Ngụy Phù vui mừng tiếp nhận vật phẩm, tay nâng lên cân nhắc thấy nặng trịch, kiểu dáng chưa từng thấy qua, hẳn là vật dụng đặc trưng nơi thảo nguyên. Thế là hân hoan nhờ hắn thay ta cảm tạ A Mạc Nhĩ.
Tháng ngày dần trôi, Tiết Lý mỗi chiều trở về, thường mang theo vài món đồ chơi nhỏ do A Mạc Nhĩ tặng. Một đêm nọ, ta từ xa trông thấy sau lưng Tiết Lý tựa hồ có đám mây đỏ, nhìn kỹ hóa ra là A Mạc Nhĩ đang cõng trên lưng. Nàng khoác váy đỏ thắm, tóc đen dài bện thành bím đổ xuống trước vai, đôi mắt lam tựa bầu trời tò mò ngó nghiêng, nhận ra ta liền vui vẻ vẫy tay hô lớn.
“Ngụy Phù, là ta đây!”
Ta suýt bật cười, A Mạc Nhĩ với ta chỉ gặp một lần, những lần khác đều thông qua Tiết Lý, nàng sợ ta không nhận ra. Nhưng hễ đã từng thấy qua cô gái như A Mạc Nhĩ, e rằng thiên hạ khó lòng quên được. Vừa tới gần, nàng đã nôn nóng nhảy xuống khỏi lưng Tiết Lý, chân tiếp đất nhăn nhó rồi ngã dúi vào lòng ta.
Tiết Lý gương mặt ửng hồng, lùi lại hai bước mới giả bộ bình tĩnh nói:
“Trên đường về gặp nàng ấy đang trèo cây lấy tổ chim, chẳng may ngã xuống trẹo chân. Thấy cách nhà không xa nên đưa về đây.”
Một năm qua, thân hình thiếu niên đang tuổi ăn tuổi lớn vụt cao, vai rộng chân dài, dáng vẻ đã phảng phất bậc trưởng thành. Miệng nói tình cờ, nhưng nói xong lại quay mặt đi nơi khác, tránh ánh mắt cười tủm của A Mạc Nhĩ. Nhìn dáng vẻ ấy, ta chợt hiểu ra.
A Mạc Nhĩ chẳng hề ngại ngùng, tính tình phóng khoáng, khập khiễng bước tới vỗ vai Tiết Lý, rất nghĩa khí:
“Đa tạ nhé, từ nay ta không theo cậu gọi ngươi là ‘tiểu lý ngư’ nữa.”
Tai Tiết Lý đỏ ửng, bẽn lẽn phẫn nộ gạt tay nàng khỏi vai, không ngoảnh lại bước vào nhà. A Mạc Nhĩ ngơ ngác nhìn ta cầu c/ứu:
“Ta lại làm gì phật ý hắn rồi?”
Ta nín cười, cẩn thận đỡ A Mạc Nhĩ đi vào, ho nhẹ che miệng:
“Đừng nghĩ nhiều, hôm nay đúng dịp nàng tới, mẫu thân ta từ lâu muốn cảm tạ nàng.”
A Mạc Nhĩ nghe thế, lập tức quên ngay chuyện trước. Từ hôm đó, nhà họ Ngụy nhanh chóng thân thiết với A Mạc Nhĩ, thêm việc nàng thường ở bên cậu ruột, qua lại cùng Tiết Lý, lâu ngày thành thói quen theo chàng tới nhà họ Ngụy chơi.
Vị tiên sinh dạy Tiết Lý dẫn theo nhiều đồ đệ, nhưng duy chỉ có chàng theo thầy đến giờ. Thấy chàng thân thiết với cháu gái mình, lão càng xem như con ruột, thường xuyên dạy dỗ bên cạnh. Dần dà trong thư viện cũng nổi danh.
* * *
Mười lăm xuân xanh, ta chính thức quản lý toàn bộ gia nghiệp họ Ngụy. Tuy không phải đại hộ, nhưng cũng đủ ăn mặc, được xem là hào phú nơi địa phương. Cửa hiệu của Ngụy Trinh Trinh làm ăn không mấy hưng thịnh, vừa đủ sinh nhai, hai năm nay nàng bận rộn việc riêng, ta cũng ít khi ở nhà.
Xa cách nhiều hội ngộ ít, khó tránh nhớ nhung, thấy ta vừa về chưa bao lâu lại phải xuất ngoại đàm phán, nàng bèn giao phó cửa hiệu cho Tiết Hán Minh quản lý, cùng ta ngao du bốn phương.
Khi ta cùng nữ chưởng q/uỷ bước ra, thấy nàng đờ đẫn đứng ngoài cửa.
“Mẫu thân?”
Ta gi/ật mình tưởng xảy ra chuyện. Ngụy Trinh Trinh nắm ch/ặt tay ta, tay xoa mặt ta, nước mắt như mưa:
“Mấy năm nay, hình như ta đã thiếu mất quá nhiều thời gian bên con. Sao một cái chớp mắt, con gái ta đã có thể bình thản đàm thành phi vụ lớn thế này?”
Nữ chưởng q/uỷ buồn cười khôn xiết, vội vàng khuyên giải. Ta cũng cảm thấy hơi buồn cười, nghĩ rằng phải chăng dạo này bận rộn bỏ bê Ngụy Trinh Trinh khiến nàng trở nên đa sầu đa cảm.
Từ khi ly hôn lần đầu, bên cạnh Ngụy Trinh Trinh chỉ có mỗi ta. Mãi sau này tái giá, có thêm Tiết Hán Minh, nàng mới thực sự sống cuộc đời bình thường. Nay thấy ta đến tuổi rời xa, nàng bịn rịn cũng là lẽ thường.
Trên đường về phải qua khúc sông rộng, ta ngồi trên boong thuyền, hiếm hoi không có việc gì phải bận tâm. Ngụy Trinh Trinh khoác áo choàng ngồi bên, mang theo bầu rư/ợu, nắm tay ta trong hương rư/ợu nồng, ngắm sóng nước cuồn cuộn mà kể lể chuyện cũ.
Đến khi chén rỗng, những mẩu chuyện vụn vặt của nàng mới dứt. Ta dựa vào người nàng, cảm thán thời gian trôi quá nhanh.
“Mẫu thân, trước giờ con chưa từng chính thức gọi người như thế, cứ xem người như trẻ nhỏ, dù con cũng chỉ là đứa trẻ.” Ta bật cười. Kẻ say cũng không để ý, lắc lư gật đầu: “Nhiều người bảo, ngược lại ta mới là con gái.”
Ta bị nàng làm cho phì cười. Có lẽ đêm nay s/ay rư/ợu, Ngụy Trinh Trinh có nhiều điều không nói hết. Nàng lảm nhảm nói những năm tháng này đã khiến ta vất vả, nàng luôn là gánh nặng.
Nhưng ta chưa từng nghĩ vậy. Nàng mềm yếu như loài tơ hồng, tưởng chừng gió thoảng qua đã úa tàn. Nhưng không ai biết rằng, hơn cả sự yếu đuối, nàng còn có sự kiên cường. Thuở nhỏ bị b/án vào lầu xanh, niên thiếu lặn ngụp trong chốn danh lợi kinh kỳ, bị lừa gạt sinh ra ta, con đường gian nan ấy nàng vẫn không gục ngã, còn nuôi ta khôn lớn bình an. Dù sợ hãi đến đâu, khi ta suýt bị con trai phú thương Giang Nam h/ãm h/ại, nàng vẫn đứng ra, quyết liệt dẫn ta ra đi.
Người đời không ai hoàn hảo, nàng nhút nhát nhưng cũng vì ta mà dũng cảm. Đêm ấy chúng ta dựa vào nhau, nói hết những lời chất chứa. Trước khi chìm vào giấc ngủ, Ngụy Trinh Trinh tỉnh táo trong chốc lát, nắm tay ta, mỉm cười buông bỏ:
“A Phù, trước nay ta mẹ con luôn bên nhau, nhưng con đã lớn rồi, sau này đừng sợ hãi, hãy đi trên con đường của riêng mình.”
Ta muốn khóc, nén lệ gật đầu.
“Vâng.”
Trở về nhà, ta ở lại một thời gian, cùng gia đình đón cái Tết cuối cùng. Xuân sang, bèn lên đường mở rộng thương lộ đã bàn bạc từ lâu với các chưởng q/uỷ.
* * *
Mười tám tuổi, Tiết Lý bái kiến thiên tử, đậu Bảng nhãn. Đoàn báo hỉ dài không thấy cuối, pháo n/ổ vang trước cổng. Tiết Hán Minh mừng rơi lệ.