Mỗi lần em chồng về, cả nhà bốn người lại diễn cảnh này.
10 giờ 45 phút, chủ tiệm bánh báo shipper đã xuất phát, khoảng 20 phút nữa sẽ tới.
Tôi thò đầu ra phòng khách hét lớn, có lẽ họ không nghe thấy vì chẳng ai đáp lại.
Cũng chẳng sao, shipper đến rồi tự khắc sẽ gõ cửa.
Nghĩ vậy, tôi quay lại bếp tiếp tục nấu nướng.
11 giờ đúng, tôi gắp món giò heo ra khỏi nồi.
Lờ mờ nghe tiếng chồng tôi kêu "Á" một tiếng.
Tôi lắc đầu bất lực, chắc lại thua bài rồi.
Hễ đ/á/nh bài thua là anh ta lại hậm hực hất bàn, bất kể chơi với ai.
May mắn là bố mẹ chồng và em chồng đều chiều chuộng anh ta, nên chẳng bao giờ xảy ra xích mích.
11 giờ 35 phút.
Thịt kho tàu, cua hấp, tôm sốt dầu, bò sốt tương và cá xào tỏi đều đã hoàn thành.
Tôi tắt chiếc máy hút mùi ồn ào, hét lớn:
"Mang đồ ăn ra đi!"
Đáp lại tôi là sự im lặng đến rợn người.
Hay họ không đợi được nên đi ăn ngoài rồi?
Chuyện này trước đây không phải chưa xảy ra.
Lần trước sinh nhật em chồng, tôi đ/au bụng kinh đến ngất xỉu trong bếp.
Đến khi mùi khét từ chiếc nồi ch/áy đáy làm tôi tỉnh dậy, thì họ đã đi hết rồi.
Hà Trạch bảo, vì tôi làm cả nhà nhịn đói nên bữa đó vẫn do tôi trả tiền.
Tôi cười khổ.
"Có lẽ hôm nay phải ăn một mình vậy."
4.
11 giờ 05 phút, tôi mở cửa bếp.
Thứ đầu tiên đ/ập vào mặt là mùi m/áu 🩸 kinh t/ởm, cúi đầu nhìn thấy vũng m/áu đã lan tới cửa bếp.
Tim tôi đ/ập thình thịch, bước ra ngoài trong hoang mang.
Chợt nhìn thấy bốn người họ nằm la liệt trên sàn với những tư thế khác nhau, tấm thảm bên dưới đã nhuộm đỏ.
Chiếc bánh được đặt ngay ngắn trên bàn, những ngọn nến chưa tắt vẫn lung linh.
Toàn bộ khung cảnh trở nên q/uỷ dị và k/inh h/oàng.
Tôi loạng choạng ngã vật xuống sàn.
Tiếng thét chói tai x/é toang sự tĩnh lặng của mùa đông.
Kẻ sát nhân đi rất vội, cánh cửa vẫn còn khép hờ.
Chẳng mấy chốc, nhà tôi đã chật kín người hiếu kỳ.
Cảnh sát và bác sĩ lần lượt có mặt.
Đến khi vào phòng thẩm vấn, tôi vẫn chưa hết r/un r/ẩy vì sợ hãi.
Nữ cảnh sát ân cần rót cho tôi ly nước nóng.
"Tôi hiểu tâm trạng của chị, nhưng vẫn cần chị hợp tác."
Tôi vô h/ồn lau nước mắt trên mặt.
"Vâng, các anh muốn hỏi gì cứ hỏi."
"Xin hãy bắt cho được kẻ gi*t chồng tôi và cả nhà."
Nói đến đây, tôi đ/au đớn che mặt, nước mắt rơi lã chã qua kẽ tay.
"Lúc họ bị hại, chị đang ở đâu?" Người hỏi là nam cảnh sát họ Tôn, nghe nói là đội trưởng đội hình sự.
"Ở trong bếp nấu ăn."
Đối phương nhíu mày, vẻ mặt hoài nghi.
"Có người gi*t bốn người ngay phòng khách nhà chị mà chị không nghe thấy gì?"
Tôi nghẹn ngào:
"Máy hút mùi nhà tôi ồn lắm, đừng nói gi*t người bên ngoài, có pháo n/ổ tôi cũng chẳng nghe thấy."
"Tôi đã nhiều lần bảo chồng thay cái mới, nhưng anh ấy cứ khăng khăng nói dùng được. Giá mà thay đi, có lẽ tôi đã kịp ngăn cản, đều tại tôi cả."
Nữ cảnh sát đang ghi chép vội vàng an ủi:
"May mà chị không nghe thấy, không thì..."
Không thì tôi cũng khó thoát ch*t.
"Tôi thà ch*t cùng họ còn hơn sống cô đ/ộc thế này, đều tại tôi."
Vừa nói, tôi lại òa khóc.
Cảnh sát Tôn cúi xuống lật điện thoại, có lẽ đang yêu cầu kiểm tra độ ồn máy hút mùi.
"Chồng chị có kẻ th/ù nào không? Hay chị nghi ngờ ai?"
Tôi gật đầu rồi lại lắc đầu.
"Hà Trạch tính khí không tốt, s/ay rư/ợu hay nói bừa, nên cũng không ít người bất hòa."
"Nhưng nói đến mức độ muốn gi*t người thì không có."
"Ai cũng có gia đình cả, không đến nỗi vì vài câu nói hay mất vài trăm nghìn mà gi*t người."
Đột nhiên tôi chợt nhớ ra điều gì, hào hứng nói:
"Đúng rồi! Nhà mẹ chồng có camera! Có thể đã quay được mặt hung thủ!?"
Cảnh sát Tôn: "Ở đâu?"
"Trên cây trầu bà trong phòng khách, khá kín nên các anh không thấy cũng phải, tôi lén lắp đấy."
"Tại sao?"
"Như các anh thấy đấy, bố chồng tôi liệt nửa người, còn mẹ chồng ban ngày thích đ/á/nh mạt chược, hay bỏ mặc ông ở nhà. Có lần ông ngã từ xe lăn suýt ch*t, từ đó tôi lắp camera."
Bàn tay xươ/ng xương của cảnh sát Tôn gõ nhẹ lên mặt bàn.
"Chị nói là lén lắp, nghĩa là gia đình không đồng ý?"
Tôi x/ấu hổ gật đầu.
"Con dâu với bố mẹ chồng vẫn thường có mâu thuẫn, hai người họ... hay nói x/ấu tôi, chồng tôi sợ tôi nghe thấy buồn nên không cho lắp."
5.
Nhờ gợi ý của tôi, cảnh sát nhanh chóng tìm thấy camera.
Cây trầu bà đặt cạnh ghế sofa, hướng thẳng về phía cửa.
Vô tình ghi lại toàn bộ quá trình gây án của hung thủ.
10 giờ 55 phút, có tiếng gõ cửa nhà mẹ chồng.
Hà Trạch đang đ/á/nh bài hét gọi tôi trong bếp mấy lần:
"Vợ ơi, có người gõ cửa!"
"Phương Thanh! Phương Thanh! Điếc à mày? Có người gõ cửa đây này!"
Thấy tôi mãi không trả lời, anh ta đành bực dọc đứng dậy mở cửa.
"Mẹ kiếp, con đàn bà này, làm việc thì lề mề..."
Giọng nói dừng đột ngột.
Người đàn ông mặc đồ đen tay trái đưa chiếc bánh cho Hà Trạch, tay phải trong cùng lúc lẹm ngang cổ anh ta.
Hà Trạch ôm cổ đờ đẫn mấy giây, rồi đổ gục xuống sàn.
Ba người còn lại ch*t lặng.
Đến khi người đàn ôo tiến vào siết cổ em chồng, mẹ chồng tôi mới hét lên thất thanh.
Hắn không cho bà cơ hội kêu c/ứu.
Một cú đ/á hất bà ngã dúi dụi, sau đó dứt khoát kết liễu em chồng tôi.
Bước đến chỗ mẹ chồng, hắn đ/âm tới tấp.
Cuối cùng mới đến bố chồng tội nghiệp không kịp chạy.
Chỉ năm phút, hắn đã kết liễu bốn mạng người.
Th/ủ đo/ạn gọn gàng, khắp người đeo khẩu trang, mũ và găng tay, không để lại manh mối.