Tôi bị Đỗ Nam Sinh đẩy bật ra.
"Không phải đâu, bọn cháu không phải..."
Vương di phẩy tay đầy chán gh/ét: "Ai mà chẳng từng trẻ qua, cô hiểu mà hiểu mà."
Chuyện này ngày hôm sau lại lọt đến tai mẹ tôi.
5
"Mày đã ngủ với thằng đó rồi phải không?"
Mẹ tôi chặn cửa không cho tôi ra ngoài.
"Oan cho con quá, bọn con mới gặp nhau hôm qua thôi, Vương di có thể làm chứng!"
Mẹ tôi dang chân, hai tay chống nạnh.
"Tao nói rồi mà, từ nhỏ đã ấm như hến, lần này lên thành phố liền bảo gặp được ý trung nhân. Mày sớm quen biết hắn ở thành phố rồi phải không!"
"Lại còn cùng Vương Thái Hà thông đồng lừa tao!"
"Chỉ muốn không gửi tiền về nhà đúng không? Đồ vô tâm vô phúc!"
"Một mình tao vất vả nuôi mày khôn lớn, cho mày đi học, lên thành phố. Lần trước gặp thằng l/ừa đ/ảo, lần này quen thằng tài xế!"
Cây chổi đ/ập xuống lưng tôi như đ/ập chăn bông.
Quả đúng là mẹ tôi, nhìn một cái đã thấu tiểu kế của tôi.
Trần Bảo đột nhiên xô cửa bước ra: "Ồn ào cái gì? Tết nhất không cho người ta ngủ à?"
Mẹ tôi lập tức đổi giọng dỗ dành: "Con vào ngủ đi."
Trần Bảo liếc nhìn tình cảnh hai chúng tôi, bất chợt càu nhàu: "Mẹ, bớt ồn đi."
"Nhã Lý không biết nghe ai nói nhà ta trọng nam kh/inh nữ."
"Đừng có đ/á/nh đuổi vợ tương lai của con đấy!"
Mẹ tôi gật đầu lia lịa, hối anh ta vào phòng.
Quay lại, bà đổi ý muốn lôi tôi đi khám bác sĩ.
"Tao không tin, đi kiểm tra với tao ngay. Nếu có th/ai tao đưa mày đi bỏ."
"Không đợi hết Tết được, thằng kia không đứng đắn, chia tay đi."
Lần này đến lượt tôi bám ch/ặt cửa không chịu đi.
"Thật mà mẹ, con thực sự chưa ngủ với anh ấy."
Đúng lúc hai người giằng co thì Vương di dẫn Đỗ Nam Sinh tới.
Đỗ Nam Sinh bê lỉnh kỉnh túi lớn túi nhỏ từ xe ba bánh của Vương di xuống. Bà nhìn tư thế hai mẹ con tôi, nhanh như c/ắt xông tới kéo chúng tôi ra.
"Thái Cầm Phân! Nói bao lần đừng đ/á/nh con rồi!"
"Tao dạy con tao mắc mớ gì đến mày!" Lần này mẹ tôi tỏ ra cứng rắn.
"Đánh con trước mặt người ngoài hả? Được lắm, đ/á/nh đi!" Vương di rõ tính mẹ tôi háo danh.
Nhân cơ hội, bà kéo Đỗ Nam Sinh ra trước.
"Tiểu Đỗ, Đỗ Nam Sinh, cháu nội bà Đỗ phía nam. Nhà không còn ai, bà Đỗ chân yếu nên tôi thay bà đến đây."
Lần này mẹ tôi cầm chổi định đ/á/nh luôn cả anh ta.
Nhanh như chớp, A Hoa từ đâu lao tới.
Vai rộng thân hình vạm vỡ, thoắt cái kéo tôi và Đỗ Nam Sinh ra khỏi cổng.
"Chạy nhanh lên!" Câu nói đầy khảng khái.
Mẹ tôi định đuổi theo bị Vương di nhanh tay chặn lại.
"Lại đây nào, nói cho tôi nghe lần này lại vì lý do gì."
A Hoa kéo tôi chạy như bay, chỉ nghe thấy câu cuối cùng từ Trần Bảo: "Rốt cuộc có cho người ta ngủ không!"
6
Chúng tôi chạy mãi đến bờ suối duy nhất trong làng.
Nhìn kỹ thì tôi thở hổ/n h/ển nhất, tiếp đến là Đỗ Nam Sinh.
Tôi chế giễu anh: "Còn khoe đi phòng gym, tốn tiền vô ích!"
Anh trừng mắt: "Tôi tập tạ!"
A Hoa tìm hòn đ/á phẳng, ra hiệu cho tôi ngồi xuống.
Tôi luôn nghi ngờ bà và Vương di có qu/an h/ệ họ hàng, không thì sao phong thái lãnh đạo giống nhau thế.
"Hai người bỏ trốn đi thôi?"
Lời nói của A Hoa khiến Đỗ Nam Sinh suýt trượt chân xuống suối.
"Chị thấy rõ, hai người hợp nhau mà."
"Nam Sinh à, bà nội em lo được. Chọn thời điểm thích hợp về thăm lén là được. Anh đưa Trần Mễ đi đi."
Tôi lắc đầu lia lịa, thế này tốn bao nhiêu tiền của tôi?
A Hoa nắm ch/ặt tay tôi.
"Chị biết em khổ, nhưng đống hỗn độn nhà em, em đừng nhúng tay vào nữa."
Bà nắm tay Đỗ Nam Sinh đặt lên tay tôi.
"Nam Sinh à, Trần Mễ là cô gái tốt."
"Chỉ có điều mẹ cô ấy không ra con người, em trai thì không biết làm người."
"Bạn trai cũ cô ấy từ huyện về chưa qua Tết đã bỏ chạy, lại còn lừa tiền của cô ấy. Đúng là đồ vô lại."
"Nhưng đó không phải lỗi của Trần Mễ."
"Hai người đi đi, rời khỏi đây là ổn cả."
Lòng bàn tay áp lên mu bàn tay tôi nóng hổi, khẽ run lên.
Chắc ông chủ nhỏ chưa từng trải nghiệm cảnh này hoảng hốt lắm nhỉ?
Không biết có đòi tôi bồi thường không?
Giọng Đỗ Nam Sinh căng thẳng: "A Hoa, để bọn tôi bàn bạc đã."
Sau khi A Hoa đi, Đỗ Nam Sinh im lặng.
Anh đứng lên ném đ/á xuống suối không ngừng.
"Tổng Đỗ, đang lấp sông bằng quạ à?"
Đỗ Nam Sinh quay lại, trong tay nắm viên đ/á to bằng nắm đ/ấm.
Tôi vội đứng thẳng người: "Tổng Đỗ vất vả rồi, Tổng Đỗ khổ sở rồi."
"Trần Mễ, em lại đây."
"Em không bảo toàn là nói dối sao?"
Tôi kêu lên: "Anh không hiểu rồi! Nói dối mà trộn thật giả mới giống thật chứ!"
Đỗ Nam Sinh nheo mắt: "Nói trọng điểm đi."
"Vâng, thưa sếp."
"Sếp muốn nghe báo cáo phần nào ạ?"
"Phần bạn trai cũ."
7
Bỏ qua chi tiết tình cảm sâu đậm trước khi bạn trai cũ đến và chạy trốn giữa đêm, A Hoa đã nói khá rõ.
Tôi và Quách Thao là bạn cùng đại học.
Yêu nhau trước khi tốt nghiệp năm cuối, sau đó cùng đi làm.
Anh ấy bảnh bao, nói chuyện hóm hỉnh, chu đáo, bố mẹ làm trong biên chế nhà nước, sớm m/ua sẵn nhà xe.
Lớn lên trong nhung lụa, khổ sở lớn nhất của anh có lẽ là nỗi khổ tình yêu.
Tôi từ chối anh nhiều lần.
Nhưng chàng trai trẻ không tin vào số phận lại không sợ hãi trước điều chưa biết.
Tôi cũng có lúc tưởng vận may đến, mê muội theo anh.
Sau đó là chuyến thăm nhà trước Tết.
Lần đầu tiên Quách Thao nặng lời với tôi.
"Trần Mễ, anh tưởng em muốn chung sống với anh tử tế."
"Mở miệng đòi 300 triệu tiền thách cưới, còn bắt anh m/ua nhà ở huyện cho em trai? Nhà em b/án con gái hay cư/ớp của thế?"
"Bố mẹ anh nói đúng, không môn đăng hộ đối thì không xong."
Trút xong nỗi ấm ức, thấy tôi khóc anh lại sốt ruột gãi đầu.
Nhưng lần này anh không dỗ dành nữa.
"Hai năm nay, anh tưởng chỉ cần tốt với em là có thể kéo em khỏi vũng lầy này. Nhưng hôm nay anh mới nhận ra, anh không làm được."
"Đừng h/ận anh, anh chỉ muốn sống cuộc đời bình thường."
"Cưới em xong, anh tiêu đời."
"Trần Mễ, chúng ta coi như chưa từng quen biết đi."
Tôi tưởng mình mau quên.
Giờ hồi tưởng mới nhận ra, từng câu từng chữ khắc sâu vào tâm trí tôi.