Ái phi, chuyện gì thế? Sao khóc thành bãi nước mắt như vậy?
Quý phi nương nương lau nước mắt, chỉ về phía A Nương:
– Bệ hạ, đây chính là ân nhân năm xưa trên đường chạy lo/ạn đã nhịn phần lương khô duy nhất c/ứu mạng thần thiếp.
Hoàng thượng nghe xong, ánh mắt lập tức thay đổi.
Ngài nhìn A Nương, trong ánh mắt dâng lên mấy phần kính trọng.
– Nguyên là ân nhân của Ái phi, vậy cũng chính là ân nhân của trẫm.
Ngài lại nhìn sang Vương đại nhân đang quỳ dưới đất, giọng lạnh lẽo:
– Vương ái khanh, trẫm vừa nghe như có kẻ m/ắng ân nhân của trẫm là kẻ vô lại?
Vương đại nhân giờ run như cầy sấy, trán đ/ập xuống nền gạch đ/á/nh thình thịch.
– Hạ thần... hạ thần không biết... hạ thần có mắt như m/ù! Bệ hạ xá tội! Quý phi nương nương xá tội! Lục phu nhân xá tội!
Kẻ vừa còn ngạo mạn ch/ửi mẹ ta là thôn phụ quê mùa, giờ đã hèn hạ như con sâu cái kiến.
Ta cảm thấy thế giới người lớn thật kỳ lạ, thay mặt nhanh hơn lật sách.
A Nương không hề đắc ý vì có chỗ dựa.
Bà chỉ lạnh lùng liếc nhìn Vương đại nhân, sau đó thi lễ với hoàng thượng và quý phi.
– Bệ hạ, nương nương, thần phụ không dám nhận. Năm ấy chỉ là việc tay không, người khác gặp cũng sẽ làm vậy.
– Chỉ là Vương đại nhân vừa nói, tướng quân nhà ta tàn phế thành phế nhân, thần phụ nghe xong trong lòng đ/au như c/ắt.
– Chân của tướng quân vì bảo vệ giang sơn Đại Tề mà thương tích, nếu ngay cả quan viên triều đình cũng kh/inh rẻ anh hùng như vậy, thì sau này còn ai dám nơi biên ải khổ hàn vì bệ hạ xả thân?
Lời A Nương nói ra, mềm mỏng mà đầy gai góc, từng câu đều như d/ao đ/âm.
Sắc mặt hoàng thượng tối sầm.
Ngài nhìn phụ thân, ánh mắt phức tạp vừa áy náy vừa cảm động.
– Lục ái khanh, là trẫm sơ suất, những năm qua đã để khanh chịu oan ức.
Phụ thân ngồi trên xe lăn, lưng thẳng như thước gỗ.
Tay ngài siết ch/ặt tay A Nương, giọng trầm ấm:
– Thần không oán. Thần có hiền thê như nàng, đủ rồi.
Hoàng thượng long nhan đại duyệt.
– Hay! Thật là hiền thê mẫu mực!
– Truyền chỉ: Lục Thận hộ quốc hữu công, gia phong nhất đẳng công, thê tử Tang thị ôn lương hiền thục, đặc phong nhất phẩm cáo mệnh phu nhân.
Vương đại nhân hoàn toàn gục ngã.
Hắn không những không thấy được trò cười, còn chứng kiến phụ thân ta càng thêm vinh hiển.
Bởi Vương đại nhân đắc tội với người hoàng thượng muốn nâng đỡ.
Khi yến hội tan, hắn bị thái giám lôi ra ngoài.
Nghe nói vì "đức hạnh bất cập", bị ph/ạt ba năm bổng lộc, còn phải về nhà tĩnh tâm tỉnh lỗi.
Lúc đi, ta cố tình chạy đến trước mặt Vương đại nhân.
Trong tay vẫn nắm miếng bánh ngọt hơi nghẹn cổ.
Ta chớp đôi mắt to, ngây thơ hỏi:
– Bá bá, ngươi có phải đói quá nên cắn bừa không? Cái này cho ngươi ăn, ăn xong không được b/ắt n/ạt phụ thân và A Nương của ta nữa nhé.
Vương đại nhân nhìn miếng bánh bị ta bóp méo, tức đến ngất xỉu thật sự.
Phụ thân nhìn cảnh này, khóe miệng nhếch lên.
Ngài bế ta đặt lên đùi.
Đây là lần đầu tiên ngài ôm ta thân mật trước mặt người ngoài.
– Đoàn Đoàn làm tốt lắm.
Giọng phụ thân đầy vui vẻ, "Người nhà họ Lục chúng ta, không bao giờ chịu thiệt."
6
Trên xe ngựa về phủ, không khí có chút kỳ lạ.
Phụ thân cứ nhìn chằm chằm A Nương, khiến má bà ửng hồng.
– Tướng quân cứ nhìn thiếp làm gì?
A Nương chỉnh lại tóc mai, có chút ngượng ngùng.
Phụ thân thở dài, nắm ch/ặt tay bà.
– Tang Du, nếu biết trước nàng quen quý phi, sao phải gả cho kẻ tàn phế như ta, chịu bao nhiêu oan ức.
Giọng phụ thân lần đầu nghe thấy chút tự ti.
Vị tướng quân cao cao tại thượng vốn luôn kiêu hãnh, nhưng trước mặt A Nương, bỗng cảm thấy mình không xứng.
A Nương siết ch/ặt tay phụ thân, ánh mắt dịu dàng mà kiên định:
– Tướng quân, thiếp gả cho ngài không phải để vin cành cao, cũng chẳng phải tìm chỗ dựa.
– Thiếp chỉ muốn tìm cha cho Đoàn Đoàn, tìm mái ấm cho chính mình.
– Quý phi là quý phi, thiếp là thiếp, ân tình năm xưa đã là chuyện cũ, không thể mang ơn suốt đời.
– Cuộc sống là do chúng ta tự quyết, lúc tướng quân bảo vệ hai mẹ con thiếp, ngài cũng đâu cần biết thiếp là ân nhân của ai?
Phụ thân sững người.
Hồi lâu sau, ngài đột nhiên cúi đầu vào lòng bàn tay A Nương.
Ta không thấy rõ biểu cảm, chỉ thấy vai ngài run nhẹ.
– Tang Du... cảm tạ nàng.
Ta buồn ngủ díu mắt, nằm trong lòng phụ thân lẩm bẩm:
– A Nương, phụ thân có phải đang khóc không? X/ấu hổ quá...
Phụ thân người cứng đờ, ngẩng đầu lên, mặc dù mắt đỏ hoe nhưng miệng vẫn cứng:
– Nói bậy, phụ thân bị gió bụi vào mắt.
Ta khúc khích cười, tìm tư thế thoải mái trong lòng phụ thân rồi thiếp đi.
Vòng tay phụ thân rộng lớn, ấm áp và vững chãi.
Tối hôm đó, phụ thân không ngủ phòng sách.
Ngài sai Trung bá dọn dẹp chính phòng sạch sẽ, thắp nến đỏ rực rỡ.
Dù cả hai không nói gì, nhưng ta biết từ hôm nay, chúng ta đã thật sự là một gia đình.
Sáng hôm sau, ta thấy trên gối có con ngựa gỗ nhỏ.
Ngựa khắc rất tinh xảo, dù vài chỗ chưa nhẵn nhụi nhưng thấy rõ người làm rất dụng tâm.
Cổ ngựa buộc sợi dây đỏ nhỏ, treo chiếc chuông đồng tí hon.
Lắc nhẹ liền kêu "leng keng".
Ta vui mừng khôn xiết, ôm ngựa gỗ chạy khắp sân.
– Phụ thân tặng con! Phụ thân tự khắc cho con!
Trung bá bên cạnh cười hiền:
– Tiểu thư, đây là tướng quân thức mấy đêm liền khắc đấy, tay chảy cả m/áu.
Ta nghe vội chạy vào chính phòng tìm phụ thân.
Phụ thân đang xem binh thư, nghe tiếng chuông, khóe miệng gi/ật giật.
Ta ôm chầm lấy ngài, gi/ật tay ngài xem.
Quả nhiên, ngón cái dán miếng cao.
– Phụ thân có đ/au không? Ta hà hơi hỏi.
Phụ thân lắc đầu, áp khuôn mặt lạnh lùng vào má ta, râu cạo làm ta nhột:
– Không đ/au, Đoàn Đoàn có thích không?