Ngôi vị Thái tử phi, bề ngoài tưởng vinh hoa tột bậc, kỳ thực như bước trên băng mỏng. Đứa trẻ Tạ Minh Lệ kia... trong lòng nghĩ đến ai, cô cháu ta đều rõ cả.

Ta quỳ trên nền gạch vàng bóng loáng, lưng thẳng tắp, ngẩng đầu lên. Trên mặt không một chút miễn cưỡng hay ủy khuất, chỉ có sự quyết đoán lạnh lùng đến tê người.

- Thần cô, tiểu nữ đã suy nghĩ thấu đáo.

Ta dừng lại, giọng điềm tĩnh rành rẽ.

- Tiểu nữ đã ngưỡng m/ộ Thái tử điện hạ từ lâu. Hơn nữa, tiểu nữ là con gái họ Thái, hưởng bổng lộc gia tộc, làm rạng danh môn hộ là bổn phận của tiểu nữ.

Ta nhìn sắc mặt Thái hậu hơi chuyển động, tiếp tục nói:

- Thái tử điện hạ là quân chủ tương lai. Nếu tiểu nữ có thể vào Đông cung, hết lòng phò tá, giữ gìn bổn phận, ấy là trọn đạo làm thần nữ, toàn vẹn thể diện gia tộc. Còn như chỗ để trong lòng điện hạ...

Ta khép mi, giọng ôn nhu mà kiên định:

- Đó là việc của điện hạ. Tiểu nữ đã là Thái tử phi, tất sẽ làm tròn bổn phận. Chuyện tình ái vụn vặt, so với vinh nhục gia tộc, đại nghĩa quân thần, chẳng đáng bận tâm.

Trong điện ấm áp vắng lặng, chỉ còn tiếng lắc nhẹ của que hương gạt tàn.

Rất lâu sau, Thái hậu thở dài, đưa tay đỡ ta dậy.

- Ngươi là đứa trẻ hiểu chuyện, chỉ là... khổ ngươi rồi.

- Đa tạ cô mẫu thành toàn. - Ta cúi lạy theo lễ, trán chạm nền đất lạnh, trong lòng chỉ còn sự tê dại.

Khi bước ra khỏi Từ Ninh cung, bầu trời chì xám bắt đầu rơi những hạt mưa lất phất.

Đường cung dài thăm thẳm, ta bước từng bước, không ngoảnh lại.

Ta biết, chỉ dụ hôn sự chỉ định ta gả cho Thái tử sắp ban xuống.

Mà Thẩm Liệt... hắn phải sống, hắn phải bình an.

***

Dưỡng Tâm điện, mùi long diên hương lẫn m/áu tanh.

Tạ Minh Lệ tay bấu ch/ặt gấm chăn, móng tay g/ãy lìa, mắt trợn trừng:

- Ngươi... ngươi và Thẩm Liệt... Thời Vi...

Ta cúi xuống, dùng thứ giọng chỉ hai ta nghe rõ, từng chữ từng câu:

- Bệ hạ chẳng phải đã đoán ra rồi sao? Đêm đó khi ngài cùng Liễu Yên ở Dưỡng Tâm điện 'ôn chuyện tình xưa', Thẩm Liệt đang ở trong cung ta. Ta cho hắn uống th/uốc, ta câu dẫn hắn. Thời Vi, là con của ta và hắn. 'Hoàng trưởng tử' của ngài... ai biết là giống ai?

- Phụt!

Tạ Minh Lệ ngửa cổ, một ngụm m/áu đen phun ra, nhuộm đỏ rèm vàng.

Hắn mắt trợn trừng, gườm gườm nhìn ta, cổ họng phát ra tiếng 'khẹc khẹc', thân thể co gi/ật dữ dội rồi cứng đờ, không còn hơi thở.

Ta lặng nhìn một lát, đưa tay dùng ống tay áo lau đi giọt m/áu còn ấm trên má.

Rồi ta từ từ đứng dậy.

Khi quay người, khóe mắt đã ứa lệ, nước mắt lăn dài không dứt.

Cửa điện mở, hơi lạnh đêm khuya ùa vào.

Thẩm Liệt đứng trong bóng tối hành lang, áo huyền hắc hòa làm một với màn đêm, chỉ có ánh mắt trầm tĩnh như đã chờ đợi từ lâu.

Ta lao vào lòng hắn, thân thể run nhẹ, giọng nói thật thấp, nhanh mà gấp, mang theo sự quyết đoán không khoan nhượng:

- Trong cung sắp lo/ạn. Ngươi lập tức liên lạc người của ta, kh/ống ch/ế cấm quân và cung môn. Trước trời sáng, ta phải thấy chiếu thư 'phụng di chiếu' đăng cơ của Thời Vi công chúa.

- Được. - Hắn chỉ đáp một chữ, tay ôm ta vững vàng.

Ta ngẩng đầu, mắt mờ lệ nhìn hắn, tiếp tục:

- Tân đế niên ấu, cần Thái hậu thùy liêm nhiếp chính.

Thẩm Liệt cúi đầu, cằm nhẹ chạm đỉnh đầu ta, vẫn một chữ:

- Được.

Nụ hôn của hắn khẽ đặt lên đỉnh đầu, nhẹ tựa lông hồng mà nặng tựa nghìn cân.

Đêm tối đặc quánh như mực, phía xa vẳng tiếng chuông tang đầu tiên.

***

Ngoại truyện Thẩm Liệt

Lần đầu ta thấy nàng, bên bờ ao bốc mùi rong rêu th/ối r/ữa.

Nàng khóc đến nghẹn thở, thân hình nhỏ bé co quắp trên bùn đất, như con thú non bị bỏ rơi.

Ánh trăng chiếu lên khuôn mặt đầm đìa nước mắt, lem luốc mà khiến ta liên tưởng đến đóa hoa dại đầu tiên vươn lên từ kẽ đ/á sau chiến hỏa biên thùy.

- Ồn ào quá. - Ta nghe thấy giọng mình khô cứng.

Kỳ thực ta vừa hoàn thành nhiệm vụ tối mật, trên người còn vương mùi m/áu tanh, đáng lẽ phải rời đi ngay.

Nhưng đôi mắt sáng lấp lánh trong nước mắt kia khiến ta dừng bước.

- Khóc lóc ích gì, người ch*t sống lại được sao?

Lời vừa thốt ta đã hối h/ận.

Với đứa trẻ vừa mất mẹ, lời này quá tà/n nh/ẫn.

Nhưng nàng bỗng nín bặt, chỉ còn đôi vai r/un r/ẩy, ánh mắt hoang mang tuyệt vọng nhìn ta.

Ta thở dài, cởi dây thừng bên hông.

Nước ao lạnh hơn tưởng tượng.

Th* th/ể nặng trịch, ta lặn ba lần mới tìm thấy.

Khi kéo lên bờ, nàng lao tới, dùng ống tay áo lau vội khuôn mặt xanh xao phù nề của người phụ nữ, động tác dịu dàng không hợp tuổi.

Đào huyệt, ch/ôn cất, trời gần sáng.

Ta đứng lên định đi, tay áo bị bàn tay nhỏ lạnh ngắt nắm ch/ặt.

Nàng nhét cho ta chiếc khăn tay thêu vụng về, góc khăn có chữ 'Ninh' xiêu vẹo, rồi quay người bỏ chạy, không một lần ngoái lại.

Chiếc khăn tay ấy ta giữ bên mình nhiều năm.

...

Lần thứ hai gặp nàng, dưới gốc ngân hạnh trong tự viện.

Nàng đã thành thiếu nữ đoan trang, váy áo giản dị, giữa đám quý nữ chẳng nổi bật, nhưng ta vẫn nhận ra đôi mắt ấy, đã trầm tĩnh hơn mà vẫn trong veo.

Ta bước tới trước mặt nàng, lấy ra chiếc khăn đã phai màu.

- Con gái nhà quyền quý, khăn tay cất kỹ, đừng tùy tiện cho ngoại nam.

Lời vừa thốt ta muốn cắn lưỡi.

Rõ muốn nói câu khác, như 'nàng còn nhớ ta không', như 'những năm qua nàng có khỏe không'.

Nàng ngẩng đầu, bỗng cười. Nụ cười trong trẻo khiến tim ta thổn thức.

- Nhưng, ngươi không phải người ngoài.

Rồi nàng nhón chân, nhanh như c/ắt hôn lên má ta.

Đầu óc ta trống rỗng.

Khi tỉnh lại, nàng đã theo thị nữ đi xa, gáy tai đỏ ửng.

Ta đứng nguyên chỗ, đầu ngón tay chạm vào nơi nàng hôn, nơi ấy nóng rực.

Đêm ấy ta trằn trọc khôn ng/uôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm