“Khi anh kịp nhận ra tình cảm mình dành cho em là gì… thì chính tay anh lại đẩy em về phía người khác.”
Giọng hắn khàn đi:
“Xin lỗi, Tiểu Hoài. Anh ng/u thật. Anh cứ nghĩ em hạnh phúc, nên sau hôn lễ cũng không dám làm phiền.”
“Không sao. Được như bây giờ, em đã thấy đủ rồi.”
Bỗng một cơn nóng quen thuộc bùng lên từ bụng dưới. Tuyến thể sau gáy đ/ập thình thịch như bị lửa li /ếm qua. Tôi vô thức siết ch/ặt cổ tay hắn, móng tay gần như cắm vào da.
“Sao vậy?” Hắn hỏi, ánh mắt lập tức trầm xuống.
“Th/uốc ức chế… hết tác dụng rồi.” Tôi nuốt nghẹn. “Sáng nay em rõ ràng đã tiêm…”
Hắn lập tức bấm khóa trung tâm. Kính xe chuyển sang màu tối mờ. Hàng ghế sau của chiếc SUV rộng rãi không biết từ lúc nào đã được hạ phẳng.
Giọng hắn căng lại. Ngón tay luồn vào cổ áo tôi, chạm lên tuyến thể, sắc mặt càng lúc càng khó coi.
“Hôm nay em tiêm mấy liều?”
“Ba… ba liều…” Tôi co người né tránh, nhưng bị hắn giữ ch/ặt eo, ép xuống ghế. “Nhưng không đủ. Dạo này phải năm liều mới có tác dụng.”
“Em đi/ên à?” Gân xanh trên trán hắn nổi rõ. “Năm liều đủ để vào phòng cấp c/ứu rồi!”
Tôi định giải thích, nhưng cơn nóng ập đến dữ dội khiến lời nói vỡ thành tiếng nức nở. Hương mai chín lan kín khoang xe, nồng đến nghẹt thở.
“Cố chịu một chút. Anh đưa em về, gọi bác sĩ.”
“Em không cần bác sĩ.”
Nhờ chút can đảm từ cơn phát tình, tôi trèo lên đùi hắn, mũi chạm vào mạch đ/ập nơi cổ hắn.
“Chỉ cần anh giúp em.”
Một tay hắn dễ dàng giữ ch/ặt hai cổ tay tôi lên thành ghế.
“Em biết trong gara có camera không?”
Tôi gật đầu khó nhọc.
Răng hắn khẽ chạm vào vành tai tôi đang đỏ bừng.
“Muốn để bảo vệ nhìn thấy em bị anh làm gì à?”
“Anh sẽ không để ai nhìn thấy em.”
Hắn gi/ật cà vạt bịt mắt tôi lại. Trong bóng tối, mọi cảm giác càng rõ rệt. Tôi nghe hắn gọi điện cho phòng bảo vệ.
“Tắt camera khu B2 trong hai tiếng.”
Ngay sau đó, răng hắn cắn xuống sau gáy tôi. Mùi rư/ợu sake tràn vào tuyến thể, khiến tôi bật khóc, tay cào vào lớp da ghế.
Hắn nâng cằm tôi, buộc tôi quay mặt về phía cửa kính. Xa xa có người vừa xuống xe, đang tò mò nhìn về phía này.
“Tiểu Hoài… bảo bối… vợ anh.”
“Ừm… là em…” Nước mắt tôi rơi xuống không ngừng.
“Có muốn để họ nhìn thấy không…”
Chuông điện thoại vang lên c/ắt ngang lời hắn. Hắn không thèm nhìn đã từ chối cuộc gọi. Cửa thang máy trong gara “ting” một tiếng mở ra.
“Lương tổng? Ngài ở trong xe sao?” Giọng thư ký Trần vọng lại. “Chủ tịch đang tìm ngài…”
Hắn lập tức kéo áo vest phủ kín người tôi. Tin tức tố bùng lên dữ dội. Bước chân thư ký Trần khựng lại, sau đó là tiếng lùi gấp gáp và cửa thang máy đóng sầm.
Hắn cúi xuống, giọng trầm khàn:
“Tiếp tục.”
Cuộc giao hoan đi/ên cuồ/ng trong gara kéo dài đến tận khuya.
Khi hắn bế tôi, quấn trong áo vest, bước vào thang máy, tuyến thể trên người tôi vẫn còn đ/ập rộn. Mùi rư/ợu sake từ vết cắn thoang thoảng, hòa cùng hương mai chưa tan hết.
“Vẫn khó chịu?” Hắn cúi xuống, mũi khẽ cọ vào tai tôi, giọng trầm khàn.
Tôi lắc đầu, vùi mặt vào hõm cổ hắn. Cuối cùng hắn vẫn không đi đến bước cuối, chỉ để lại thêm một dấu cắn tạm thời.
“Ông nội muốn gặp em.” Khi thang máy đi lên, hắn nói.
Toàn thân tôi khẽ run. Hắn xoa nhẹ sau gáy tôi.
“Đừng sợ. Có anh ở đây.”
---
Biệt thự cũ của nhà họ Lương.
Quản gia dẫn chúng tôi vào thư phòng. Cha hắn đang luyện chữ. Hai chữ “Gia pháp” trên giấy tuyên nổi bật, nét bút nặng và dứt khoát.
“Quỳ xuống.” Ông không ngẩng đầu.
Hắn đứng yên, kéo tôi ra sau lưng.
“Cha muốn con quỳ thì ít nhất cũng phải có lý do.”
“Anh còn biết tôi là cha anh sao?” Cha Lương ngẩng lên, ánh mắt lạnh lẽo dừng trên mặt tôi. “Vì một Omega không rõ gốc gác mà bỏ cả cuộc họp gia tộc?”
“Dự án nhà họ Ngụy đã…”
“Tôi hỏi anh chuyện đó sao?” Ông quay sang tôi. “Thẩm Hoài, mẹ cậu năm xưa cũng quyến rũ đàn ông như cậu bây giờ à?”
Câu nói ấy như lưỡi d/ao đ/âm thẳng vào ng/ực tôi. Tôi siết ch/ặt vạt áo, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
Không khí quanh hắn lạnh hẳn.
“Cha phải xin lỗi Tiểu Hoài.”
“Tôi nói sai ở đâu?” Cha Lương cười lạnh. “Nhà họ Lương nuôi con gái nuôi hơn hai mươi năm, cô ta lại bỏ theo một họa sĩ nghèo! Giờ cô ta ch*t rồi, con trai lại quay về hại con tôi. Đúng là một nhà vô ơn!”
Hắn hất tung bàn trà.
“Đủ rồi! Con và Tiểu Hoài không có qu/an h/ệ huyết thống. Năm đó chính cha đuổi chị ấy đi. Bây giờ lại muốn đuổi cả Tiểu Hoài?”
Mặt Cha Lương tái đi.
“Con vì cậu ta mà cãi lại cả cha mình?”
“Là cha buông tay trước.” Hắn nắm tay tôi. “Tiểu Hoài, chúng ta về.”
Vừa mở cửa thư phòng, liền nghe thấy tiếng giày cao gót vang lên ở cuối hành lang. Mẹ hắn đang tay trong tay với một cô gái trẻ bước tới.
“Cảnh Nghiêm.” Bà khựng lại khi nhìn thấy tôi.
“Vừa hay, Vy Hòa hôm nay mới về nước.”
Trình Vy Hòa — thanh mai trúc mã và cũng từng là vị hôn thê của Lương Cảnh Nghiêm — một Omega nổi tiếng trên các tạp chí thời trang.
Cô ta mặc bộ đồ cùng tông màu với Lương Cảnh Nghiêm, cổ đeo chuỗi ngọc bích gia truyền của nhà họ Lương.
“Vị này là?” Cô ta nghiêng đầu nhìn tôi. Ánh mắt dừng lại ở vết cắn sau gáy tôi, nụ cười khẽ cứng lại.
Hắn thẳng thắn ôm eo tôi.
“Người tôi yêu.”
Túi đồ trong tay mẹ hắn rơi xuống sàn.
“Cảnh Nghiêm, con nói gì vậy? Cậu ấy… là con của chị gái con mà?”
Trình Vy Hòa khẽ cười.
“Dì à, có lẽ cháu về không đúng lúc rồi. Chuyện đính hôn…”
Cô ta tháo chuỗi ngọc bích đặt lên bàn, mắt rưng rưng. Mẹ hắn vội vàng níu lại.
Hắn đứng đó, ánh mắt lạnh lùng.
Cho đến khi Trình Vy Hòa bước đến trước mặt tôi.
“Thẩm Hoài, con của con gái nuôi nhà họ Lương?” Cô ta ghé sát tai tôi thì thầm. “Cậu nghĩ mình giữ được anh ấy sao? Nếu vậy, tại sao anh ấy không đ/á/nh dấu vĩnh viễn cậu? Hay là vì không nỡ?”
Tôi ngẩng phắt lên, đối diện ánh mắt đầy tự tin của cô ta.
“Vì trước đây anh ấy cũng từng tạm đ/á/nh dấu tôi… và cũng nói giống hệt như vậy.”