【Cảnh Báo Khi Đọc】
1. Bài viết chứa chi tiết hạ đầu thuật chân thực, tuyệt đối không đọc to trong khung giờ 00:00 - 03:33.
2. Nếu đang ở Thái Lan, Malaysia, Indonesia, hãy bịt kín cửa bằng tre gai, lá chanh và gạo nếp cẩm trước khi đọc tiếp.
3. Nếu thấy cổ họng đ/au nhói, tự nhiên nhả đinh hoặc cảm giác gió lạnh sau gáy, lập tức tắt màn hình và dội nước thánh lên đầu - đừng học tôi.
——Bài đăng ghim Southeast Asia Backpacker Forum
Người đăng: @KrakenOnRoad
Thời gian: 2019-11-01 01:26
IP: Bangkok, TH
Mọi người ơi, tay tôi đang run lẩy bẩy, không biết có viết nổi hết câu chuyện này không.
Trước tiên xin khẳng định, tôi không bịa chuyện câu view. Tôi thực sự gặp phải chuyện q/uỷ dị. Hiện đang ngồi trong quán net ở Bangkok, vừa chạy trốn từ cái hostel ch*t ti/ệt đó ra, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh, sau gáy như có người đang thổi hơi.
Chuyện bắt đầu từ hôm qua.
Tôi là Trần Khải, 9x người Quảng Châu, làm tự truyền thông. Lần này sang Đông Nam Á để quay phim tư liệu về những chủ đề kỳ bí như nuôi âm binh Thái Lan, hạ đầu thuật Malaysia... Ai cũng biết mấy đề tài m/a quái này đang hot, tôi định làm seri video ki/ếm view. Giá mà biết trước sẽ gặp chuyện này, có ch*t tôi cũng không đi.
Chiều qua tới Bangkok, đặt trước hostel ở khu Khao San được đ/á/nh giá cao nào ngờ bị lừa - ảnh trên mạng chỉnh sửa kỹ càng, thực tế dơ bẩn mà giá lại đắt gấp đôi.
Tôi nổi đi/ên cãi nhau với lễ tân, anh chàng Thái Lan làm mặt ngây thơ: "Thưa quý khách, đây là giá mùa cao điểm, anh có thể tìm chỗ khác".
Tôi tức tối kéo vali bỏ đi.
Khu Khao San tuy nhiều hostel nhưng đều chật cứng hoặc giá trên trời. Kéo vali lê lết gần hai tiếng, mệt lả, đang định vào 7-11 m/ua nước thì thấy một cô gái Thái sau quầy thu ngân vẫy tay.
"Anh tìm chỗ trọ à?" Cô ta hỏi bằng tiếng Trung.
Tôi ngạc nhiên, cô gái trông mới mười tám đôi mươi, da trắng nhưng ánh mắt kỳ quặc - dường như không nhìn vào mặt tôi mà tập trung ở cổ.
"Ừ, em biết hostel nào rẻ không?"
Cô ta không đáp mà lấy từ dưới quầy ra mảnh giấy viết tay địa chỉ: Bờ đối diện sông Chao Phraya, hostel số 403.
"Rất rẻ", cô nói, "chỉ 200 baht một đêm".
Tôi thấy giá hời thật, chỗ rẻ nhất Khao San cũng 500 baht. Nhưng nghi ngờ hỏi: "Sao rẻ thế?"
Cô gái cười khiến tôi nổi da gà: "Bởi vì... ít ai ở đủ một tuần".
Lúc đó tôi chẳng nghĩ nhiều, tưởng do vị trí hẻo lánh hoặc tiện nghi tồi. Hỏi đường đi, cô ta bảo bắt thuyền qua sông rồi đi bộ mười phút.
Đang định đi, cô ta đột ngột gọi gi/ật lại: "Chờ đã".
Rồi lấy từ dưới quầy ra túi vải nhỏ đựng vài hạt màu đen.
"Cái gì đây?" Tôi hỏi.
"Hạt tre gai", cô đáp, "mang theo để bảo vệ anh".
Thấy kỳ cục nhưng nghĩ có lẽ là phong tục địa phương, tôi nhận lấy. Cô ta nhất quyết không lấy tiền, dặn thêm: "Nhớ nhé, nếu nghe thấy tiếng động lạ, hãy ngậm hạt trong miệng".
Giờ nghĩ lại, biểu cảm lúc đó của cô ta nghiêm túc khác thường.
Theo địa chỉ, tôi bắt thuyền qua sông Chao Phraya. Phải nói bờ bên kia khá hoang vắng, ít khách du lịch, toàn nhà cũ của dân địa phương. Kéo vali qua các ngõ hẹp, GPS báo còn năm phút nữa tới nơi.
Càng đi, không gian càng tĩnh lặng. Đã quá 4 giờ chiều nhưng nắng vẫn gắt, thế mà khu vực này âm u lạ thường. Nhiều nhà đóng cửa im ỉm, trước cửa trồng loại cây lạ lá nhọn hoắt như gai.
Cuối cùng cũng tìm thấy số 403.
Các bạn ơi, giờ nghĩ lại tấm biển số đó đã đủ m/a quái.
Tấm biển gỗ viết số "403" bằng sơn đỏ, nhưng màu đỏ ấy... không giống sơn thường, tựa như... m/áu. Vệt sơn chảy dọc thớ gỗ đã khô cong, trông như vệt m/áu tươi.
Tòa nhà kiến trúc Thái cổ điển, khung gỗ hai tầng, tường ngoài bong tróc. Kỳ lạ nhất là xung quanh trồng kín tre gai ken dày như pháo đài.
Tôi bấm chuông, đợi mãi mới có người mở cửa.
Người mở cửa là bà lão khoảng 70 tuổi, g/ầy trơ xươ/ng, đặc biệt là miệng móm mém không còn chiếc răng nào, nói chuyện phun nước bọt tứ tung.
"Vào trọ hả?" Bà hỏi bằng tiếng Anh giọng khàn đặc.
"Vâng, có người giới thiệu tôi tới".
Bà ta nhìn tôi từ đầu tới chân, ánh mắt dừng lâu ở cổ, rồi gật đầu: "Vào đi".
Bên trong sạch sẽ hơn vẻ ngoài nhưng có mùi lạ, tựa hỗn hợp th/uốc Bắc và thứ gì th/ối r/ữa. Bà lão dẫn tôi tới quầy lễ tân - chiếc bàn gỗ cũ kỹ đặt cuốn sổ đăng ký dày cộp.
"Hộ chiếu". Bà đưa tay ra.
Tôi đưa hộ chiếu, bà lật trang ảnh nhìn chằm chằm rồi dùng ngón tay sờ lên mặt tôi trong ảnh. Lúc đó thấy kỳ nhưng nghĩ bà già mắt kém.
Bà ghi thông tin vào sổ, rút từ ngăn kéo ra chìa khóa. Khi đưa chìa khóa, móng tay bà quệt vào mu bàn tay tôi. Một vết c/ắt nhỏ hiện ra, m/áu rỉ ra.
"Xin lỗi nhé", bà nói mà mặt không chút hối lỗi, ngược lại có vẻ... thỏa mãn?
Tôi lấy khăn giấy lau m/áu, phát hiện vùng da quanh vết thương chuyển màu xám đen như nhiễm đ/ộc.
"Phòng anh ở tầng hai", bà nói, "số 201. Sau 10 giờ tối không được ra khỏi phòng, cấm mở cửa sổ".
"Tại sao?"