Chàng thiếu niên cười đượm chút ngậm ngùi, xoa xoa đầu ta:
- Tốt, ta nghe lời, nhất định sẽ tiêu xài thả cửa.
Bóng lưng chàng càng lúc càng nhỏ dần.
Mắt ta càng lúc càng mờ đi, nghe thấy chàng nói:
- Tiểu Điệp, đợi ta. Đào hoa nở rộ, ắt là ngày ta quay về!
Lục Tử Hạc không nói dối.
Cây đào hồng trước cửa vừa đơm bông.
Chàng đã trở về.
Một thân hồng bào, rực rỡ hơn cả đóa đào phai gấp trăm ngàn lần.
Chỉ có điều, sau vẻ thanh tú diễm lệ ấy lại ẩn chứa sương lạnh đầu xuân se sắt.
Chàng bảo:
- Mang ơn đòi báo, thật đáng gh/ét.
- Người quý ở chỗ tự biết mình, hãy tự lượng sức.
Đôi mày chàng khẽ nhíu, đ/è nặng lên tim ta tựa Thái Sơn đ/è đầu, khiến hơi thở bình thường cũng trở nên khó khăn.
Nước mắt lã chã rơi.
Chẳng lọt vào mắt chàng, ngay cả gợn sóng cũng chẳng nổi.
Tiếng nhạc vẫn tiếp tục.
Những ánh nhìn chế nhạo, soi mói đổ dồn lên thân ta, tựa vạn mũi kim châm.
Ta nghẹt thở, đứng ngẩn người hồi lâu, níu lấy dì thím hiền lành nhất hỏi điều canh cánh:
- Liễu di, Lục Tử Hạc không cần Tiểu Điệp nữa, có phải vì thân phận Tiểu Điệp thấp hèn?
- Nhưng Tiểu Điệp vẫn là Tiểu Điệp, chưa từng thay đổi mà?
Vị di nương đảo mắt nhìn quanh.
Dưới đôi mày liễu ẩn giấu nỗi u buồn mơ hồ.
- Bụng đầy kinh luân nhưng quên ơn nghĩa, kẻ hàn nho bạc tình thường vậy... - Bà xoa mặt ta, khẽ nói bên tai: - Tiểu Điệp đừng khóc, thiên hạ trai lành nhiều vô kể, ngày mai di lại tìm cho con một người...
Ta lắc đầu.
Không.
Ta không cần ai khác, ta chỉ cần Lục Tử Hạc.
4
Tiểu Điệp là đứa trẻ già trong thôn nhặt được giữa trời tuyết.
Cụ bảo khi ấy ta bé xíu mà ấm nóng, làm tan hết tuyết xung quanh, cụ định mang về sưởi tay, không ngờ mạng ta lớn thế, sống dai thật.
- Đời nay lo/ạn lạc, kẻ một sớm sa cơ nhiều vô số. Nhà người nếu quyền thế, sao lại không giữ nổi một đứa hầu...
- Thôi, cứ ở đây với lão mà sống, lớn rồi tìm một lang quân tử tế... Ngốc thế mà không chê, ắt phải là bậc đại thiện nhân.
Lão cô nói, lang quân phải tìm người lương thiện, bằng không cả đời chẳng được công bằng.
Ta tuy đần độn, nhưng cực kỳ nh.ạy cả.m.
Ta nhớ rõ, Lục Tử Hạc chưa từng một lần chê cười ta.
Giọng chàng luôn dịu dàng, ánh mắt thấu hiểu, lại phảng phất nỗi u sầu khó tả.
Ta không tin người tốt như Lục Tử Hạc lại đối xử với ta như thế, bèn trèo lên tường ngắm chàng từ xa.
Quả nhiên, Lục Tử Hạc chưa đi.
Tùy tùng ra vào liên tục, dẫn theo nhiều cô gái từ các nông hộ.
- Nghe nói là thay mặt tể tướng phủ tìm người đấy. - Hàng xóm vừa chuyển đồ lễ hỷ từ nhà ta đi vừa bàn tán không ngại ngùng.
- Ta cũng nghe đồn, hình như tìm cô gái có ấn bướm trên người, nghe đâu là em gái ruột của đại tiểu thư phủ tể tướng!
- Ôi, từ bé đã bị bọn b/ắt c/óc gi/ật đi, sống ch*t thế nào còn chưa rõ, tìm đâu dễ thế...
- Tìm em gái ruột? - Ta chớp mắt - Bà ơi, em gái ruột là nghề gì vậy, một loại buôn b/án sao?
- Ôi, Tiểu Điệp này...
- Sao con lại nghe tr/ộm thế, về nhà đi con, về nhà đi, hôm nay gà chưa cho ăn phải không...
Người hàng xóm bên cạnh xua đuổi ta.
Ta miễn cưỡng trèo xuống, nhưng đầu óc vẫn nghĩ về lời đồn.
Tể tướng phủ đang tuyển người.
Yêu cầu là nữ tử có ấn hình bướm trên thân.
Mà ngay ng/ực ta có một vết bớt hình cánh bướm.
Chẳng phải quá trùng hợp sao?
Tể tướng phủ là nơi cực kỳ cao quý.
Nếu ta có thể làm em gái tể tướng phủ, liệu có trở nên quý phái, khi ấy Tiểu Điệp có xứng với Lục Tử Hạc?
Nghĩ đến đó.
Cục bông vướng cổ họng bỗng tan biến.
Ta hớn hở thu xếp gói hành lý nhỏ, đêm đó lên đường.
5
Hôm sau, dưới ánh mắt phức tạp của dân làng, ta ôm gói hành hoa lệ lên đường.
Thôn ta nằm trên đường vào kinh.
May mắn gặp đoàn thương nhân tốt bụng, không lâu sau đã vào thành.
Kinh thành quả không hổ danh.
Các tỉ muội xinh đẹp dập dìu khắp nơi.
Váy áo phất phới, tỏa hương thơm ngát.
Giọng nói tựa chim oanh.
- Tiếc quá, ta cũng mồ côi từ nhỏ, sao không phải là tiểu thư tể tướng phủ nhỉ?
- Phải đấy, trên người ta cũng có dấu ấn, tiếc là cô nương kia liếc qua đã lắc đầu.
- Hỡi ơi, vạn qu/an t/ài sản của ta...
Ta lắng nghe hai chữ "tể tướng", định hỏi thăm đường đi.
Bỗng một tia chớp gi/ật giáng x/é trời.
- Ầm!
Sấm xuân đến gấp, n/ổ vang trời đất.
Mưa như trút nước ào ào đổ xuống.
Hạt mưa to t/át vào mặt khiến ta nhòe mắt.
Ta chạy vào mái hiên, lau mặt.
Mở mắt ra.
Ủa?
Sao bỗng nhiên có cỗ xe ngựa to thế này?
6
Lần đầu vào thành.
Không ngờ dân thành lại nhiệt tình thế.
Các bà trên xe thấy ta ướt át, liền kéo lên xe, người lau mặt, kẻ trang điểm, lại còn giúp ta thay váy ngoài xinh đẹp.
Ta cảm ơn không ngớt, ngại ngùng ngắm cảnh vật thoáng qua ngoài cửa sổ, thấy mọi thứ đều tươi mới lạ.
Một bà lão nắm ch/ặt cổ tay ta không buông.
Ánh mắt bà hơi kỳ quặc.
- Tiểu thư, con gà này ở đâu ra thế?
- Thôi, nàng đừng bỏ chạy nữa là được.
- Giờ đây, tân đế đăng cơ, hậu cung trống không. Ai chẳng biết hoàng thượng sủng ái nàng, có lẽ hôm nay vào cung sẽ có tin vui! Mau theo lão tẩy rửa, chớ để lỡ giờ lành!
?
Ta ngẩn người.
Bà ấy đang nói gì thế?
- Bà ơi, bà nói gì vậy?
- Ôi, tiểu thư, giả vờ thất kỷ trò này sáng nay nàng đã chơi rồi, còn diễn nữa à.
Có lẽ ánh mắt ta quá ngây ngô, bà lão thở dài.
- Thôi được, lão phụng bồi.
- Nàng quên rồi sao? Nàng họ Thôi, tên Cẩn Diệp, là đại tiểu thư tể tướng phủ, cũng là người hoàng thượng hâm m/ộ. Lần này chính thánh chỉ triệu vào cung vẽ tranh, nhưng không hiểu sao sáng dậy hỏi vài câu rồi biến mất...
- Thế nào, nàng nhớ ra chưa?
... Ta không nhớ, càng thêm mơ hồ, lắc đầu như chong chóng - Không phải, không có, ta không biết hoàng thượng nào, các người thả ta ra mau.