“Trừ phi… Bệ hạ cho rằng Lan gia thật sự có tâm phản nghịch?”
Tiêu Cảnh bị câu hỏi của ta làm cho ngẩn người.
Thừa nhận Lan gia có tâm phản lo/ạn? Vậy e rằng sẽ ép họ thành phản.
Thừa nhận Lan gia trung thành? Vậy thì phải theo kế của ta.
Hắn đắn đo hồi lâu, cuối cùng chỉ có thể nghiến răng nói: “Lan gia… đương nhiên là trung thành.”
“Ấy là được rồi!”
Ta vỗ đùi đ/á/nh đét, “Đã trung thành, vậy lời nói không cầm nổi đ/ao ki/ếm của hắn tất là thật.”
“Người đâu, soạn chỉ!”
Ta hành sự như chớp, không cho Tiêu Cảnh kịp phản ứng.
“Lan đại tướng quân tuổi cao sức yếu, tự cảm bất lực, đặc dâng biểu xin từ chức. Hoàng thượng thương tình lão thần, chuẩn cho giải giáp về quê, ban thưởng hoàng kim ngàn lượng, lương điền trăm mẫu.”
“Lại truyền: Huynh trưởng của bổn cung - Phi kỵ Đại tướng quân Thẩm Như Phong, lập tức tiếp quản binh phù Tây châu, chỉnh đốn biên phòng để yên lòng quân!”
“Truyền lệnh bát bách lý cấp tốc, lập tức phát đi!”
7
Khi thánh chỉ được ban ra, Lan Nguyệt đang nằm trên ghế mềm ở cung Thừa Càn, mơ tưởng cảnh được sủng ái trở lại.
Nàng tưởng rằng lời “đe dọa” của phụ thân đã có hiệu lực.
Mãi đến nửa tháng sau, khi tin tức phụ thân nàng bị “hộ tống” về kinh, binh quyền bị huynh trưởng ta tiếp quản toàn bộ truyền đến, nàng mới hoàn toàn ch*t lặng.
Nàng đi/ên cuồ/ng xông đến cung Khôn Ninh, chỉ thẳng mặt ta thét lớn:
“Thẩm Thanh! Ngươi cái đ/ộc phụ này! Ngươi cố ý xuyên tạc ý phụ thân ta! Ngươi đây là đoạt quyền! Ta sẽ tâu lên Hoàng thượng, ta sẽ vạch trần ngươi!”
Ta đang ngồi trong sân tỉa cây lan quân tử.
Nghe tiếng ch/ửi m/ắng, ta thậm chí chẳng buồn ngẩng mắt.
“Xuyên tạc?”
Ta c/ắt đi một lá úa vàng, “Bổn cung chỉ nghiêm túc thi hành ý nguyện của Lan tướng quân. Ông ta nói không cầm nổi đ/ao, bổn cung để ông ta buông đ/ao an dưỡng, có gì sai?”
“Ngược lại là ngươi, Lan Nguyệt.”
Ta đặt kéo xuống, cuối cùng ngẩng đầu nhìn nàng:
“Vừa rồi ngươi dám trực tiếp xưng hô tên bổn cung, còn dám m/ắng bổn cung là đ/ộc phụ.”
“Đây là tội khi quân phạm thượng, đại bất kính.”
Lan Nguyệt giờ đã đi/ên lo/ạn, mất đi chỗ dựa gia tộc, biết mình đã hết đường, liền buông xuông tất cả.
“Đại bất kính thì sao? Có giỏi thì ngươi gi*t ta đi! Dù gì phụ thân ta cũng mất binh quyền rồi, ta chẳng còn gì để sợ!”
“Ta nói cho ngươi biết, dù hóa thành q/uỷ ta cũng không buông tha ngươi! Nếu có kiếp sau, ta nhất định sẽ x/é x/á/c ngươi thành vạn mảnh, để ngươi nếm trải nỗi khổ của ta!”
Nàng tóc tai bù xù, ánh mắt đ/ộc địa, tựa như yêu q/uỷ từ địa ngục trồi lên.
“Tốt.”
Ta gật đầu, giọng điệu vẫn bình thản.
“Đã nguyện thề như vậy, bổn cung vốn thích giúp người toại nguyện.”
Ta đứng dậy, bước tới trước mặt nàng, nhìn khuôn mặt méo mó của nàng:
“Ngươi nói muốn hóa q/uỷ không tha ta, vậy bổn cung cho ngươi cơ hội này.”
“Người đâu.”
Ta gọi thống lĩnh thị vệ đến.
“Lan thứ nhân vừa rồi nguyền rủa bổn cung, lại công khai tuyên bố muốn hóa thành lệ q/uỷ b/áo th/ù. Để thành toàn thệ nguyện của nàng, cũng để kiểm chứng thế gian này có q/uỷ hay không.”
“Ban cho nàng hình ph/ạt l/ột da nhồi rơm!”
Lời vừa dứt, cung nữ thái giám xung quanh đều kh/iếp s/ợ quỳ rạp xuống đất.
L/ột da nhồi rơm - đó là hình ph/ạt tàn khốc nhất thời Thái Tổ để trừng trị tham quan.
L/ột lấy nguyên tấm da người, nhồi cỏ khô vào trong, làm thành hình nộm để cảnh cáo quan viên.
Lan Nguyệt hiểu ra, ánh mắt đ/ộc địa lập tức biến thành cực độ kh/iếp s/ợ.
“Ngươi… ngươi không được… ta là phi tần của Hoàng thượng…”
“Giờ ngươi chỉ là thứ nhân.”
Ta lạnh lùng sửa lại, “Hơn nữa, chính ngươi tự nguyện hóa q/uỷ, bổn cung chỉ giúp ngươi bỏ qua những phiền phức sinh lão bệ/nh tử, để ngươi sớm toại nguyện.”
“Nhắc nhở thêm, sau khi làm thành hình nộm, sẽ đặt trước cửa cung Khôn Ninh.”
Ta khẽ mỉm cười, nhưng nụ cười chẳng chạm tới đáy mắt:
“Bổn cung cũng muốn xem, khi ngươi hóa thành q/uỷ, rốt cuộc có làm gì được ta không.”
“Dẫn đi.”
8
Khi Lan Nguyệt bị lôi đi, nàng thậm chí không còn sức kêu van, chỉ còn lại tiếng nức nở tuyệt vọng.
Lần này, Tiêu Cảnh không xuất hiện.
Bởi sau khi Lan gia sụp đổ, huynh trưởng ta ở Tây châu đã tra ra bằng chứng sắt đ/á về tội tham nhũng quân lương, thông đồng với ngoại địch nhiều năm của Lan gia.
Cả họ Lan gia bị xử trảm.
Tiêu Cảnh đang bận rộn trên triều đường phẫn nộ lên án Lan gia phụ lòng hoàng ân, nào còn để ý tới đứa con gái của lão tướng “không cầm nổi đ/ao”?
Cuối cùng Lan Nguyệt không bị l/ột da nhồi rơm.
Không phải ta mềm lòng, mà do Tiêu Cảnh thấy quá gở, sợ hãi bản thân, nên đổi thành ban rư/ợu đ/ộc.
Trước khi Lan Nguyệt ch*t, ta sai người kể tỉ mỉ toàn bộ quá trình Lan gia bị tịch biên, phụ thân nàng bị xử trảm cho nàng nghe.
Nàng tắt thở trong cực độ hối h/ận và kh/iếp s/ợ.
Đến ch*t nàng vẫn không hiểu, chỉ vì vài câu đùa cợt, vài lời hoa mỹ, cuối cùng lại kết cục gia phá nhân vo/ng.
…
Sau khi Lan Nguyệt ch*t, hậu cung hoàn toàn yên tĩnh.
Không còn ai dám nói trước mặt ta những lời như “nguyện vì nương nương vạn thân bất từ”, “nguyện vì Bệ hạ vo/ng thân báo đáp”.
Tất cả phi tần gặp ta đều cung kính quy củ, ăn nói vô cùng thận trọng.
“Thần thiếp hôm nay dùng cháo sáng hai bát, hai cái bánh bao, thân thể vô sự.”
Tốt lắm.
Tiêu Cảnh cũng thay đổi.
Hắn bắt đầu chăm lo việc nước yêu dân, không dám đắm chìm nữ sắc.
Bởi hắn biết, nếu dám trên triều đường nói những lời như “trẫm lòng đ/au như c/ắt, h/ận không thể thay dân chịu khổ”, Hoàng hậu của hắn thật sự sẽ bưng cỏ lương khô đặt lên ngự án, buộc hắn phải “chịu khổ” thay dân.
Một năm sau, trong yến tiệc Trung thu.
Tiêu Cảnh uống chút rư/ợu, ngắm trăng sáng trên trời, bất giác cảm thán:
“Nếu được giang sơn vững bền, trẫm nguyện giảm thọ mười năm.”
Lời vừa dứt, hắn chợt cảm thấy lạnh sau gáy.
Hắn quay phắt lại, phát hiện ta đang cầm cuốn sổ nhỏ, nhìn hắn đầy nghiêm túc.
“Giảm thọ mười năm?”
Ta cầm bút lên, “Bệ hạ nói thật ư? Vậy thần thiếp sẽ mời Khâm Thiên Giám tính toán thọ số của Bệ hạ, rồi làm lễ c/ắt bớt mười năm này để tế trời cầu phúc?”
Tiêu Cảnh sợ tỉnh rư/ợu, chén rư/ợu trong tay suýt rơi xuống đất.
“Không không! Trẫm nói đùa thôi! Trẫm nói bừa đấy!”
Hắn vội vàng khoát tay, mặt mày kinh hãi, “Hoàng hậu, ý trẫm là… trẫm sẽ gắng sức trị quốc, sống lâu thêm mấy năm để hộ trì Đại Chu!”
Ta nhìn bộ dạng hèn nhát của hắn, khép sổ lại, khóe miệng nở nụ cười mỉm.
“Đã Bệ hạ nói vậy, thần thiếp xin ghi nhận.”
“Bệ hạ nhớ giữ lời.”
“Bởi ở đây, không có chỗ cho trò đùa.”