Tôi kể lại cho Lý Lão Tứ mọi chuyện từ lúc về làng gặp mãnh giấy khiêng qu/an t/ài, cho đến hôm đi tảo m/ộ thấy Thu Ca nuốt ngọc nguyên bảo.
Lý Lão Tứ nghe xong, im lặng hồi lâu.
Một lát sau, ông nhìn sợi dây đỏ trên cổ tôi.
Tôi giải thích đó là bùa trừ tà Lục Thúc đưa, ngày đêm không được tháo ra.
Lý Lão Tứ cầm lấy bùa, mở ra xem rồi chỉ vào nét vẽ:
"Trừ tà cái nỗi gì! Đây là bùa chiêu dụ m/a q/uỷ."
Ông lại chăm chú nhìn tôi, thò tay vào trong cổ áo móc ra tờ giấy gấp vuông vức.
Mở ra, là một hình nhân bằng giấy trắng dài bằng ngón trỏ, đủ chân tay, miệng mắt. Trong phòng không có gió nhưng chân tay nó vẫn ngọ ng/uậy, lưng ghi rõ bát tự của tôi.
Lý Lão Tứ đ/ốt hình nhân trên ngọn nến.
Hình nhân lập tức kêu lách tách, tay chân vẫn gi/ật giật như đang vùng vẫy.
Hình nhân ch/áy hết, đầu óc tôi bỗng thanh thản hẳn, không còn cảm giác mơ màng thiếu ngủ như trước.
Tôi không hiểu, sao Lục Thúc lại hại mình?
Lý Lão Tứ cười khẽ:
"Đây không phải bùa của Lục Thúc, hắn chưa đủ trình."
Nhìn kỹ bùa chú, ông nói tiếp:
"Đây là trù của họ Điêu."
Tôi nghi hoặc, Điêu Lai Ngân làm trưởng thôn bao năm, trước đây còn dẫn đầu phong trào phá Tứ Cựu bài trừ m/ê t/ín, tin được thứ này sao?
Lý Lão Tư đáp:
"Kẻ thường ngày không lộ sơn lộ thủy, mới là cao thủ thật sự."
Ông hỏi tôi có nhớ trước giải phóng trong huyện từng có Tam Mao Hội, hội trưởng Lão Tiên Lô không?
Hồi nhỏ tôi thực sự nghe người lớn nhắc qua.
Bảo Lão Tiên Lô đó lừa bịp nhiều người, sau giải phóng bị xử b/ắn vì tội lập hội m/ê t/ín, cả làng kể như chuyện cười.
Nhưng Lý Lão Tứ nói:
"Xử b/ắn là thật, nhưng lúc bắt hắn, mấy người bóp cò sú/ng đều đơ."
"Sao lại thế?" Tôi hỏi.
"Hắn có phép, cuối cùng ông nội tôi dùng gạch đ/ập vào trán hắn rồi mới b/ắn được."
"..."
Tôi chỉ nghe nói võ công sợ d/ao thớt, nào ngờ pháp thuật sợ gạch.
Cùng bị xử tử hồi đó, còn có hai con trai Lão Tiên Lô.
Nhưng hắn còn để lại đứa con gái hơn mười tuổi, chính là bà ngoại Điêu Lai Ngân.
Biết được chuyện này, mọi mắt xích đều được nối lại.
34.
Những năm trước 1977, học sinh muốn vào đại học phải được lãnh đạo tiến cử.
Dù có thi nhưng điểm được giữ kín.
Vì bố tôi gia nhập Quốc quân năm 48, tôi mãi không được tiến cử.
Điêu Lai Kim anh trai Điêu Lai Ngân làm huyện trưởng, còn hắn làm thôn trưởng nên bốn con trai đầu đều được tiến cử vào đại học.
Đến lượt Điêu Thế Đạt con thứ năm thì chế độ thi đại học được phục hồi.
Năm đó, cả làng chỉ mình tôi thi đỗ.
Điêu Lai Ngân chắc đã nghĩ đủ kế nhưng vụ gian lận thi cử của huyện trưởng Cố Thành khi đó gây chấn động, hàng chục người bị bắt, kỳ thi càng siết ch/ặt hơn.
Hắn không dám gian lận nên mới dùng đến phép nhà.
Thu Ca sốt mê man suốt ba ngày thi, thực ra là sinh h/ồn bị dụ ra, nhập vào Điêu Thế Đạt đi thi, tỉnh dậy tưởng như vừa trải qua cơn mộng.
Đến đêm động phòng với Điêu Thế Đạt, nhìn thấy giấy báo nhập học rồi nói chuyện thi cử, nàng mới phát hiện hắn chưa từng đi thi - đi thi chính là mình.
Nhưng chuyện này nói trời cũng không ai tin, nàng phát đi/ên.
Tôi thắc mắc:
"Đã thi đỗ rồi, sao Điêu Thế Đạt còn cưới Thu Ca?"
Lý Lão Tứ đáp:
"Tôi từng gặp đứa bé Thu Ca, có mệnh nhưng vô vận. Bình thường thì cả đời kiêu ngạo tay trắng, nhưng gặp cao nhân sẽ nhận ra ngay nàng là thứ nguyên liệu âm tài thượng hạng."
Theo quan niệm xưa, vợ là tài sản của chồng.
Cưới vợ phải chọn người có bát tự khắc chế được mình, khắc được thì vợ thành tài cho chồng.
Tức là vượng phu.
Tài chia âm dương, vượng phu cũng phân âm dương, có kẻ vượng lúc sống, có người vượng khi ch*t.
Nghe đến đây, tôi gi/ật mình như chợt nhận ra điều gì.
Lý Lão Tứ lại nói:
"Cậu nghe câu này chưa? Sống là người nhà ngươi, ch*t là m/a nhà ngươi."
Điêu Lai Ngân luyện Thu Ca thành q/uỷ đói nuốt vàng của họ Điêu.
Đời đời kiếp kiếp nuốt vàng tr/ộm khí cho chúng.
Tôi hiểu ra, bả sao ngọc nguyên bả trước m/ộ tổ nhà tôi đều bị Thu Ca nuốt sạch.
Điêu Lai Kim, Điêu Lai Ngân cùng hai con trai đều từng tái hôn.
Bốn người vợ đầu của họ đều ch*t bất đắc kỳ tử trong vòng vài ngày đến nửa năm.
Hoặc bệ/nh ch*t đột ngột, hoặc t/ai n/ạn bất ngờ.
Vì thế trong làng có lời đồn nhà họ Điêu khắc vợ.
Lý Lão Tứ lấy tờ giấy trắng vẽ vị trí m/ộ phần những người vợ ch*t oan nhà họ Điêu.
Tổng cộng năm ngôi, tạo thành cục Khí Huyết Phủ Phần.
Trấn yếu của cục này chính là Thu Ca - người vợ thứ năm ch*t oan.
Có m/ộ Thu Ca, thế cục này mới thành.
"Năm ngoái m/ộ tổ nhà cậu bốc khói xanh, là chúng đã bắt đầu tr/ộm địa khí nhà cậu. Vui mừng không phải tổ tiên nhà cậu, mà là tổ tiên họ Điêu."
"Nhà tôi có địa khí gì?" Tôi hỏi.
Lý Lão Tứ bảo ngọn đồi nơi m/ộ tổ nhà tôi gọi là Phượng Hoàng Quay Đầu, trên địa mạch có cành phượng, lẽ ra có thể đỗ nhiều tú tài.
Tôi bừng tỉnh:
"Họ Điêu trước dùng phép lừa Thu Ca thi hộ Điêu Thế Đạt, sau lại luyện nàng thành q/uỷ đói nuốt vàng, giờ còn dùng m/ộ nàng tạo cục Khí Huyết Phủ Phần để tiếp tục tr/ộm địa khí nhà tôi?"
Lý Lão Tứ gật đầu.
"Vậy lúc qua âm, sao Thu Ca không nói chuyện với tôi?"
Lý Lão Tứ ngập ngừng lát rồi giải thích chậm rãi:
Họ Điêu c/ắt lưỡi nàng lúc còn sống phong vào bài vị.
Lưỡi liền tim, như thế mới dễ kh/ống ch/ế.
Vì Thu Ca còn lưu luyến tôi, chút nhân tính chưa tan nên dù hóa q/uỷ đói nuốt vàng vẫn chưa thuần phục, thường xuyên gây họa.
Để hại tôi, họ Điêu đã chuẩn bị kỹ càng: dùng mãnh giấy khiêng qu/an t/ài thi triển phép thuật, m/ua chuộc Lục Thúc đeo bùa chiêu q/uỷ lên người tôi, bí mật thi pháp khiến q/uỷ giả dạng Thu Ca đến hại.
"Chỉ khi cậu ch*t, Thu Ca hết vướng bận, nhân tính tiêu tan mới chịu làm q/uỷ cho họ Điêu." Lý Lão Tứ nói.
Nghe đến đây, bàn tay tôi run bần bật.
Chính tôi đã hại Thu Ca.