Tôi cười khẽ:
"Chị không hứng thú với bí mật của em đâu."
Cô ta gi/ận dỗi:
"Chị thật là phá hỏng hứng người ta."
Tôi nằm dài ra giường:
"Ngủ sớm đi, ngày mai còn một trận chiến khó nhằn nữa."
Đêm đó không mộng mị.
Trời vừa rạng sáng, tôi đã gõ cửa phòng Sở An.
Cậu ta vừa bị tôi đ/á/nh thức, mái tóc rối bù như tổ chim, vừa dụi mắt vừa hỏi:
"Chị tìm em có việc gì thế?"
Tôi ra hiệu cho cậu ta dời chỗ:
"Vào trong nói chuyện."
"À... vâng, mời chị vào."
Không vòng vo tam quốc, tôi đi thẳng vào vấn đề:
"Muốn sống sót không?"
Sở An nhìn chằm chằm người phụ nữ trước mặt.
Vẻ đẹp của cô ta mang đầy tính sát thương, ngay cả trong phó bản cũng chẳng hề có chút bối rối.
Tôi cố hạ giọng dịu dàng, đối với trẻ con không thể ép quá:
"Chị cho em đủ thời gian suy nghĩ."
Không ngờ, với Sở An, lời tôi nghe như đe dọa.
Cậu ta sợ đến nỗi run lên dưới ánh mắt của tôi.
Nếu không đồng ý, có lẽ tôi thật sự sẽ xử lý cậu ta.
Nghĩ mà phát khiếp.
Tôi thờ ơ nhìn cậu ta đờ đẫn.
Hoàn toàn không biết cậu ta đang tưởng tượng đi/ên cuồ/ng những gì.
"Chị! Chị là người chị duy nhất của em! Em nguyện vì chị mà gan óc lầy đất!"
Lời thề đanh thép của Sở An kéo tôi về thực tại.
"Được, lát nữa nghe theo sắp xếp của chị."
18
"Ch/áy rồi!"
"Mọi người mau đến c/ứu hỏa!"
...
Đằng xa khói đen cuồn cuộn.
Hai người họ đ/ốt căn nhà ngói phía sau nhà nông dân, nếu không can thiệp kịp sẽ lan sang nhà chính.
Ngọn lửa hung hăng lan ra xung quanh, nhuộm đỏ nửa bầu trời.
Mấy người canh giữ từ đường đành chạy đi ứng c/ứu.
Tôi thừa cơ lẻn vào.
Nhanh chóng tìm thấy cánh cửa bí mật mà Sở An miêu tả.
Tôi bỗng đ/au đầu, mở thế nào đây?
Quên hỏi Sở An rồi.
Công tắc nhất định ở gần đây.
Trong tầm mắt chỉ có một cái bàn thờ không lớn lắm.
Trên bàn thờ bày mấy bài vị, xếp ngay ngắn từ trái sang phải theo thứ tự bối phận.
Trước bài vị, lư hương cắm ba nén hương đã tàn.
Tôi tiến lại gần, quan sát kỹ một lượt nhưng chẳng phát hiện gì.
Buổi sáng trời quang mây tạnh, mặt trời chói chang treo lơ lửng.
Một tia nắng chiếu vào, hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí.
Nhờ ánh sáng này, tôi chợt nhận ra manh mối.
Lư hương dính ch/ặt vào bàn thờ, chỗ tiếp giáp có hình tròn hoàn hảo.
Chất liệu hơi khác bàn thờ, nhưng màu sắc thì giống nhau.
Đường vân gỗ lẽ ra phải liền mạch lại đ/ứt đoạn ở mép.
Không có ánh sáng mạnh thì khó lòng phát hiện.
Tôi xoay lư hương, nghe tiếng "cách" một cái. Bức tường bên trái bàn thờ từ từ mở ra, lộ ra lối đi xuống dưới.
Vừa bước vào, cửa đã khép lại.
May mà bối cảnh phó bản là năm 2013, camera giám sát chưa phổ biến.
Không thì tôi đã thành x/á/c ch*t nơi đây.
Tôi bật đèn pin, men theo bậc thang đi xuống.
Cuối cầu thang là một cánh cửa có khóa, tôi dùng ngón trỏ chạm vào ổ khóa.
Không bụi bẩn, chứng tỏ có người thường xuyên lui tới.
Tôi gõ cửa hai cái.
"Halo, bên trong có ai không?"
"Ai đó?" Giọng nữ cảnh giác vang lên, ngừng hai giây, "Cô không phải người trong trấn, nói đi, có việc gì?"
Thời gian không nhiều, tôi mở khóa vài nhát, không rảnh giải thích dài dòng:
"Giờ cô có cơ hội trốn thoát."
"Đi hay không?"
19
Cách sự thật chỉ một bước chân.
Tôi ổn định cho Vương Văn Văn, dặn đi dặn lại:
"Cứ ở đây, dù chuyện gì xảy ra cũng đừng ra ngoài."
Cùng lúc, thông báo vang lên:
【Chúc mừng người chơi Tống Liên Sương hoàn thành nhiệm vụ ẩn giấu số 2 'Nạn nhân biến mất'.】
Vương Văn Văn kể với tôi, cô ấy là "vật h/iến t/ế" mà bọn họ chọn.
Nguyên nhân sự việc bắt ng/uồn từ năm năm trước.
Trấn Thanh Phong liên tục mất mùa.
Một đạo sĩ vô danh ngao du đến đây, bói một quẻ rồi nói:
"Các người đã chọc gi/ận Hà Thần."
"Phải hiến cho Ngài một thiếu nữ trẻ tuổi mới phá được thế cục."
Họ tin theo.
Con gái nhà nông dân trở thành vật hy sinh dưới lời dối trá —
"Tân Nương của Hà Thần".
【Thời tiết đẹp, hôm nay con gái đi lấy chồng, nó thật vĩ đại, chúng ta đều sẽ khắc ghi.】
Thì ra là ý này.
Đến tận bây giờ, đôi vợ chồng nông dân ng/u muội vẫn nghĩ con gái mình đi "hưởng phúc".
Vương Văn Văn vừa nói vừa khóc:
"Thật ra tên đạo sĩ ch*t ti/ệt đó muốn chiếm đoạt chị gái, chị không đồng ý nên hắn mới bịa chuyện."
"Không một ai tin chị cả."
"Sau đó có ba sinh viên địa phương đến trấn du lịch, tên đạo sĩ lại nói, càng nhiều người theo hầu càng tốt."
Vài lời nhẹ bẫng của hắn.
H/ủy ho/ại cuộc đời bốn cô gái.
Tôi nắm ch/ặt tay, ng/ực dập dồn dữ dội.
Hắn thật đáng ch*t.
"Đám tang" quả thực là lễ tiễn biệt cõi trần.
Đúng nghĩa đen.
Bảy ngày trước khi nghi thức h/iến t/ế bắt đầu, phải nh/ốt "tân nương", cách ly với bên ngoài, gọi là "tẩy uế".
【Chúc mừng người chơi Tống Liên Sương hoàn thành nhiệm vụ ẩn giấu số 4 'Chuyện cũ năm xưa'.】
Vương Văn Văn lo lắng nói:
"12 giờ 30 trưa và 7 giờ 30 tối sẽ có người mang cơm cho tôi."
"Nếu phát hiện tôi mất tích, các người sẽ gặp rắc rối."
Tôi liếc nhìn đồng hồ.
Chỉ còn 43 phút nữa là đến 12 giờ 30.
20
Mỗi giây đều khẩn cấp.
Bởi tôi không biết khi nào bọn họ phát hiện đây là kế điệu hổ ly sơn.
Tôi liên lạc với Ng/u Hạ Vãn.
Bảo cô ta dụ Đặng Vận Thi đến từ đường.
Ng/u Hạ Vãn hiểu ý tôi, vừa gặp mặt đã "chất vấn":
"Tống Liên Sương, cô không thấy mình ích kỷ sao?"
"Tôi giúp cô nhiều thế, nhường lại đạo cụ hạng S - áo cưới đỏ một lần có ch*t không?"
Ng/u Hạ Vãn đặc biệt nhấn mạnh.
Diễn hay đấy!
Sợ Đặng Vận Thi đang nghe lén không nghe rõ.
Tôi cố ý lớn tiếng:
"Tôi có đặt d/ao vào cổ bắt cô giúp đỡ không?"
"Tự nguyện thì trách ai ích kỷ?"
"Có lý lẽ một chút được không?"
Tôi cố ý mở toang cửa phòng bí mật, xem Đặng Vận Thi có hiểu ý không.
Một phút...
Hai phút...
Ba phút...
【Người chơi Đặng Vận Thi tự nguyện trở thành Tân Nương của Hà Thần, từ giờ phút này, hủy bỏ danh hiệu người chơi.】
Kế hoạch thành công!
Lần đầu tiên thấy giọng hệ thống thân thương đến thế.