Trước khi thủ tục ly hôn hoàn tất, tôi không muốn để người ngoài nhìn thấy mình đi cùng Lương Cảnh Nghiêm.
Miệng lưỡi thế gian còn đ/áng s/ợ hơn d/ao kéo. Chỉ một câu vu khống cũng đủ h/ủy ho/ại cả một đời người.
Tôi đứng trước cổng khu chung cư. Gió đêm vẫn còn vương hơi nóng mùa hạ. Ứng dụng báo xe taxi còn cách một cây số. Bác bảo vệ trong phòng trực liên tục liếc ra phía tôi. Tôi gượng gạo gật đầu chào, tim đ/ập mỗi lúc một nhanh.
Két
Một chiếc siêu xe màu xanh phanh gấp ngay trước mặt tôi. Kính xe hạ xuống, lộ ra gương mặt u ám của Ngụy Tề Thanh.
“Cậu đi đâu?” Anh ta nheo mắt, ánh nhìn dừng lại trên chiếc balô căng phồng sau lưng tôi. “Đeo cái túi to như thế làm gì?”
Toàn thân tôi cứng đờ, cổ họng nghẹn lại.
“…Ra ngoài một lát.”
“Ra ngoài?” Anh ta cười nhạt, đẩy cửa xe bước xuống. “Thẩm Hoài, bình thường cậu ra khỏi nhà còn chẳng mang theo túi xách, hôm nay lại đeo balô to thế này?”
Tôi lùi lại một bước. Anh ta túm dây đeo, gi/ật mạnh.
Rầm!
Đồ đạc trong balô rơi tung tóe xuống đất.
Cả tôi và Ngụy Tề Thanh cùng nhìn xuống cuốn album nằm giữa đống đồ.
Anh ta sững lại, rồi bật cười vì tức gi/ận.
“Cậu định bỏ trốn à? Còn dám tr/ộm đồ của tôi?”
“Không phải của anh!” Tôi cúi xuống nhặt, nhưng anh ta đã giẫm chân lên cuốn album.
“Không phải của tôi?” Anh ta cúi người túm cổ áo tôi, giơ tay lên. “Ngay cả cậu còn là của tôi, có thứ gì không thuộc về tôi?”
Tôi nhắm ch/ặt mắt, bản năng co người che cuốn album.
Nhưng cái t/át không giáng xuống.
Hai tiếng còi xe vang lên chói tai.
Đèn pha rọi thẳng vào chúng tôi.
Tiếng động cơ gầm rú từ xa vọng lại, tiếp đó là âm thanh kim loại va chạm chát chúa.
Tôi mở mắt.
Một chiếc SUV đen dẫn động bốn bánh lao thẳng vào siêu xe của Ngụy Tề Thanh, đẩy nó trượt lùi mấy mét, ép sát vào tường rào khu chung cư.
Như ngh/iền n/át món đồ chơi, bánh trước chiếc SUV còn cán mạnh lên nắp capo của siêu xe.
Ngụy Tề Thanh há hốc miệng.
Đến khi hoàn h/ồn, nhìn chiếc xe phiên bản giới hạn toàn cầu của mình bị biến dạng, anh ta toan xắn tay áo ch/ửi ầm lên.
Cửa SUV mở ra.
Một đôi chân dài bước xuống.
Người khác phải nhảy khỏi bậc xe cao, còn Lương Cảnh Nghiêm chỉ cần một bước đã đứng vững dưới đất.
Bộ vest vẫn chỉnh tề. Ánh mắt lạnh đến rợn người.
“Lương… Lương Cảnh Nghiêm?” Ngụy Tề Thanh buột miệng gọi thẳng tên, quên cả kính ngữ.
Hắn chậm rãi phủi nếp nhăn trên tay áo sơ mi, khóe môi cong lên một nụ cười không chút cảm xúc.
“Vừa rồi cậu định đ/á/nh ai?”
Biểu cảm của Ngụy Tề Thanh từ gi/ận dữ chuyển sang kinh ngạc, rồi đông cứng thành nụ cười nịnh bợ méo mó.
"Lương t… Tổng, sao ngài lại ở đây?” Anh ta vô thức lùi lại nửa bước.
Lương Cảnh Nghiêm thậm chí không thèm nhìn anh ta, đi thẳng tới chỗ tôi.
Hắn cúi xuống nhặt cuốn album, phủi bụi cẩn thận rồi đưa lại cho tôi.
“Có đ/au không?” Hắn nắm cổ tay tôi, xoa nhẹ chỗ đỏ ửng.
Tôi lắc đầu, tim đ/ập dồn dập.
Ngụy Tề Thanh nhìn qua lại giữa tôi và Lương Cảnh Nghiêm, cuối cùng cũng nhận ra có điều gì đó không ổn.
Nhưng anh ta vẫn chưa nghĩ sâu hơn.
“Lương tổng, cơn gió nào đưa ngài đến đây vậy?” Anh ta cười gượng. “Thẩm Hoài không hiểu chuyện, lấy đồ trong nhà, tôi chỉ thay ngài dạy dỗ cậu ta.”
“Cậu là cái gì mà dám thay tôi dạy người?” Lương Cảnh Nghiêm lúc này mới ngước mắt nhìn anh ta, giọng lạnh buốt. “Cuốn album này là di vật của chị gái tôi. Từ bao giờ lại thành đồ của nhà họ Ngụy?”
Ngụy Tề Thanh nghẹn họng, sắc mặt tái đi.
“Còn nữa.” Lương Cảnh Nghiêm tiến thêm một bước, bóng người cao lớn phủ xuống. “Vừa rồi cậu định ra tay với cháu tôi?”
Ngụy Tề Thanh nuốt khan.
“Lương tổng, ngài hiểu lầm rồi, tôi chỉ là...”
Lương Cảnh Nghiêm khẽ cười, nhưng đáy mắt không hề có ý cười.
“Ngụy Tề Thanh, nhớ cho rõ. Từ hôm nay, chuyện của Thẩm Hoài do tôi quản.”
“Chú nhỏ…” Tôi khẽ kéo tay áo hắn. “Mình đi thôi.”
Lương Cảnh Nghiêm không cho Ngụy Tề Thanh cơ hội hỏi thêm.
Hắn vòng tay qua vai tôi, đưa tôi về phía chiếc SUV.
Tôi ngoái đầu lại. Ngụy Tề Thanh mặt tái mét, tay siết ch/ặt thành nắm đ/ấm nhưng không dám đuổi theo.
Anh ta sợ Lương Cảnh Nghiêm.
Cửa xe vừa đóng lại.
Sắc mặt Lương Cảnh Nghiêm lập tức trầm xuống.
“Sao không để anh nói rõ cho hắn biết?” Một tay hắn đặt trên vô lăng, tay kia nâng cằm tôi buộc tôi nhìn thẳng. “Sợ hắn biết chúng ta đã ở cùng nhau?”
Tôi cắn môi, nói thật:
“…Em sợ ảnh hưởng đến danh tiếng của anh.”
Hắn khựng lại một nhịp, rồi bật cười.
Lực ở tay dịu xuống, ngón cái khẽ vuốt môi tôi.
“Giờ mới nghĩ đến chuyện đó? Lúc quyến rũ anh trong khách sạn, sao không thấy em do dự?”
Tai tôi nóng bừng.
“…Em do dự sáu năm rồi.”
Lương Cảnh Nghiêm sững lại. Ánh mắt chợt tối đi.
Hắn đạp phanh, xe dừng gấp bên lề đường.
Chưa kịp phản ứng, tôi đã thấy hắn tháo dây an toàn, nghiêng người ép sát.
“Sáu năm?” Giọng hắn khàn xuống. Ngón tay luồn vào tóc tôi, ép tôi ngẩng mặt. “Tiểu Hoài, nói rõ xem. Sáu năm là sao?”
Tôi bị nhìn đến mức tim lo/ạn nhịp, hàng mi run nhẹ.
“…Là thích thầm anh sáu năm.”
Hơi thở hắn lập tức nặng hơn. Đầu ngón tay miết mạnh lên môi tôi.
“Không hôn thì đừng chạm.” Tôi quay mặt đi làm nũng, tay chân lúng túng.
“Ngốc.” Hắn chiều theo, cúi xuống hôn tôi.
Nụ hôn mang theo khát vọng chiếm hữu mãnh liệt, từng chút từng chút chiếm lấy tôi.
Mùi rư/ợu sake quen thuộc nhanh chóng lan kín không gian chật hẹp trong xe.
Tôi bị hôn đến choáng váng, đến khi nghe tiếng “cộp” phía sau.
Cuốn album rơi xuống sàn.
Mặt đỏ bừng, tôi co người trên ghế phụ, thấy khóe môi hắn vẫn còn vương ý cười.
SUV chạy vào hầm chung cư của Lương Cảnh Nghiêm.
Hắn tắt máy, nhưng chưa vội xuống xe.
“Đang nghĩ gì vậy?” Hắn đưa tay khẽ lắc trước mặt tôi.
Mùi rư/ợu sake theo động tác lan tỏa, hòa vào hương thanh mai nhàn nhạt trên người tôi.
Quyện lại thành thứ men say ngọt ngào khiến người ta lâng lâng chóng mặt.