Tôi Yêu Ở Ngôi Nhà Ám

Chương 1

24/02/2026 11:45

Vị Hôn Phu Nhà Giàu Hủy Hôn Với Tôi.

Lý do là vị "bạn đời tâm h/ồn" thiên phú dị bẩm của hắn từ nước ngoài trở về.

Để bù đắp, hắn đưa tôi một chiếc chìa khóa.

"Biệt thự cũ phía tây thành phố thuộc về em. Dư An, em biết đấy, anh không còn n/ợ em nữa."

Đó là "vùng đất tử" được giới trừ tà công nhận, chưa một ai từng bước ra khỏi đó còn sống.

Bùi Cảnh Thâm tưởng tôi sẽ khóc lóc van xin hắn đừng bỏ rơi mình.

Nhưng tôi lại nhận lấy chìa khóa một cách nhanh gọn.

Buồn cười thật, khu đất đó rộng 3.000 mét vuông, chỉ cần tôi không ch*t, giá trị thôi đã lên tới 2 tỷ.

Tối hôm đó, tôi xách vali tới ở.

Trong căn hầm dán đầy bùa chú ấy, tôi không thấy m/a.

Chỉ thấy một người đàn ông đói mắt xanh lè, đẹp trai đến mức kinh thiên động địa đang cố gặm ống nước gỉ sét.

Tôi cũng thấy đói.

Thế là tôi hỏi hắn: "Muốn ăn xúc xích nướng không?"

1

Khi Bùi Cảnh Thâm đưa bạch nguyệt quang của hắn về nhà, tôi đang là áo sơ mi cho hắn.

Với tư cách quản gia đa năng kiêm hôn phu danh nghĩa được nhà họ Bùi trả lương cao, phạm vi công việc của tôi rất rộng.

Từ việc hứng sát khí khi hắn trừ tà, tới nấu canh giải rư/ợu lúc nửa đêm.

Ba năm qua, giới trong nghề đều nói Dư An là chú chó ngoan - biết nghe lời, dùng tốt lại không cáu gắt.

Cánh cửa bị đẩy mở.

Bùi Cảnh Thâm đứng nơi huyền quan, sau lưng là thanh niên mặc áo khoác trắng, ánh mắt lạnh lùng kiêu ngạo.

Đó là Lâm Tri Hứa, thế giao của nhà họ Bùi, trừ tà sư thiên phú xuất chúng.

Ba năm trước du học nước ngoài, giờ đã trở về.

Ánh mắt Bùi Cảnh Thâm nhìn tôi toát lên sự mệt mỏi và khó chịu.

"Dư An, Tri Hứa không có chỗ ở, phải dọn phòng chính ra."

"Em đi thu dọn đồ đạc. Tối nay chuyển đi."

Lâm Tri Hứa có chút ngượng ngùng:

"Cảnh Thâm, như vậy không ổn đâu? Rốt cuộc Dư tiên sinh và anh..."

"Không sao. Dư An rất hiểu chuyện. Lúc trước đính hôn chỉ để trấn áp sát khí trên người anh, là qu/an h/ệ hợp đồng. Giờ em về rồi, tự khắc hắn ấy biết phải làm gì."

Tôi đặt bàn là xuống.

Nếu là ba năm trước, có lẽ tôi sẽ hỏi "thế em ngủ ở đâu".

Nhưng bây giờ, tôi liếc nhìn số dư điện thoại và bảng lương vừa nhận tháng này.

Bùi Cảnh Thâm dù là đồ khốn, nhưng chi tiền cực kỳ hào phóng.

"Vâng, Bùi tiên sinh."

Tôi gật đầu mỉm cười, thuận miệng hỏi:

"Cần em thay bộ ga gối mới cho Lâm tiên sinh không? Nhãn hiệu gối cao su ngài hay dùng vẫn còn mới trong kho."

Bùi Cảnh Thâm nhíu mày, không ngờ tôi đồng ý dễ dàng thế.

Khiến cả đống lý lẽ "vì đại cục", "đừng có quá luyến tiếc" hắn chuẩn bị sẵn nghẹn lại trong cổ họng.

"Không cần."

Bùi Cảnh Thâm lạnh lùng nói, rút ra chiếc chìa khóa.

"Anh không thích thiếu n/ợ tình cảm. Ba năm nay em cũng hết lòng phục vụ."

"Biệt thự cũ số 44 ngõ Hòe Tây thành, từ nay thuộc về em. Thủ tục sang tên anh đã cho người xử lý rồi."

Lâm Tri Hứa bên cạnh hít một hơi lạnh.

"Cảnh Thâm! Đó là..."

Bùi Cảnh Thâm đưa cho hắn ánh mắt an ủi, rồi quay sang tôi.

"Đó là tài sản nhà họ Bùi, dù cũ nhưng vị trí tốt. Dư An, tiền chia tay thế đủ chứ?"

Tây thành. Ngõ Hòe số 44.

"Cấm địa cấp S" nổi tiếng trong giới trừ tà.

Tương truyền trăm năm trước, nơi đó trấn áp một hung sát gi*t người như ngóe, năm dặm xung quanh cỏ không mọc nổi.

Kẻ nào bước vào, không đi/ên thì mất tích.

Bùi Cảnh Thâm đang đẩy tôi vào chỗ ch*t.

Nhưng nói lại thì.

Khu vực đó gần đây đồn đại sắp giải tỏa.

Dù không giải tỏa, mảnh đất rộng thế kia, chỉ cần tôi không ch*t, lật tay đã thành đại gia tỷ phú.

Tôi không những không khóc, còn suýt bật cười.

Tôi nhanh tay đón lấy chìa khóa, nhét túi luôn, sợ hắn đổi ý.

"Đủ ạ. Cảm ơn ông chủ, ông chủ hào phóng quá."

"Ông chủ, em thật sự yêu ông chủ lắm luôn."

2

Bùi Cảnh Thâm ngập ngừng muốn nói lại thôi.

Sợ hắn đột nhiên hối h/ận, tôi vội vã kéo vali rời đi.

Bên ngoài mưa như trút nước.

Tôi vẫy một chiếc taxi ven đường.

Tài xế nghe tôi nói tới ngõ Hòe Tây thành, mặt mày biến sắc.

"Cậu trai trẻ, chỗ đó không sạch sẽ đâu! Đêm đến không ai dám tới."

Tôi trả thêm 200 nghìn.

Tài xế đạp ga: "Được thôi! Nhưng tôi chỉ dừng ở ngã tư lớn, không vào bên trong nhé!"

Thấy chưa, tiền giải quyết được 99% chuyện m/a trong đời.

1% còn lại là do tiền chưa đủ nhiều.

Tới nơi, mưa càng nặng hạt.

Giấy niêm phong trên cổng biệt thự đã mục nát gần hết.

Tôi che ô, dùng chìa khóa mở cổng lớn.

Tôi là người bình thường, không có linh lực bẩm sinh như Bùi Cảnh Thâm.

Nhưng tôi có đôi mắt đặc biệt.

Từ nhỏ đã nhìn thấy thứ người khác không thấy.

Như lúc này, tôi thấy khắp sân viện tràn ngập khí đen đặc quánh.

Đó không phải q/uỷ khí thông thường, mà là sát khí có thể x/é nát linh h/ồn.

Đổi người khác sớm đã sợ vãi đái.

Nhưng tôi mệt mỏi quá rồi.

Làm osin cho Bùi Cảnh Thâm ba năm, mỗi ngày ngủ không đủ bốn tiếng.

Giờ tôi chỉ muốn tìm giường ngủ, dù là ván qu/an t/ài cũng được, miễn được nằm thẳng.

Tôi đẩy cửa chính.

Trực giác mách bảo, nơi "sạch sẽ" nhất trong căn nhà này lại là chỗ sát khí nặng nhất.

Thế là tôi bước tới trước cánh cửa tầng hầm dán đầy bùa vàng.

"Này."

Tôi gọi một tiếng.

"Trong đó có ai không? Không người thì tôi vào đây."

Không ai trả lời.

Chỉ có tiếng thở nặng nề, đ/è nén nào đó.

Tôi x/é bỏ lá bùa.

Cửa mở.

Dưới ánh đèn pin điện thoại, tôi nhìn thấy "hung sát".

3

Hung sát bị chín sợi xích cổ tay khóa ch/ặt vào tường.

Trên người khoác áo choàng đen rá/ch tả tơi, tóc dài che khuất mặt, làn da lộ ra trắng bệch như vôi, chi chít văn chú màu đỏ sẫm.

Nghe thấy động tĩnh, hắn từ từ ngẩng đầu.

Ánh đèn pin lướt qua gương mặt hắn.

Đó là gương mặt góc cạnh đầy sát khí, sống mũi cao, hốc mắt sâu, đôi tròng mắt xanh lè dựng đứng như mèo hoang.

Tôi đờ đẫn nhìn.

Đúng lúc đó, tiếng "ùng ục" vang lên to rõ.

Không khí đột nhiên yên tĩnh.

Trong đôi mắt sát khí ngập tràn ấy, thoáng hiện vẻ x/ấu hổ.

Tôi theo phản xạ nhìn xuống bụng hắn.

Hung sát không vui, gi/ận dữ đỏ mặt.

"Nhìn cái gì? Chưa thấy người ta đói bụng à?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm