghìn người xem. Thủ phạm chính là vợ chồng họ Mạc. Hóa ra đêm trước đó, Mạc Lệ không chấp nhận thân tàn m/a dại, đã tự c/ắt cổ tay khi cha mẹ ngủ.
Họ đầu đ/ộc, gi*t người rồi không chạy trốn, phóng hỏa hiện trường cùng quyên sinh. Chứng kiến kết cục này, tôi thở phào nhẹ nhõm. Mang theo lời dặn dò của bố mẹ cùng lời chúc phúc của họ hàng, tôi bước vào tương lai tươi sáng phía trước.