Tôi móc ngón tay mình vào khớp ngón tay hắn, khẽ lướt qua vết cắn đã đóng vảy sau gáy, đắm đuối nhìn Lương Cảnh Nghiêm.

“Nhớ không… lần đầu anh đưa cho em lọ th/uốc ức chế.”

Ngón tay hắn khựng lại.

Lần đầu phân hóa.

Tôi co quắp trong buồng vệ sinh cuối dãy nhà vệ sinh của trường.

Tuyến thể đ/au rát như bị lửa th/iêu, khiến tầm nhìn tôi nhòe đi. Bên ngoài, tiếng đ/ập cửa cùng những lời trêu chọc của đám bạn chưa phân hóa vang lên chói tai:

“Thẩm Hoài trốn gì đấy? Để anh giúp một tay nào!”

“Đúng rồi, cho bọn anh xem tuyến thể Omega trông ra sao! Cắn một cái có ngon không?”

Tôi ôm đầu, chỉ mong có thầy cô đi ngang qua c/ứu mình.

Không biết đã bao lâu trôi qua, tiếng ồn bỗng im bặt. Tôi run run gọi khẽ:

“Thầy ơi?”

Không ai đáp lại. Một lọ th/uốc ức chế bỗng lăn qua khe cửa.

Tôi r/un r/ẩy tiêm th/uốc vào sau gáy. Khi dần tỉnh táo, cơn phát tình cũng dịu xuống. Trong không gian chật hẹp, thoang thoảng mùi rư/ợu nhè nhẹ. Bên ngoài cửa, một đôi giày da đen đứng yên.

“Ai vậy?”

Một giọng trầm khàn vọng vào: “Tiểu Hoài, là chú nhỏ đây.”

Sau lần phân hóa ấy, tôi sợ đến mức chân mềm nhũn không bước nổi. Hắn bế tôi lên chỉ bằng một tay. Con đường từ trường về nhà vốn chỉ năm phút, hôm đó hắn bế tôi suốt hai mươi phút.

Lương Cảnh Nghiêm hơn tôi mười hai tuổi. Cha mẹ tôi bận rộn, thường xuyên đi công tác nên hắn hay sang trông tôi giúp. Khi tôi còn học tiểu học, hắn đã tốt nghiệp đại học. Lúc ấy, các bản tin tài chính liên tục nhắc đến cái tên đó — “người thừa kế trẻ nhất của Lương thị”, “tân quý của giới thương trường”, “một trong ba người trong mộng của giới Omega”.

Trên truyền hình, hắn luôn chỉnh tề trong bộ vest, ánh mắt sắc lạnh, nụ cười xa cách. Nhưng mỗi khi đến nhà tôi, hắn lại hoàn toàn khác. Hắn ngồi xổm ngang tầm mắt tôi để hỏi han bài vở, thay cha mẹ tôi họp phụ huynh; lấy từ túi áo ra những món quà ăn vặt tôi thích; những đêm tôi sốt cao, hắn thức trắng bên giường chăm sóc. Hắn chiều tôi đủ điều.

Chớp mắt đã đến tuổi trung học. Một Alpha bị tôi từ chối lời tỏ tình đã chặn tôi ở cầu thang, cưỡng hôn. Tối đó, tôi mơ thấy có người giữ lấy gáy mình rồi hôn xuống. Hơi thở mát lành phảng phất mùi rư/ợu sake, bàn tay ấm và khô. Mở mắt ra, hàng mi của hắn gần sát mặt tôi, nốt ruồi nhỏ nơi yết hầu hiện rõ. Khi tỉnh dậy, ga giường đã ướt một mảng.

Từ đó, tôi bắt đầu sợ gặp hắn. Nghe tiếng chuông cửa là vội trốn vào phòng giả vờ học bài. Khi hắn đến ăn cơm, tôi không dám uống nhiều nước, sợ bước ra khỏi nhà vệ sinh sẽ chạm mặt hắn. Tôi sợ hắn ngửi thấy mùi tin tức tố Omega ngày càng đậm trên người mình, càng sợ hắn nhìn thấu những ý nghĩ dơ bẩn mà tôi cố giấu sau ánh mắt lảng tránh.

Cho đến năm tôi mười tám tuổi.

Cha mẹ tôi gặp t/ai n/ạn xe khách trên đường đến dự sinh nhật tôi.

Ngày đưa tang mưa xối xả, ai nấy che ô đứng xa, chẳng mấy người muốn lại gần đứa Omega bị cho là “khắc ch*t song thân” như tôi. Nước mắt hòa cùng nước mưa chảy vào cổ áo, bầu trời trước mắt bỗng tối sầm.

Hắn lặng lẽ đứng phía sau, che chiếc ô đen lên đầu tôi. Chiếc ô nghiêng sang một bên, đủ để che cho tôi và bia m/ộ khỏi ướt, còn nửa người hắn ướt sũng.

Tôi ngẩng lên nhìn, quầng thâm dưới mắt hắn hằn rõ như người đã nhiều ngày không ngủ.

“Tiểu Hoài.” Giọng hắn khàn đặc. “Đừng sợ.”

Khoảnh khắc ấy, tôi suýt nữa đã thổ lộ khát khao mà mình đã giấu kín bao năm. Nhưng cuối cùng tôi chỉ cắn ch/ặt môi đến bật m/áu, nhìn chằm chằm vào bức ảnh của mẹ trên bia đ/á. Đường nét góc cạnh của Lương Cảnh Nghiêm chẳng giống mẹ tôi chút nào.

Mẹ là con nuôi của nhà họ Lương, bà từng bỏ nhà theo cha tôi. Ngụy Tề Thanh vốn là đối tượng hôn nhân do ông bà ngoại sắp đặt cho mẹ. Cuộc hôn nhân ấy từng là gánh nặng với nhà họ Ngụy.

Đáng lẽ tôi có thể nương nhờ Lương Cảnh Nghiêm. Nhưng vì giấu kín nỗi hổ thẹn trong lòng, tôi như kẻ ch*t đuối vớ được cọc, đã chọn Ngụy Tề Thanh — người tỏ ra quan tâm mình.

Ngày tái ngộ, tôi hai mươi tuổi, hắn ba mươi hai.

Hắn mặc vest chỉnh tề, trước mặt mọi người trao tay tôi cho Ngụy Tề Thanh.

“Hãy đối xử tốt với cháu tôi.” Lương Cảnh Nghiêm nói với anh ta bằng giọng điệu bình thản khó đoán. Khi buông tay tôi ra, tôi thoáng thấy mắt hắn đỏ lên.

Sau khi kết hôn, tôi mới biết mình chỉ là công cụ để nhà họ Ngụy tiếp cận nhà họ Lương.

Cuộc hôn nhân bất hạnh khiến tôi không còn mặt mũi nào liên lạc với Lương Cảnh Nghiêm.

Ánh đèn vàng hắt qua cửa kính ô tô, chiếu lên gò má cao của hắn. Tôi lật đến trang cuối cùng của cuốn album ảnh. Trong ngăn kẹp là tấm hình đã bị c/ắt đôi. Tôi mặc vest trắng trong lễ cưới, còn Lương Cảnh Nghiêm đứng bên phải, mày nhíu ch/ặt.

Hắn tháo dây an toàn, cúi người xuống.

Tôi nói: “Tất cả đều tại anh.”

Hắn ôm tôi vào lòng, tiếng cười trầm ấm vang lên trong lồng ng/ực: “Ừ, đều tại anh.”

“Anh còn chẳng biết em trách điều gì.” Tôi giả vờ đẩy hắn ra. “Nhận lỗi nhanh thế.”

“Anh chỉ nhận lỗi với vợ thôi.”

Tai tôi nóng bừng. Chủ tịch Lương thị trên bản tin tài chính, vậy mà lại vì tin tức tố của tôi mà mất kiểm soát. Ý nghĩ đó khiến lồng ng/ực tôi dâng lên một cảm giác khoái ý kín đáo.

“Sao năm đó anh đồng ý để em cưới Ngụy Tề Thanh?”

Bàn tay hắn phủ lên mu bàn tay tôi. “Nếu em không muốn, anh nhất định đã đưa em đi.”

“Em sợ anh thấy em… gh/ê t/ởm.” Tôi cười tự giễu. “Còn anh?”

“Anh sao?”

“Tình cảm của anh dành cho em… rốt cuộc là gì?”

Hắn lục túi quần, lấy ra chiếc bật lửa bạc. Nhìn tôi một lúc rồi lại cất đi, gói th/uốc vừa mở cũng bị đóng lại.

Hắn trầm mặc rất lâu, cuối cùng khẽ thở dài.

“Anh cũng không biết. Lần đầu gặp, em loạng choạng lao vào lòng anh, chị gái bảo em gọi ‘chú nhỏ’. Khi ấy trong lòng anh tự nhiên dâng lên một cảm giác trách nhiệm, anh thầm hứa sẽ bảo vệ em. Về sau, quá nhiều chuyện xảy ra — chuyện của chị, chuyện của em, và cả chuyện của Lương gia…”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm