Anh nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc tôi, hôn lên trán tôi.

“Không sao đâu, Hàm Nguyệt, anh luôn ở đây.”

Trong tiếng thì thầm đều đều ấy, tôi chìm vào giấc ngủ mê, lạc vào miền mộng vô tận.

7

Tỉnh dậy lần nữa, Tạ Quan Lan năm 15 tuổi đang ngồi bên cạnh, tay vuốt nhẹ mái tóc tôi.

Ánh mắt anh đượm vẻ âu yếm, thấy tôi ngơ ngác liền cúi xuống hôn má: “Tỉnh rồi hả?”

“Ừ.”

Chuyện gì đang xảy ra vậy? Không phải tôi đã già sao?

Chưa kịp định thần, điện thoại reo vang.

Tiếng khóc thảm thiết của Bạch Vy Vy vang lên: “Tô Hàm Nguyệt, mày đúng là trơ trẽn. Tao đã nói rõ sẽ tỏ tình với Tạ Quan Lan, mày dám cư/ớp người giữa chừng.”

Tôi: … Người tê cứng, sao lại quên mất chuyện này nhỉ?

Đang loay hoay tìm cách giải thích, Tạ Quan Lan đã gi/ật lấy điện thoại.

“Này, Bạch Vy Vy, là tôi đây.”

“Tôi chưa từng thích cô, giữa chúng ta chỉ có tình bạn cùng lớp.”

“Tô Hàm Nguyệt giờ là bạn gái tôi, từ nay xin cô ăn nói lịch sự.”

Tôi ngớ người nhìn anh đút điện thoại vào túi áo tôi, rồi đỡ tôi nằm xuống.

Mơ, nhất định là mơ.

Tôi đổ gục xuống giường ngủ tiếp, vài tiếng sau tỉnh dậy vẫn thấy mình trong nhà Tạ Quan Lan.

Lần này không thể tiếp tục được nữa, tôi cố ngồi dậy đòi về.

Tạ Quan Lan đưa áo khoác cho tôi, ánh mắt chăm chú: “Tô Hàm Nguyệt, em sẽ chịu trách nhiệm với anh chứ?”

Tôi: “Hả?”

“Em đã hôn anh rồi, phải chịu trách nhiệm. Từ hôm nay, em là bạn gái anh.”

Tôi: “Hả?”

“Không được hả, hả nữa là anh hôn đấy.”

Lặng lẽ để Tạ Quan Lan đưa về nhà họ Tô, mẹ tôi đứng đợi ở cửa, nhìn thấy anh liền nhếch mép cười.

“Ôi chào cháu, cháu là con nhà họ Tạ phải không? Chào cháu, cô là mẹ Hàm Nguyệt. Nhà cô từng đến công ty các cháu bàn chuyện làm ăn đấy, à mà Hàm Nguyệt còn có em trai nữa, cháu muốn làm quen không?”

Gương mặt bà lộ rõ năm chữ: Tôi muốn nịnh bợ cháu.

Tạ Quan Lan phớt lờ lời mẹ tôi, tay xoa nhẹ má tôi.

“Ngủ ngon nhé, mai anh đón em đi học.”

Tôi: “Ừ.”

Vừa vào nhà, mẹ tôi đã nhăn nhó, định trút gi/ận nhưng lại sợ Tạ Quan Lan nên chỉ hậm hực: “Nuôi đồ vo/ng ân bội nghĩa như mày để làm gì? Mẹ bị ứ/c hi*p mà không thèm hé răng nửa lời.”

Tôi không đáp, chỉ chợt nhớ điều gì khi lên lầu.

“Mẹ, đưa con cái thẻ bà nội cho mẹ hôm trước.”

“Làm gì?”

“Con đang hẹn hò với Tạ Quan Lan, phải m/ua quà cho anh ấy chứ.”

Nghe tin tôi leo cao, mẹ tôi vội vàng đưa lại thẻ ngay.

Bà ta không ngờ rằng, tấm thẻ bà nội trông giản dị kia chứa gần tám con số. Đây là số tiền bà dành dụm cả đời, kiếp trước bị mẹ tôi lấy đi lấp lỗ hổng gia đình, chẳng chừa cho tôi đồng nào.

Lần này, tôi dùng toàn bộ số tiền đó đầu tư cổ phiếu công ty lớn, tạo thành vũ khí phòng thân.

8

Hôm sau đến lớp, nhìn thấy Tạ Quan Lan, tôi cảm thấy kỳ cục sao ấy.

Anh vô thức muốn nắm tay, tôi lảng tránh.

Tạ Quan Lan nhìn tôi chăm chú: “Tô Hàm Nguyệt.”

“Gì?”

“Cho anh nắm, không được trốn.”

“… Ừ.”

Hai kiếp người, lần đầu tiên tôi được lãng mạn với chồng mình.

Lòng bàn tay Tạ Quan Lan nóng hổi, hơi ẩm mồ hôi. Một tay anh lật sách, tay kia đan ch/ặt ngón tay tôi.

“Tạ Quan Lan.”

“Ừm.”

“Hay là buông ra lát đi, thế này anh đọc sách không tiện.”

Anh im lặng hồi lâu, rồi kéo tay tôi cho vào trong áo.

“Vậy em sờ cơ bụng anh đi, rồi dựa vào anh ngủ thêm chút.”

Tôi: … Tạ Quan Lan tuổi teen lại biết cách thế này sao?

Không nhịn được cựa quậy vài cái, cảm giác thật tuyệt. Tôi nghiêng đầu dựa vào anh, không nhận ra hơi thở người bên cạnh bỗng gấp gáp hơn.

Một lúc sau, Tạ Quan Lan gấp sách lại. Rút tay tôi ra, tiếp tục nắm ch/ặt.

“Thôi, không đọc nữa, không tập trung được.”

“Ừ.”

Cứ thế hai đứa đến lớp.

Vào trong, phát hiện Bạch Vy Vy đã đổi chỗ ngồi sang cạnh Đàm Hy Lễ, gục mặt xuống bàn không rõ biểu cảm.

Nhìn Tạ Quan Lan thản nhiên bên cạnh, lòng tôi chợt dâng lên nỗi áy náy.

Mấy lần định giải thích riêng với Bạch Vy Vy, nhưng cô ấy luôn tránh mặt.

Thỉnh thoảng thấy cô ấy tụ tập với vài bạn cùng lớp, không rõ bàn tán gì. Sau mỗi lần như vậy, ánh mắt họ nhìn tôi trở nên kỳ quặc.

Dần dà, tôi bị cô lập trong lớp.

Thật ra ở cái tuổi này rồi, tôi chẳng bận tâm chuyện đó.

Nhưng tôi không muốn m/ập mờ với Bạch Vy Vy mãi.

Đến một ngày tan học, tôi chặn được cô ấy ở ngã tư. Bạch Vy Vy đang vội đi làm thêm, cáu kỉnh:

“Cô muốn gì?”

“Tôi muốn giải thích chuyện giữa tôi và Tạ Quan Lan.”

“Giải thích cái gì? Đồ đạo đức giả!”

Tôi: …

“Dù cô tin hay không, ban đầu tôi thật sự muốn giúp cô và Tạ Quan Lan.”

Bạch Vy Vy gi/ận dữ: “Cảm ơn cô nhé, giúp tôi lên giường với người ta. Cô tốt lắm, lần sau đừng giúp nữa.”

Tôi: “Tôi xin lỗi.”

“Đủ rồi, tôi không muốn nhìn thấy cô, biến đi chỗ khác. Từ nay trong lớp đừng đến gần tôi, nhìn là phát bực.”

Tôi gãi đầu: “Nhưng trong lòng tôi có lỗi, muốn bồi thường cho cô, được không?”

Bạch Vy Vy cười gằn: “Bồi thường kiểu gì? Cho tôi tiền à?”

Tôi: “Ừ, thẻ này có 100 triệu, tiền tôi ki/ếm được từ chứng khoán, tặng hết cho cô.”

Bạch Vy Vy: “…”

Cô ấy không biết nói gì hơn: “Tô Hàm Nguyệt, cô đi/ên rồi à?”

Tôi cúi người thật sâu: “Tôi không đi/ên, chỉ mong cô vui vẻ, cũng mong Tạ Quan Lan hạnh phúc.”

Hiện tại Tạ Quan Lan thích tôi, thì tôi ở bên anh. Sau này nếu anh yêu Bạch Vy Vy, tôi sẽ rút lui.

Bạch Vy Vy không nói được lời nào, cầm lấy thẻ rồi bỏ đi.

9

Tôi và Tạ Quan Lan cứ thế thuận lợi bên nhau.

Tưởng rằng sau bốn mươi năm chung sống, mọi chuyện đều phải bình lặng.

Không ngờ Tạ Quan Lan tuổi teen lại lãng mạn nồng nhiệt thế.

Chúng tôi cùng nhau thi đại học, cùng nhập học.

Năm đại học thứ ba, gia đình tôi phá sản như dự đoán.

Lần này không có tiền tôi lấp lỗ, bố mẹ và em trai bị chủ n/ợ đuổi khắp nơi.

Họ suốt ngày trốn chạy, mẹ tôi tìm cách liên lạc đòi tiền, nhưng tôi thay số liên tục đến khi hoàn toàn biệt tích.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Omega không được yêu thích

Chương 27
Hai giờ sáng. Tiếng "tít" nhẹ của khóa vân tay vang lên, xé toạc không gian tĩnh mịch đến rợn người trong căn biệt thự. Tôi vẫn chưa ngủ, nằm nghiêng trên giường, đăm đăm nhìn vào ánh đèn ngủ vàng vọt đặt nơi đầu tủ. Cánh cửa bị đẩy ra, một mùi hương hỗn tạp giữa rượu, thuốc lá và hoa dành dành xộc vào mũi, nồng nặc và rẻ tiền như loại tinh dầu kém chất lượng. Đó là mùi tin tức tố của một Omega nào đó, ngọt đến phát ngấy, khiến tôi buồn nôn. "Vẫn chưa chết à?" Nghiêm Thiệu tùy tiện ném chiếc áo khoác xuống sàn, cà vạt nới lỏng xộc xệch. Hắn chẳng thèm liếc nhìn tôi lấy một cái, đi thẳng vào phòng tắm. Tôi ngồi dậy. Với tư cách là một "công cụ liên hôn hoàn hảo" được nhà họ Thẩm dày công nuôi dưỡng suốt mười năm qua, lúc này tôi nên làm gì đây? Tôi thuần thục tung chăn, chân trần dẫm lên thảm, nhặt áo khoác của hắn lên treo gọn gàng. Sau đó xuống lầu pha một ly nước mật ong ấm, mang lên đặt ở đầu giường. Mọi động tác đều trôi chảy như nước chảy mây trôi, không một chút cảm xúc dư thừa. Trong phòng tắm vang lên tiếng nước chảy ào ào, xen lẫn tiếng nghêu ngao hát lạc tông của Nghiêm Thiệu. Tâm trạng hắn có vẻ khá tốt. Xem ra đêm nay "bé người tình" mùi hoa dành dành kia đã hầu hạ hắn rất thỏa mãn. Tôi nhìn mình trong gương. Làn da trắng sứ, cổ cao thanh tú. Một Omega cấp S, vật báu cực phẩm mà giới thượng lưu thành phố A đều phải công nhận. Vì gương mặt này, vì cái mác cấp S này, đôi vợ chồng mang danh cha mẹ nhà họ Thẩm đã đưa tôi về từ cô nhi viện, không tiếc tiền đổ vào đầu tư. Lễ nghi, nghệ thuật, thậm chí là cả "giường chiếu thuật", không thứ gì là không học. Kết quả thì sao? Bán cho nhà họ Nghiêm để đổi lấy khoản đầu tư ba trăm triệu, cùng một gã chồng phế vật coi tôi như máy đẻ.
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
215