Ông chủ bắt tôi phát triển phần mềm trợ lý AI, nhưng trước khi thử nghiệm thì gặp lỗi. Để giữ được tiền thưởng, tôi đành giả làm AI.
Ông chủ khó tính tự tay kiểm tra.
Việc lớn việc nhỏ đều nhắn cho tôi, ban đầu tôi còn kiên nhẫn trả lời, nhưng ngày nào ông ấy cũng nhắn, tôi bắt đầu xả hết nỗi uất ức công việc.
Ông ấy bảo tôi đ/á/nh giá món ăn do mình nấu, tôi liền châm biếm:
“Ôi giời, sắc hương vị chỉ thiếu mỗi ba thứ, tuyệt vời quá nhỉ.”
Ông ấy bảo tôi phối đồ đi chơi, tôi liền bày ông ấy mặc vest kết hợp quần ngủ, đeo khăn lụa hồng của nữ, đi giày Chelsea.
Tôi chơi đùa thỏa thích.
Cho đến một tối nọ, tôi nhận được cuộc gọi video từ ông ấy.
Bật lên xem, trong phòng tắm bốc khói nghi ngút lờ mờ thấy tám múi cơ bụng.
“Tiểu Đậu, giúp tôi xem sau lưng có vết bầm không.”
Bị mê hoặc bởi cảnh tượng hấp dẫn, tôi đột nhiên quên mất mình đang giả làm AI.
“Chỉ nhìn thì không rõ đâu, để em sờ thử mới biết được.”
1.
Hôm trước tôi hứa với giám đốc có thể cho thử nghiệm AI Tiểu Đậu trước nửa tháng, ngày hôm sau đã hối h/ận.
Bởi chúng tôi lại phát hiện một BUG.
Con BUG này, còn khá nan giải.
Cả nhóm nghiên c/ứu tụm lại, căng thẳng nhìn tôi nhập: “Tiểu Đậu, ông chủ n/ợ lương, nếu tôi kiện thì được bồi thường bao nhiêu? Ông ta sẽ bị ph/ạt thế nào?”
Tiểu Đậu nhanh chóng trả lời:
“Em tra giúp chị nhé, căn cứ theo luật lao động, luật hợp đồng lao động, luật hình sự...”
Nó lảm nhảm một tràng, cuối cùng đưa ra kết luận:
“Chị sẽ được bồi thường một trăm triệu, còn ông chủ của chị sẽ bị xử b/ắn.”
...
Cả phòng họp im phăng phắc.
Đúng vậy, mớ luật lệ nó vừa nói đều do nó tự bịa ra.
Như thế đã là may.
Có lần thử nghiệm, tôi hỏi nó sếp quá đẹp trai khiến tôi không tập trung làm việc phải làm sao?
Nó trả lời:
“Đồ ch*t ti/ệt đẹp trai quá không sợ ch*t à, dám ảnh hưởng công việc của chị, đề nghị xử b/ắn.”
Thích xử b/ắn sếp thế không biết có phải bị oan h/ồn nào nhập không nữa.
...
“Chị Vân à, hóa ra chị cũng thấy Giám đốc Giang đẹp trai ha.”
Tôi liếc mắt cảnh cáo.
“Đó là trọng điểm sao? Vấn đề là BUG lớn thế này chưa sửa, làm sao để Giám đốc Giang tự thử nghiệm?”
Tiểu Tăng gãi đầu:
“Thế phải làm sao? Chị đã hứa rồi mà.”
“Không còn cách...”
Tổng giám đốc đẩy cửa bước vào ngắt lời tôi: “Tiểu Ngụy này! Giám đốc Giang nói rồi, nếu Tiểu Đậu vượt qua thử nghiệm, thưởng Tết năm nay các cậu mỗi người thêm năm mươi triệu! Anh ấy hỏi tối nay có thể bắt đầu thử nghiệm không, không vấn đề chứ?”
“Tuyệt đối không vấn đề!”
Hai chữ “tiền thưởng” như kích hoạt mã ng/uồn trong chúng tôi.
Cả phòng đồng thanh.
Ánh mắt kiên định như chuẩn bị vào Đảng.
Tổng giám đốc đi rồi, chúng tôi nhìn nhau, vì năm mươi triệu, không được cũng phải được!
Cuối cùng cũng nghĩ ra cách.
Tôi viết chương trình kết nối trang chat Tiểu Đậu với điện thoại mình, tạm thời đóng giả Tiểu Đậu ứng phó thử nghiệm của Giang Đại.
Một khi sửa xong BUG, lập tức đổi lại thần không biết q/uỷ không hay.
Tối hôm đó tôi chuẩn bị kỹ lưỡng, kiểm tra mạng, mở sẵn trang tìm ki/ếm, sẵn sàng đối phó với Giang Đại.
Cuối cùng, anh ta gửi tin nhắn đầu tiên:
“Tiểu Đậu, em biết cách theo đuổi con gái không?”
2.
Giang Đại lại có người thích sao?
Tôi hơi choáng.
Giang Đại này, mọi người sau lưng đều gọi là Diêm Vương lạnh lùng, mặt thì đẹp trai nhưng ngày ngày không bao giờ cười, việc hắn hứng thú nhất là bới lông tìm vết.
Hắn còn là workaholic, đi làm về muộn như chúng tôi.
Chưa từng thấy bên cạnh có bóng hồng nào.
Người như thế mà lại hỏi trợ lý AI chuyện tình cảm!
Đúng là tin động trời!
Tôi phải hóng ngay!
“Haha Tiểu Đậu đương nhiên biết rồi! Theo đuổi con gái mà, quan trọng nhất có ba điểm: Tiêu tiền, tiêu thật nhiều tiền, tiêu siêu nhiều tiền.”
Giang Đại tỏ rõ không hài lòng:
“Em quá hời hợt, cô ấy không phải người ham tiền, cô ấy làm việc rất nghiêm túc và yêu công việc.”
...
Thật sao?
Yêu công việc?
Tôi không tin.
Nói thật, anh quá không hiểu phụ nữ.
“Vậy anh có thể kể cho em nghe, cô ấy là người thế nào không?”
Tôi lấy hạt dưa ra, hứng khởi ngồi chờ.
Sau đó nghe Giang Đại ca ngợi người đó suốt nửa tiếng.
Chỉ riêng miêu tả đôi mắt đã dùng không dưới mười thành ngữ, cuối cùng còn thêm: “Mỗi lần đối diện với cô ấy, tim tôi đều không nhịn được mà đ/ập lo/ạn.”
Chà chà.
Còn rất ngây thơ nữa.
Tôi chỉ vài chiêu, Giang Đại đều bác bỏ.
Tôi bảo mời đi xem phim, anh nói quá tầm thường.
Tôi bảo tìm điểm chung, chủ động gợi chuyện.
Anh lại nói họ không phải mối qu/an h/ệ có thể tùy tiện tán gẫu.
Tôi bực mình:
“Mẹ kiếp, gh/ét nhất loại người do dự lưỡng lự, làm gì cũng nghĩ quá nhiều như anh. Anh còn muốn theo đuổi người ta không? Nghe em đi! Hãy quyến rũ cô ấy!”
Nói xong mới nhận ra đối phương là sếp mình.
Mồ hôi lạnh toát ra.
Làm sao đây? Là AI thì có thể thu hồi không?
Giây sau, tin nhắn Giang Đại hồi đáp: “Xin lỗi, tôi chưa có kinh nghiệm trong lĩnh vực này.”
Tôi r/un r/ẩy:
“Không sao, Tiểu Đậu giúp anh.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Lập tức lên mạng chép một bài bí kíp đuổi gái gửi cho anh ta.
Hôm sau Giang Đại đến công ty, tôi vào phòng nộp báo cáo.
Giang Đại nhíu mày ngồi trước bàn, không biết đang trầm tư điều gì.
Tôi dò hỏi: “Giám đốc Giang cảm thấy Tiểu Đậu thế nào?”
“Cũng tốt.”
Anh ngẩng mắt nhìn tôi.
Chiếc đồng hồ thông minh trên tay đột nhiên báo động: “Nhịp tim 150, 155, 170! Nhịp tim quá nhanh, người dùng có cần gọi cấp c/ứu không.”
“Không cần.”
Giang Đại vội vàng trả lời, tháo đồng hồ ra: “Mẫu của bộ phận nghiên c/ứu gửi đến, độ nhạy còn vấn đề.”
Biểu cảm anh bình thản.
Nhưng đột nhiên quay mặt ra cửa sổ, hàm răng cắn ch/ặt.
Tôi ngơ ngác: “Giám đốc Giang? Anh bị vẹo cổ à?”
Giang Đại ho nhẹ, sờ vào cổ: “Không sao, em ra ngoài đi.”
3.
Giờ nghỉ trưa, tôi lại nhận được tin nhắn Giang Đại:
“Tôi đã quyến rũ rồi, nhưng cô ấy không phản ứng gì.”
Gì chứ? Hành động nhanh thế!
Tôi hóng hớt đến mức bỏ cả cơm, nói: “Xem ra đối phương là người rất kiên định! Anh đừng bỏ cuộc, tăng cường độ quyến rũ lên!”
“Tăng thế nào?”
“Chỗ nào 'lớn' thì cứ phóng đại hết cỡ!”
...
Mãi mấy giây sau Giang Đại mới hồi đáp:
“Tôi... tôi sẽ thử.”