Phiên đấu giá trở nên căng thẳng khi người phụ trách ho khan một tiếng:
“Thưa quý vị, chúng tôi có giấy chứng nhận giám định đầy đủ. Các chuyên gia cũng đã kiểm tra rất kỹ.”
“Giấy tờ có thể làm giả. Chuyên gia cũng có lúc nhìn nhầm.” Tôi bước lên bục, đầu ngón tay dừng cách mặt tranh vài phân. “Bản gốc dùng bột khoáng đặc biệt để vẽ lá cây. Dưới đèn cực tím, phần đó sẽ phát ra ánh xanh nhạt.”
Nghe hai chữ “kiểm tra lại” từ miệng Lương Cảnh Nghiêm, nhân viên đành miễn cưỡng mang đèn tới. Ánh sáng quét qua mặt vải. Những tán lá vẫn tối thẫm, không hề phát quang.
Trình Vy Hòa lao lên gi/ật lấy chiếc đèn. Sắc mặt cô ta dần trắng bệch.
Tôi chỉ vào chữ ký mờ ở góc phải bức tranh.
Bước sát micro, tôi bình thản nói: “Đúng là Léon có ký tên ở mặt trước tranh, nhưng đó là phong cách giai đoạn cuối đời. Trong khi ‘Mùa xuân bên hồ’ được vẽ vào thời kỳ đỉnh cao.”
Tiếng xì xào lan khắp hội trường.
“Omega này là ai vậy? Có đáng tin không?”
“Muốn nổi tiếng thôi. Giới trẻ bây giờ toàn thích gây sốc.”
“Chưa chắc. Nhìn xem đi cùng ai kìa.”
Không biết từ lúc nào, Lương Cảnh Nghiêm đã đứng sau lưng tôi. Bàn tay ấm đặt lên eo tôi.
Tôi ngoảnh lại.
“Tiếp tục đi.” Hắn khẽ nói.
“Còn một điểm rõ ràng hơn.” Tôi chỉ vào phần sóng nước trên mặt hồ. “Họa sĩ bị rối lo/ạn sắc giác nhẹ. Sóng nước trong tranh của ông luôn có độ tương phản hơi lệch. Nhưng bức này phối màu quá ‘đúng chuẩn’, quá hoàn hảo.”
Mặt Trình Vy Hòa đỏ lên rồi tái nhợt.
“Cậu hiểu gì chứ? Một omega chưa từng học đại học, vội vã cưới gả cho Ngụy Tề Thanh!”
Đám đông nhanh chóng đoán ra thân phận tôi.
Những lời bàn tán bắt đầu khó nghe.
“Tiểu Hoài nhận giấy báo trúng tuyển từ học viện mỹ thuật hàng đầu châu Âu năm mười sáu tuổi.” Lương Cảnh Nghiêm cất giọng lạnh lùng. “Việc có theo học hay không là lựa chọn của em ấy. Chỉ cần muốn, ngày mai có thể nhập học.”
Tôi tránh ánh mắt Lương Cảnh Nghiêm, quay sang phía ban tổ chức.
“Về tung tích bản gốc. Nhật ký của người đại diện Léon có ghi: tác phẩm cuối cùng thuộc về một nhà sưu tập cuồ/ng nhiệt. Người này từng lập di chúc ch/ôn cùng bức tranh.”
Một ông lão tóc bạc bật dậy: “Nói suông ai tin!”
Tôi liếc đồng hồ trên điện thoại, ghé sát tai nhân viên đấu giá nói nhỏ vài câu. Nửa giờ sau, ban tổ chức tuyên bố hủy lô số 17, không đưa ra lý do cụ thể.
Cả hội trường náo lo/ạn.
Trình Vy Hòa lùi lại hai bước, chuỗi ngọc phỉ thúy trên cổ rơi xuống sàn lăn lóc.
Lương Cảnh Nghiêm cúi nhặt, bỏ vào túi áo mình trước ánh mắt sững sờ của mọi người.
“Không thuộc về cô thì mãi mãi cũng không phải của cô.”
Trên đường về, hắn đột ngột dừng xe bên bờ sông.
“Học giám định tranh từ khi nào?”
“Em biết sơ thôi.” Tôi cười. “Thật ra nhận ra tranh giả là vì năm xưa nhà sưu tập kia từng liên lạc với em. Em vô tình biết khá nhiều bí mật về bộ sưu tập của bà ấy.”
Lương Cảnh Nghiêm nắm tay tôi, khẽ hôn lên đầu ngón tay.
“Em còn bao nhiêu bí mật mà anh chưa biết?”
Xa xa, tiếng còi tàu vang lên kéo dài.
“Còn nhiều lắm.” Tôi ghé sát tai hắn. “Ví dụ như… bây giờ em rất muốn bị anh đ/è lên vô lăng.”
Mùi rư/ợu sake quẩn quanh trong khoang xe.
Hắn siết cổ tay tôi.
“Tiểu Hoài, em đang đùa với lửa đấy.”
Kính xe nhanh chóng mờ đi, phản chiếu hai bóng người quấn lấy nhau.
Từ khi thân mật với hắn, tôi trở nên tham lam đến lạ. Lúc nào cũng muốn được hắn chiều chuộng, muốn được hắn thừa nhận.
Một ý nghĩ hiện lên rõ ràng trong lòng tôi...
Tôi không muốn buông tay Lương Cảnh Nghiêm nữa.
Sau buổi đấu giá, qu/an h/ệ giữa tôi và Lương Cảnh Nghiêm coi như đã công khai một nửa.
Tin giải trí lẫn kinh tế tràn ngập mặt báo với những tiêu đề gi/ật gân:
“Người thừa kế Lương thị vướng nghi vấn tình cảm với cháu trai.”
“Bí mật gia tộc: Lương Cảnh Nghiêm vì tình mà rời thương trường?”
“Trình tiểu thư thất thế rút lui, cổ phiếu Lương thị lao dốc.”
Tôi cuộn mình trên sofa, lướt tin bằng máy tính bảng. Bài nào cũng cay nghiệt, phần bình luận còn hỗn lo/ạn hơn.
Có người m/ắng tôi không biết x/ấu hổ, dụ dỗ chú mình.
Có người chê Lương Cảnh Nghiêm mê sắc, đ/á/nh mất lý trí.
Thậm chí còn lôi chuyện cũ của mẹ tôi ra, bảo hai mẹ con đều là “hồ ly tinh”.
Khi tôi đang dùng tài khoản phụ cãi lại từng bình luận, Lương Cảnh Nghiêm bước vào.
Hắn gi/ật lấy máy tính bảng.
“Đừng bận tâm. Đám cổ đông già đó không làm được gì đâu.”
Tôi nhìn quầng thâm dưới mắt hắn.
“Cổ phiếu…”
“Rớt thì rớt.” Hắn tháo cà vạt, cúi xuống hôn tôi. “Công ty con do anh nắm toàn quyền đang chờ m/ua lại giá thấp.”
Điện thoại hắn rung liên tục. Màn hình hiện tên thư ký Trần.
“Lương tổng, phía Trình gia…”
Hắn cúp máy ngay.
Một tuần sau, tập đoàn Lương thị tổ chức họp báo khẩn.
Tôi trốn trong phòng nghỉ, nhìn hắn qua tấm kính một chiều.
Vest xám chỉnh tề. Thần sắc điềm tĩnh của người quen đứng giữa tâm bão.
“Về những tin đồn thời gian qua, tôi xin chính thức trả lời.”
Giọng hắn vang đều qua micro:
“Chị gái tôi là con nuôi của cha mẹ tôi. Tôi và Thẩm Hoài không có qu/an h/ệ huyết thống. Tình cảm của chúng tôi hoàn toàn hợp pháp.”
Đèn flash lóe sáng liên hồi.
“Việc này có ảnh hưởng tới hợp tác Lương – Trình không?”
“Trình tiểu thư phản ứng thế nào?”
“Có phải vì Thẩm tiên sinh mà ngài hủy thương vụ châu Âu?”
Hắn giơ tay yêu cầu giữ trật tự.
“Thứ nhất, hợp tác Lương – Trình dựa trên lợi ích thương mại, không liên quan đời tư.”
“Thứ hai, thương vụ châu Âu tạm hoãn vì chiến lược, không liên quan cá nhân.”
“Thứ ba…”
Hắn đột ngột quay về phía phòng nghỉ. Ánh mắt dịu xuống.
“Tiểu Hoài, lại đây.”
Tôi tưởng mình nghe nhầm, đứng sững cho tới khi thư ký Trần khẽ đẩy.
Dưới ánh đèn sân khấu, hắn nắm lấy tay tôi.
Ngón tay đan ch/ặt.