Ghế phụ, Sư Phụ Mèo dựng đứng nửa thân trên như một radar, hai chân trước bám vào bảng đồng hồ, đôi mắt lấp lánh ánh sáng lạnh trong đêm dán ch/ặt vào phía trước.

- Rẽ phải ở ngã tư phía trước, đi đường tắt. - Nó ra lệnh ngắn gọn. - Đừng nghe cái hộp sắt ng/u ngốc đó chỉ huy, nó không hiểu đường của mèo.

Hạo Hạo ở hàng ghế sau đang bận băng bó cho chú mèo vàng bị thương. Sư Phụ Mèo gọi nó là "Quýt Bóc". Cậu nhóc nắm ch/ặt mô hình Ultraman Zero trong tay, vẻ mặt nghiêm túc như một y tá sắp ra chiến trường.

- Đại Hiệp, còn bao xa nữa? - Hạo Hạo hét lên.

- Quán đậu hủ thối phía trước là tới. - Sư Phụ Mèo không quay đầu. - Đó là ranh giới của Đại Bổn.

Xe rẽ vào khu dân cư cũ sắp giải tỏa. Đèn đường mờ ảo, chỉ có đèn pha x/é toang màn bụi m/ù mịt phía trước.

- Dừng xe. - Sư Phụ Mèo đột ngột giơ chân. - Tắt máy, tắt đèn, ta áp sát.

Tôi làm theo, chiếc xe lướt trong bóng tối một đoạn rồi dừng sau bức tường đổ. Qua kính chắn gió, tôi thấy rõ chiến trường phía trước.

Đó là khu vực thể thao bỏ hoang. Trên xà đơn, đỉnh cầu trượt, hàng chục con mèo đang khom lưng gầm gừ. Phía dưới, năm sáu con chó hoang to lớn đang sủa đi/ên cuồ/ng. Tên đầu đàn là giống chó chăn cừu Đức lông bóng mượt, đang cố nhảy lên cầu trượt cắn đuôi một con mèo mướp.

Tình thế ngàn cân treo sợi tóc.

15.

- Đó là Đại Bổn? - Tôi hỏi khẽ.

- Trước làm bảo vệ, ỷ thân hình to lớn b/ắt n/ạt mèo hoang quanh đây. - Sư Phụ Mèo nheo mắt, lấy từ túi đeo chéo màu đen ra một chiếc bút laser.

Nó liếc nhìn Hạo Hạo, rồi nhìn tôi.

- Người, cậu là xe tăng hạng nặng. Đợi tín hiệu của ta, bật đèn pha sáng nhất, đồng thời bấm thứ phát ra âm thanh lớn.

- Còi?

- Đúng, còi, công kích thính giác địch. - Nó quay sang Hạo Hạo. - Nhóc con, nhiệm vụ của cháu là công kích sóng âm. Hạ cửa kính xuống, dùng con nhựa đó tạo âm thanh lớn nhất.

Hạo Hạo hào hứng giơ Ultraman: - Rõ ạ!

- Tốt. - Sư Phụ Mèo hít sâu, thân hình mũm mĩm bỗng toát lên vẻ quyết liệt. - Bổn miêu đi c/ắt hậu phương.

Nói rồi, nó đẩy cửa xe, như tia chớp xám lặng lẻ hòa vào màn đêm.

Trong xe chỉ còn tôi và Hạo Hạo, không khí tĩnh lặng đến mức nghe thấy nhịp tim nhau.

16.

Một phút sau.

Trên tường rào phía đông quảng trường, một chấm đỏ nhỏ lóe lên.

Tín hiệu của Sư Phụ Mèo! Chấm đỏ lơ lửng trước mũi Đại Bổn, đầy khiêu khích.

Tôi vặn chìa khóa, bật điện, đèn pha bật hết công suất.

Hai luồng sáng trắng xóa như lưỡi ki/ếm x/é toang bóng tối, chiếu thẳng vào bầy chó dữ.

Lũ chó vốn quen bóng tối bỗng m/ù lòa, kêu la hỗn lo/ạn.

Ngay sau đó, tôi đ/ập mạnh vào còi.

"Biiiiii——!!!"

Tiếng còi chói tai vang vọng khắp khu dân cư hoang vắng.

Cùng lúc, cửa kính sau hạ một nửa, Hạo Hạo thò Ultraman ra ngoài, bật nút sau lưng.

- Tia sáng Zero, b/ắn!

Chiến trường hỗn lo/ạn như nồi lẩu sôi sùng sục.

Giữa làn công kích thị giác và thính giác, một bóng dáng xanh xám từ trên trời giáng xuống.

Sư Phụ Mèo từ mái che cầu trượt phóng xuống, lợi dụng trọng lực, chính x/á/c đáp lên lưng Đại Bổn.

Nó không dùng móng vuốt, mà thi triển một loạt "cú đ/ấm mèo con" nhanh đến mức chỉ thấy tàn ảnh, đ/ập bôm bốp lên đầu chó.

Không phải tấn công sát thương, mà là s/ỉ nh/ục thuần túy.

17.

Đại Bổn bị đèn pha chói mắt, còi xe hù dọa cụp đuôi, đầu lại bị t/át liên hoàn, hoàn toàn mất chiến ý.

Nó rên rỉ, giũ mạnh Sư Phụ Mèo trên lưng, dẫn đàn em tháo chạy.

- Thắng rồi! - Hạo Hạo trong xe reo hò, vẫy Ultraman như cờ chiến thắng.

Đàn mèo trên quảng trường đồng loạt rít lên khúc khải hoàn.

Dưới ánh đèn, Sư Phụ Mèo tiếp đất thanh lịch, rũ lông, đeo lại kính râm.

Nó quay lại phía xe chúng tôi, giơ một chân trước như kiểu chào nghi lễ.

Tôi buông tay khỏi còi, thở phào, lòng bàn tay đẫm mồ hôi.

Có lẽ đây là việc đi/ên rồ nhất đời tôi.

Lái xe hàng trăm triệu đi yểm trợ cho... một đám mèo.

Lát sau, cửa phụ mở ra, Sư Phụ Mèo len vào kèm theo hơi lạnh đêm.

- Làm tốt lắm. - Nó nhận xét, cất bút laser vào túi. - Tuy bấm còi hơi sớm, nhưng khí thế đủ rồi.

Nó liếc nhìn Hạo Hạo đang phấn khích:

- Nhóc con, đò/n sóng âm của cháu khá lợi hại. Tên chó chăn cừu kia chắc tưởng quái vật ngoài hành tinh đến rồi.

Hạo Hạo cười tít mắt: - Đó là sức mạnh của Ánh Sáng Vĩ Đại!

- Được rồi, về dinh. - Sư Phụ Mèo mệt mỏi dựa vào ghế, móc từ túi ra hộp thức ăn chưa mở, dùng răng kéo nắp. - Trận này khiến bổn miêu đói bụng rồi, nhớ chiên chín miếng bò wagyu kia, ta không ăn đồ tái.

Tôi khởi động xe, nhìn khu quảng trường khuất dần trong gương chiếu hậu, không nhịn được cười.

- Sư Phụ Mèo, lần sau có hoạt động tập thể thế này, báo trước được không?

- Xem tâm trạng. - Nó li /ếm thức ăn, nói lầm bầm. - Nhưng xét biểu hiện hôm nay, lần sau giảm 20% cho hai người. Dù sao có pháo đài di động gắn đèn pha, vẫn hữu dụng hơn lũ mèo ng/u chỉ biết gừ gừ.

Xe ra đường chính, ánh đèn neon thành phố phản chiếu trên mắt kính Sư Phụ Mèo.

Giây phút này, tôi chợt nghĩ, có lẽ vị bảo mẫu tạm thời nhà mình thật sự là... thủ hộ bóng đêm của thành phố này.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm