Tôn đại phu chưa tới, Tạ Di đã trở về.
Hắn đẩy cửa bước vào, trán còn đọng mồ hôi tơ, nhìn đã biết là chạy về.
Tạ Di chạy đến ngồi xổm bên ta, cẩn thận nhìn chân ta:
- Thế tử, chân lại đ/au rồi sao?
Ta khẽ nhíu mày: - Hơi đ/au.
Trong chớp mắt, mắt Tạ Di đã đỏ hoe.
Ta gi/ật mình, chợt cảm thấy mình như thế có phải quá đáng chăng.
Dù sao Tạ Di cũng rất để tâm đến vết thương chân của ta.
Chưa kịp nói thêm gì, Tôn đại phu đã bước vào.
Ông ta cẩn thận kiểm tra một hồi, hỏi ta:
- Thế tử gần đây có cảm thấy chỗ nào khác không ổn không?
Ta chớp mắt:
- Ừm, trong lòng không thoải mái.
Tạ Di lại căng thẳng.
Nhưng ta chính là muốn hắn đ/au lòng, muốn hắn mãi ở bên ta.
Ta chỉ nói:
- Không hiểu sao gần đây đêm nào cũng thấy bồn chồn, thường tỉnh giấc, thức dậy cảm thấy tức ng/ực khó thở.
- Cũng đã một thời gian rồi, nhưng chắc qua thời gian sẽ khỏi.
Tạ Di như sắp khóc.
Thời gian này hắn không chịu ngủ cùng ta, tự nhiên sẽ cảm thấy mình chăm sóc không chu đáo.
Tôn đại phu trầm ngâm:
- Thế tử đêm nay so với bình thường có gì khác biệt không?
Ta lắc đầu nói không.
Nhưng Tạ Di đương nhiên biết đêm nay thiếu đi một hắn.
Hắn mặt mày ủ rũ:
- Thế tử, sao ngài không nói với tiểu tử?
Ta bình thản liếc hắn:
- Đã không muốn để ý đến ta, ta biết tìm ai mà nói?
- Không có! - Tạ Di hoảng hốt lắc đầu - Thế tử, tiểu tử không dám không để ý ngài, chỉ là... chỉ là...
Kiểm tra xong x/á/c nhận không sao, Tôn đại phu về điều chỉnh đơn th/uốc.
Trong phòng chỉ còn ta và Tạ Di.
Ta phất tay:
- Ngươi đi chơi đi, ta ra sân phơi nắng.
Tạ Di không chịu đi, chủ động đẩy xe cho ta ra ngoài.
Vào sân, hắn ngồi sát bên ta, một bước cũng không muốn rời.
Ta khẽ cong môi, định nói chuyện nghiêm túc với hắn thì ngoài sân lại vang lên tiếng gọi.
- Ca ca! Xem em mang gì cho ngài đây.
Là Tạ Tri Hành.
Hắn chạy vào, trong tay ôm một cục bông trắng.
Đến gần ta mới nhìn rõ là một chó con trắng muốt.
Tạ Tri Hành khẽ đặt nó lên đùi ta.
Tiểu gia hỏa này cũng thân người, ngửi ngón tay ta rồi ngoan ngoãn nằm trong lòng.
Tạ Tri Hành thấy nó thân với ta, thở phào:
- Ca ca, nghe nói gần đây ngài không vui, em đặc biệt mang nó tới biếu ngài, nghe nói nuôi cẩu tử có thể khiến tâm tình tốt hơn.
Ta mỉm cười: - Có tâm, ta rất thích.
Thấy ta hài lòng, Tạ Tri Hành cười càng tươi.
Còn Tạ Di bên cạnh thì trừng mắt nhìn chó con, lẩm bẩm:
- Chó x/ấu.
7
- Mi là chó x/ấu, không được cắn tay thế tử biết không?
- Sao mi cứ bám thế tử hoài, không có việc riêng của mình à?
- Có thể đem mi đi không?
Ta vừa ra sân đã thấy Tạ Di ôm chó con lẩm bẩm không ngừng.
Xem mà buồn cười.
Tiếng động khi ta ra ngoài thu hút Tạ Di, hắn quay đầu lại, mắt sáng lên:
- Thế tử, ngài tỉnh rồi ạ?
- Ừ. - Ta nhìn chó con trong tay hắn cũng mắt sáng rỡ, vẫy tay gọi - Đưa Tiểu Bạch cho ta.
Sắc mặt Tạ Di lập tức khó coi.
Nhưng vẫn đưa Tiểu Bạch cho ta.
Rồi oán h/ận nhìn chằm chằm Tiểu Bạch trong lòng ta.
Ta gãi cằm Tiểu Bạch, nó sướng nheo mắt.
- Thế tử, thả Tiểu Bạch xuống đi dạo đi, nó vừa ăn no, cho nó tiêu hóa chút.
Ta nhịn cười, giả vờ không nghe thấy mùi giấm chua.
Đợi thả Tiểu Bạch ra sân chạy nhảy, Tạ Di mới hài lòng.
Hắn ngồi bên nhấm nháp đồ ăn vặt ta cho, vừa đọc truyện cho ta nghe.
- Đêm ấy, tướng quân lẻn vào phủ cầm sư, lâu ngày chưa gặp người trong lòng thương nhớ, tướng quân hỏa khí khó nén. Tuy đều là nam tử, nhưng...
Đột nhiên Tạ Di ngừng bặt.
Ta ngước mắt nhìn hắn:
- Sao không đọc nữa?
Tạ Di mặt đỏ bừng, nắm ch/ặt truyện ấp úng.
Ta biết hắn đang x/ấu hổ chuyện gì, nhưng ta cố ý trêu hắn.
Tạ Di nhắm nghiền mắt, thật sự không tiện nói:
- Thế tử, hôm nay quyển này có vấn đề, tiểu tử đi đổi quyển khác.
Ta thong thả nhìn hắn: - Có vấn đề gì?
Tạ Di liếc nhìn ta, thấy ta chỉ cười, do dự nói:
- Thế tử, sách này nói về đoạn tụ, thật không đúng đắn, ngài không thấy gh/ê t/ởm sao...
Ta chống cằm nhìn hắn, trong lòng nhịn cười.
Đời trước ngẫu nhiên biết hoàng thượng đương triều cũng đoạn tụ.
Thấy nhiều rồi, sao còn để tâm chuyện này.
- Có gì đâu, nữ nhân cũng là người, nam nhân cũng là người, hễ thích là được.
Tạ Di im lặng mấy giây.
Ta chợt nhận ra hắn có lẽ không tiếp nhận được.
Phản ứng lại, ta đột nhiên cảm thấy không vui, nhưng vì sao như thế ta không rõ.
Tạ Di nhìn ta ngập ngừng, ta đột nhiên mất hứng nói chuyện.
Ta nhắm mắt:
- Vậy đổi quyển khác đi, ta ngủ một lát.
Tạ Di ngoan ngoãn đứng dậy vào thư phòng.
Khi hắn quay lại, Tiểu Bạch lại nhảy vào lòng ta cuộn tròn.
Tạ Di mím môi không nói gì, tiếp tục đọc truyện cho ta.
Truyện nói gì ta không nghe vào.
Đầu ta chỉ toàn là Tạ Di, tại sao hắn không thể chấp nhận.
Nhưng chuyện này liên quan gì đến ta.
Mãi đến khi tình cờ thấy Tạ Di ôm Tiểu Bạch tự nói, ta mới hiểu.
Hóa ra là vì yêu.
Ta yêu Tạ Di.
Trong góc, Tạ Di ôm Tiểu Bạch:
- Tiểu Bạch, ta gh/en tị với mi lắm, được thế tử ôm, được nũng nịu thế tử.
- Thậm chí còn được hôn thế tử.
Nhưng may thay Tạ Di hình như cũng yêu ta.
Ta gọi hắn: - Tạ Di.
Tạ Di trong góc khựng lại.
Tạ Di quay người lại, dường như bị dọa, mặt hắn tái đi một mảng.
- Thế tử...
Ta mỉm cười: - Muốn hôn ta?
8
Mặt Tạ Di càng tái mét.
Hắn không do dự quỳ xuống bên chân ta:
- Xin lỗi thế tử, là tiểu tử tâm tư bất chính, xin ngài tha tội...
Ta cúi người nâng cằm hắn.
Tạ Di sợ hãi tránh ánh mắt ta.
Ta khẽ vỗ mặt hắn:
- Vì sao muốn hôn ta, hả?
Tạ Di thở gấp, nhưng mãi không thốt nên lời.
Ta thở dài, dùng ngón tay cọ má hắn:
- Tạ Di, ngươi thích ta.