"Cái này tôi không cần nữa."
Nhận được tiền viện phí, tôi cũng chẳng muốn ở lại lâu, đứng dậy định đi.
Không ngờ tay bị ai đó nắm lấy.
Hơi ấm nóng ran truyền đến lòng bàn tay, Giang Thành vội vàng buông ra như có chút bối rối.
Hắn hỏi tôi: "Cô đi đâu thế?"
Tôi ngẩn người: "Đương nhiên là về nhà."
"Còn quay lại không?"
"Chắc là không."
"Ừ."
Giang Thành có chút thất vọng, còn tôi thì thoáng nhận ra điều gì đó.
**17**
Rời khỏi bệ/nh viện, tôi tưởng mình và Giang Thành sẽ không gặp lại nhau.
Kết quả ngày hôm sau, nhìn thấy người hàng xóm mới chuyển đến đối diện.
Tôi nhướn mày: "Giang Thành?"
Giang Thành đang chỉ đạo người khác xếp đồ, nghe thấy giọng tôi liền quay đầu lại, biểu cảm cực kỳ phóng đại: "Ôi, Hạ An An, trùng hợp thế!"
Trên mặt hắn chẳng có chút ngạc nhiên nào.
Tôi nhíu mày: "Tôi tên Hạ An."
Hạ An An nghe thân mật quá mức.
Mà tôi với hắn cũng chẳng có qu/an h/ệ gì đặc biệt.
Căn nhà tôi đang ở là vừa thuê sau khi chuyển ra khỏi chỗ của Cố Thanh.
Không ngờ mới ở được một tuần, Giang Thành đã xuất hiện.
Có anh chàng đẹp trai làm hàng xóm, tôi cũng không có ý kiến gì.
Chỉ là Giang Thành, tôi không hiểu hắn đang diễn kịch gì, ngày đầu còn tỏ ra lạnh lùng cao ngạo.
Ngày thứ hai hắn thêm WeChat tôi, không nói gì, mỗi ngày chỉ gửi chúc ngủ ngon, chẳng buồn mở lời.
Liên tục mấy ngày đều như vậy.
Lúc ra ngoài đổ rác, tôi tình cờ gặp Giang Thành.
Hắn vốn định vào nhà, thấy tay tôi xách rác liền lặng lẽ theo tôi xuống lầu.
Tôi vứt rác vào thùng, quay lại nhìn Giang Thành đứng phía sau.
Hắn im lặng không nói.
Tôi mím môi, cuối cùng vẫn lên tiếng: "Giang Thành, bây giờ anh đang theo đuổi tôi à?"
Thực ra cũng dễ nhận ra Giang Thành đang theo đuổi tôi, mấy ngày nay mỗi sáng ra cửa đều thấy đồ ăn sáng m/ua về còn nóng hổi.
Tối về nhà, trước cửa lại cắm một đóa hồng.
Giang Thành nghe xong lời tôi, mặt đỏ bừng: "Ai... ai theo đuổi cô chứ?"
Hắn không thừa nhận.
Tôi cũng không để ý, "Ừ" một tiếng: "Vậy là tôi hiểu nhầm rồi."
"Không nhầm đâu." Giang Thành lại nói.
Tôi ngạc nhiên trước sự thẳng thắn của hắn.
Giang Thành đối diện ánh mắt tôi: "Bởi vì tôi chưa hiểu cô, chỉ có thể tặng đồ ăn sáng và hoa, nếu làm phiền cô thì xin lỗi."
Hắn thành thật như vậy khiến tôi không biết nói gì.
Tôi hít sâu, nhìn vào đôi mắt đen láy của hắn.
Cuối cùng vẫn nói ra: "Giang Thành, tôi có bạn trai rồi."
Giang Thành...
**18**
Mấy ngày Hứa Trạch đi Ai Lao Sơn, hầu như ngày nào cũng gọi video cho tôi, về sau thì không gọi nữa.
Người trong công ty đều là dân lướt mạng chuyên nghiệp, rất nhanh đã biết chuyện của Hứa Trạch và Chu Miểu, mà họ đều biết tôi mới là bạn gái chính thức của Hứa Trạch.
Trong chốc lát, ánh mắt hướng về phía tôi thêm phần thương hại.
Còn tôi, những ngày này tiếp khách liên tục, về nhà không ngủ lại còn đọc truyện tranh người lớn, không phụ lòng mong đợi mà mang hai quầng thâm đen đến công ty.
Cô thư ký trong công ty nắm tay tôi, mắt ngân ngấn lệ: "Chị An An, chị đừng buồn, tụi em đều biết cả rồi, sao anh Trạch lại có thể như vậy chứ?"
"Chị tận tâm tận lực vì công ty, vậy mà anh ấy lại phản bội chị."
Trong công ty toàn là tiếng bênh vực.
Đúng như tôi mong đợi.
"Chuyện tình cảm nào có đúng sai," tôi gượng cười, vừa đ/au lòng lại vừa không quá bi lụy nhìn mọi người, "mọi người đừng nói thế nữa, việc chính bây giờ vẫn là công việc, đừng vì tôi mà buồn phiền nữa."
Cả văn phòng bỗng xôn xao.
Những ngày Hứa Trạch đi thám hiểm cùng bạn thơ ấu, hắn như ông chủ vắng mặt, mặc kệ công ty.
Còn tôi ngày ngày bận rộn, quan tâm sức khỏe thể chất lẫn tinh thần của từng nhân viên, việc tôi làm mọi người đều thấy rõ.
Giờ đây, cán cân cuối cùng đã nghiêng về phía tôi.
Sau hôm đó, Hứa Trạch thật sự không liên lạc với tôi.
Rồi khi nhận được điện thoại của hắn, Hứa Trạch muốn chia tay.
Đầu dây bên kia giọng hắn chán nản, ấp a ấp úng, do dự không dứt, dường như không nỡ đoạn tình này.
Tôi cười lạnh, sau đó bình thản đáp: "Được."
**19**
Giang Thành biết tôi có bạn trai, mặt hắn đen kịt.
Trước cửa không còn đồ ăn sáng hay hoa hồng.
Rõ ràng là hàng xóm, nhưng hắn cố ý tránh mặt, nên chúng tôi chưa từng gặp lại.
Có một lần tình cờ gặp, tôi gọi hắn lại, định nói gì đó, Giang Thành nghiến răng:
"Hạ An An, cô muốn nói gì?" Hắn nói trước quan điểm: "Tôi không làm kẻ thứ ba."
Tôi chỉ muốn nhắc hắn, sau mông dính một miếng băng dính.
Sao lại chuyển sang chuyện tiểu tam được?
Tôi cũng không định bắt hắn làm kẻ thứ ba, mà thật ra tôi cũng chẳng có ý gì với hắn.
Thế là lại lặng lẽ nuốt lời.
Giang Thành thấy tôi im lặng, càng thêm ấm ức.
Một người đàn ông to cao bỗng đỏ hoe mắt.
Tôi không biết hắn lấy đâu ra tình cảm sâu đậm với tôi như vậy.
Hôm sau, tôi tiếp khách về nhà, người đầy mùi rư/ợu.
Mân mê chìa khóa định mở cửa, thì cánh cửa phía sau mở ra.
Chìa khóa vừa xoay, cửa mở.
Giang Thành gọi tôi: "Hạ An An."
Tôi dừng động tác, quay lại nhìn hắn.
Giang Thành cúi mắt, vẻ mặt vô cùng ấm ức: "Bạn trai cô có để ý chuyện kẻ thứ ba không?"
N/ão tôi tê liệt trong giây lát.
Giang Thành ngượng ngùng quay đi chỗ khác: "Tôi chỉ hỏi thử thôi."
**20**
Sáng hôm sau thức dậy, trước cửa lại thấy đồ ăn sáng quen thuộc.
Tôi ngước mắt nhìn cánh cửa đối diện, nhướn mày.
Hắn thật sự định làm kẻ thứ ba sao?
**21**
Giang Thành bắt đầu ra vào nhà tôi như đi chợ.
Nhìn ấm nước nóng hắn cầm trên tay, mí mắt tôi gi/ật giật.
Hôm qua vào nhà tôi, thấy tôi uống nước lạnh, hóa ra hắn đã nhớ.
Giang Thành nói, con gái uống nước lạnh nhiều không tốt.
Không phải tôi không biết.
Chỉ là nhà mới chuyển đến, nhiều đồ đạc còn thiếu.
Tôi suốt ngày bận việc công ty, thời gian uống nước ở nhà cũng ít, nên chưa kịp m/ua ấm đun mới.
Hôm qua tôi vừa đặt m/ua trên mạng.
Hôm nay hắn đã mang cái mới đến.
Nhớ mấy hôm trước, Giang Thành nghe tin tôi có bạn trai liền lánh mặt.
Tôi thấy có chút buồn cười.
"Bây giờ anh không sợ tôi có bạn trai nữa à?"
Giang Thành đang rửa ấm trong bếp, nghe vậy liền khựng tay.
Rồi hắn cúi đầu, bật cười như không có gì: "Sao nào, người không được yêu mới là kẻ thứ ba."