Có lần thi thử, tôi làm bài khá tốt, thứ hạng lên cao hơn chút, tâm trạng khá thoải mái.
Nghê Giai Giai lần đó thi cũng không tệ, nhưng vẫn chưa đạt được kỳ vọng của bản thân.
Bữa tối, cô ấy nhìn tôi vừa hát vui vừa xới cơm, bỗng cười lạnh một tiếng.
- Em chẳng chút khẩn trương gì sao? - Giọng cô ấy hơi gắt.
Tôi ngồi xuống ăn cơm: - Học là được rồi, còn lại thuận theo tự nhiên thôi...
- Thuận theo tự nhiên? - Nghê Giai Giai như nghe thấy trò cười, - Nghê Tiểu Tiểu, em tưởng vận may sẽ theo em mãi sao? Thi cấp ba may mắn đỗ, chứ thi đại học đâu xem vận may!
Tôi nuốt cơm trong miệng: - Em đâu có nghĩ vậy.
Cô ấy khẩy khẩy đũa.
- Lúc nào cũng bộ dạng này, như chẳng quan tâm gì. Được lợi còn làm bộ. Thật... rất gh/ét em như vậy.
- Thi đại học là dựa vào thực lực. Em đợi mà xem.
Cô ấy ăn vài miếng rồi bỏ đũa về phòng ôn bài.
Tôi ngơ ngác tiếp tục ăn cơm.
Tháng cuối trước kỳ thi đại học, tôi ăn ngon ngủ yên, kế hoạch ôn tập vẫn đều đặn.
Tầm Dịch đã được bảo lãnh từ trước, nhưng vẫn đều đặn đưa đón tôi.
Cuối tuần lại giảng giải cho tôi những dạng đề khó.
Còn Nghê Giai Giai thì chìm sâu vào lo lắng.
Nửa đêm thường khóc.
Bố mẹ không cách nào, chỉ có thể dậy an ủi, dỗ dành cô ấy.
Tôi đang ngủ mơ màng bị đ/á/nh thức bởi tiếng nức nở và thì thào khe khẽ.
Bật đèn xem giờ, đã 3 giờ sáng.
Đèn phòng khách vẫn sáng.
Tôi ra ngoài đi vệ sinh.
Thấy ba người ngồi quây quần.
Nghê Giai Giai ở giữa, vai rung rung, mẹ ngồi bên ôm cô ấy, khẽ vỗ về.
Bố nhẹ nhàng xoa lưng Nghê Giai Giai.
Tôi len lén băng qua phòng khách.
Họ chìm đắm trong thế giới riêng, chẳng để ý tới tôi.
Từ nhà vệ sinh quay về phòng.
Khung cảnh ấm áp kia bị chặn lại sau cánh cửa đóng sập.
Không buồn bã, cũng chẳng thất vọng.
Trong lòng tôi bình thản.
Thậm chí nhắm mắt ngủ lại ngay.
Tôi đã chấp nhận từ lâu.
Tình yêu của bố mẹ như chia bánh, Nghê Giai Giai nhận miếng to nhất đẹp nhất.
Còn tôi, có được miếng nhỏ, không đói khát, dường như đã nên mãn nguyện.
Tiếng chuông báo hết giờ làm bài cuối cùng vang lên. Bước ra khỏi phòng thi, ánh nắng chói chang mùa hè trút xuống đầu.
Tôi nheo mắt, cảm giác chiếc gông xiềng vô hình trên người "cách" một tiếng, tháo bỏ.
Cổng trường đông nghịt người, phụ huynh, hoa tươi, những cái ôm, tiếng reo hò.
Mẹ nhìn thấy Nghê Giai Giai liền lao tới ôm chầm: - Giai Giai! Làm bài thế nào?
Nghê Giai Giai thở phào, gương mặt rạng rỡ sau khi trút bỏ gánh nặng:
- Khá ổn, chắc không sao.
- Tốt quá! Tốt quá!
Bố vui vẻ vỗ vai cô ấy: - Đã biết con gái bố giỏi nhất mà!
Mẹ chợt nhớ tới tôi, quay sang: - Tiểu Tiểu đâu? Thấy thế nào?
Tôi lơ lớ đáp: - Cũng tạm.
- Tạm được là tốt rồi. - Mẹ gật đầu, chú ý nhanh chóng quay về Nghê Giai Giai, - Nếu Giai Giai siêu phong độ, biết đâu lại đỗ Thanh Bắc... Lúc đó phải tổ chức tiệc tạ ơn thầy cô cho hoành tráng...
Họ đã bắt đầu mơ tưởng tương lai.
Tôi lấy điện thoại, thấy tin nhắn Tầm Dịch vừa gửi, anh ấy đang từ ngoại tỉnh về.
Tôi nhắn lại "Thi xong rồi", lại mở nhóm lớp đang sôi sục bàn tối nay đi đâu liên hoan.
Tôi ngẩng đầu nói với bố mẹ: - Tối nay em có hoạt động với lớp, đi ăn rồi hát, có thể về muộn.
Họ đang vây quanh Nghê Giai Giai bàn luận điểm dự kiến và nguyện vọng, thoáng đáp: - Đừng chơi khuya quá.
Phòng hát KTV tối hôm ấy náo nhiệt khác thường.
Tiếng hát chói tai, tiếng xúc xắc, tiếng cười đùa suýt làm bật nóc.
Lớp tôi đặt phòng lớn, nghe nói mấy lớp khác cũng ở đây, lớp Nghê Giai Giai ngay đối diện.
Tôi cùng mấy đứa bạn thân ngồi góc, chia đồ ăn vặt, chơi trò đơn giản, thỉnh thoảng bị lôi lên hát vài bài lạc giọng.
Nửa chừng bố mẹ nhắn tin bảo họ đi ngủ trước, Nghê Giai Giai không mang chìa khóa, nhắc tôi về nhớ báo cô ấy.
Không biết đã bao lâu.
Tôi hơi mệt, định về trước.
Nhớ việc Nghê Giai Giai không mang chìa.
Tôi chào bạn bè, hỏi thăm phòng hát của cô ấy.
Đẩy cánh cửa cách âm nặng trịch, âm nhạc chói tai và mùi hỗn tạp xộc vào mặt.
Trong phòng ánh đèn mờ ảo, bóng người lờ mờ, khó nhận rõ ai.
Một cô gái lạ thò đầu ra, liếc nhìn tôi: - Tìm ai?
- Nghê Giai Giai.
Tôi nói: - Tôi là em gái cô ấy.
Cô gái ấy lộ vẻ mặt kỳ lạ, ánh mắt soi mói khó tả.
- Thì ra là em gái cô ấy...
Cô ta gọi to: - Nghê Giai Giai! Em gái cậu tìm!
Nhạc trong phòng bị vặn nhỏ, tiếng ồn ào cũng lắng xuống.
Hàng chục ánh mắt đổ dồn về phía tôi.
Không mấy thiện chí.
Mang theo sự dò xét, kh/inh thường, thậm chí hứng thú chờ xem kịch.
Vô cùng kỳ quặc.
- Thì ra là cậu.
Một cô gái tóc ngắn đứng lên, khoanh tay, quét mắt từ đầu tới chân tôi, giọng kéo dài.
Lặp lại lần nữa.
- Ồ - Thì ra là Nghê Tiểu Tiểu đây à?
Là đứa bạn thân của Nghê Giai Giai.
Tôi càng bối rối: - Đúng vậy.
- Bề ngoài hiền lành mà việc làm thì kinh t/ởm.
Cô gái tóc ngắn cười khẩy, giọng đủ lớn.
Vừa đủ để cả phòng nghe thấy.
- ? Ý cậu là tôi sao?
- Không thì ai.
Cô ta kh/inh bỉ: - Làm tiểu tam mà còn ra vẻ đàng hoàng.
Tiểu tam?
Tôi sững người.
Quá vô lý, như thể mọi người đang nói mơ.
- Còn giả bộ?
Một thanh niên khác đứng lên, giọng đầy á/c ý: - Rõ biết chị cậu thích Tầm Dịch, còn cố chen ngang, ngày ngày bám theo người ta. Nhục không hả? Đồ đĩ đực!
- Đúng vậy.
Cô gái tóc ngắn tiếp lời: - Giai Giai đã kể hết rồi. Từ nhỏ cậu đã gh/en tị với cô ấy, cái gì cũng muốn tranh giành! Giờ đến người cô ấy thích cũng không buông! Đáng lẽ cô ấy là chị cậu mà!
Tôi cố tìm bóng dáng Nghê Giai Giai trong ánh đèn mờ ảo.