Lưu Lộ từng nói với tôi, đó là trải nghiệm khó quên và vui vẻ nhất của cô ấy.
Tôi đỗ chiếc xe thể thao trước cổng khu vui chơi, hỏi Lưu Lộ ngồi bên cạnh: "Trước đây đã từng đến đây chưa?"
Cô ấy dán mặt vào cửa kính, nhìn đám đông nhộn nhịp bên ngoài rồi lắc đầu.
"Chưa," cô đáp, "Làm sao tôi có cơ hội đến nơi như thế này?"
Hình như chưa ai từng dẫn cô ấy đến đây.
Dù không biết sau này ai sẽ là người đưa cô tới nơi này, nhưng giờ tôi phải chiếm trước cơ hội.
Tôi tắt máy, đeo kính râm, vung tay đầy hào phóng.
"Đi thôi, xuống xe."
Tối thứ Sáu ở khu vui chơi đông nghịt người.
Do cuối tuần, không ít phụ huynh dẫn theo trẻ con đi chơi.
Nhiều đứa trẻ một tay nắm bố, một tay nắm mẹ, nhảy nhót ở giữa như chim sẻ nhỏ.
Ánh mắt Lưu Lộ vô thức bị hút về phía đó.
Tôi liếc theo ánh mắt cô, đưa tay ra.
Cô ấy lập tức làm mặt lạnh: "... Làm gì đấy?"
Tôi đáp như điều hiển nhiên: "Chẳng phải em muốn nắm tay sao?"
Cô ấy rảo bước, cố ý đi lên trước như đang thi đua.
"Ai muốn nắm! Chó mới muốn nắm!" Cô giả vờ không quan tâm mà phủ nhận, "Tôi đâu phải trẻ con!"
Tôi cười tủm tỉm: "Chỉ có trẻ con mới hay nhấn mạnh mình không phải trẻ con thôi."
"... Cậu!"
"Thôi nào," Tôi vỗ nhẹ lưng cô như vuốt ve mèo con lông dựng, tự nhiên nắm lấy tay cô, "Ở đây đông người, nắm ch/ặt tay chị kẻo lạc mất."
Lưu Lộ há hốc miệng, hình như muốn nói điều gì, cuối cùng lại cắn răng nuốt vào trong.
Cô ấy không rút tay ra.
Chúng tôi tự nhiên đan ch/ặt tay nhau như vô số lần trong tương lai, bước vào khu vui chơi rực rỡ ánh đèn.
Giờ đang là cuối thu, gió đêm hơi lạnh nhưng không khí trong khu vui chơi vô cùng sôi động.
Tiếng la hét của lũ trẻ vang vọng tận mây xanh, điều khiến tôi bất ngờ là Lưu Lộ lại rất gh/ét các trò mạo hiểm.
Rõ ràng trong tương lai cô ấy thích thử thách các môn thể thao mạo hiểm, có thể chơi tàu lượn siêu tốc gay cấn nhất ở Universal Studios tới ba lần.
Nhưng hiện tại, cô ấy chỉ nhìn những trò như búa lắc khổng lồ, người bay trên không rồi lùi lại.
Sau khi cố gắng trải nghiệm tàu lượn cùng tôi, mặt Lưu Lộ tái mét, nhất quyết không chịu chơi trò tương tự nữa.
Bất đắc dĩ, tôi đành ngồi cùng cô trên ghế dài bên đường.
Tiết trời vào thu, gió đêm mát mẻ khiến mái tóc rối của Lưu Lộ cũng trông mềm mại hơn.
Tôi thắc mắc: "Không đúng rồi, trong tương lai em thích đồ mạo hiểm lắm mà."
Lưu Lộ cúi đầu, chậm rãi đáp:
"Có khả năng nào... cậu nhầm người không?"
Tôi bật cười vì cô: "Chị nhầm người bạn thân nhất của mình? Em đùa à?"
"Có lẽ trên đời không chỉ một Lưu Lộ."
"Nhưng Lưu Lộ của chị chỉ có mình em thôi," Tôi nhìn cô không hiểu, "Em đang lo lắng điều gì?"
Lưu Lộ nhìn chằm chằm tôi, đôi mắt bị mái tóc che lấp chớp chớp đầy bí ẩn.
Gió thổi xào xạc qua lá cây.
Rất lâu, Lưu Lộ chỉ im lặng cúi đầu.
Rồi tôi nghe thấy giọng nói rất khẽ của cô.
"Tôi chưa từng biết, mình có thể có bạn bè; cũng không biết, có bạn bè lại vui đến thế."
"Yên tâm đi, sau này em sẽ có thêm nhiều bạn nữa," Tôi cười tủm tỉm, "Cảm động rồi hả? Vậy gọi một tiếng chị nghe xem."
Lưu Lộ vội quay mặt đi, giọng cứng nhắc: "Không."
"Nào, gọi đi mà."
"Không."
"Chán gh/ê."
Tôi bĩu môi, kéo cô đứng dậy.
"Đi tiếp nào," Tôi cười nói, "Đêm nay còn dài lắm."
7
Tôi cùng Lưu Lộ chơi suốt đêm trong khu vui chơi.
B/ắn sú/ng, xe điện đụng, ném vòng, cùng vòng quay ngựa gỗ - thứ không thể thiếu ở mọi khu vui chơi.
Khi đèn trong công viên tắt phụt, tựa như giấc mơ bị nhấn nút dừng, ánh mắt Lưu Lộ cũng vụt tối đi.
Nhìn ánh đèn tắt dần và Lưu Lộ, lòng tôi trào lên nỗi tiếc nuối khôn ng/uôi.
Đây có lẽ là lần cuối cùng tôi cùng cô ấy đến khu vui chơi.
Tiếc quá.
Lo lắng quá.
Tôi đứng trong làn gió đêm se lạnh, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác kỳ lạ.
Lúc này đây, tôi và Lưu Lộ như đứng ở hai đầu sợi dây thời gian.
Giữa chúng tôi là tất cả ký ức đã xảy ra với tôi, nhưng với cô ấy vẫn chưa diễn ra.
Với cô, cô sẽ còn gặp tôi nhiều lần, cùng cười đùa trải qua quãng đời dài.
Nhưng với tôi, đây đã là điểm kết thúc.
Trên đường về, Lưu Lộ ôm khư khư đống đồ chơi tôi thắng được, cả đường không nói lời nào.
Mãi đến khi lên xe, quay về thị trấn nhỏ quen thuộc, tôi mới hỏi: "Chị đưa em về đâu?"
Lưu Lộ do dự vài giây, đáp: "Shangri-La."
Tôi gi/ật mình, liếc nhìn cô.
Hầu như nơi nào cũng có khu biệt thự mang tên tương tự.
Vào thời buổi này, đó gần như là đại diện cho khu dân giàu.
Nhà Lưu Lộ rõ ràng không ở Shangri-La, nhưng tôi không vạch trần, giả vờ không biết để cô chỉ đường.
Chẳng mấy chốc, cổng khu biệt thự kiểu Âu nguy nga hiện ra trước mắt, tôi dừng xe.
Lưu Lộ bắt chước động tác tôi từng làm, mở thành công cửa xe, một chân đạp xuống nền xi măng bên ngoài.
Tôi nói: "Đồ nhiều khó cầm lắm, chị đưa em vào?"
"Không cần đâu," Cô ngập ngừng, "Chị đã giúp tôi đủ nhiều rồi." Tôi gật đầu không nài ép: "Vậy sáng mai chị qua đón em."
Cô ấy quay phắt lại nhìn tôi.
"... Sáng mai, chị vẫn sẽ đến?"
"Ừ," Tôi vẫy tay, "Ngủ ngon, mai gặp lại."
Lưu Lộ ngây người nhìn tôi, rất lâu sau, cô lại cúi đầu.
"Chị đừng đến nữa," Cô đột ngột nói, "Trong tương lai chị sẽ không gặp tôi đâu. Chẳng bao lâu nữa, tôi sẽ không sống trên đời này nữa."
8
Tôi từ từ nhíu mày: "Ý em là sao?"
"Đúng như điều chị đang nghĩ." Lưu Lộ đáp.
Cô buông lời đó rồi quay lưng, dường như rất cương quyết muốn cách ly tôi.
Tôi vội bước xuống xe.
"Đợi đã, Lộ Lộ," Tôi gọi, "Nghe chị nói, chị chỉ có ba ngày thôi."
Lưu Lộ nghe vậy liền dừng bước.
Cô quay lại nhìn tôi: "Ba ngày?"
"Ừ, ba ngày," Tôi nói, "Vì vậy, dù em có ý định gì, hãy cùng chị trải qua hết ba ngày này, được không?"
Lưu Lộ tỏ ra rất do dự.