「Thôi cũng tiện đường,」cô ấy đỡ lấy chai nước,「em còn họ hàng bên này à?」
「Bên họ ngoại mẹ tôi, ít qua lại lắm.」
「Hay chị về cùng em?」
Tôi nhét cho cô ấy gói sơn trà:「Ngày mai đi, hôm nay trễ quá rồi.」
Tiễn cô ấy đi, tôi lập tức lao đến tiệm cơm quốc doanh.
「Đồng chí, cho mười suất há cảo, gói mang về!」
Nhân viên nhíu mày:「Không được lãng phí!」
Tôi đặt lên quầy nắm kẹo sữa:「Nhà vợ sắp cưới của anh trai tôi hôm nay bàn chuyện cưới xin, không m/ua được thịt nên phải m/ua đồ làm sẵn.」
Trời tối đen như mực, tôi mới dắt xe ra khỏi cổng.
Đến chuồng bò, tiếng khóc nức nở vọng ra. Chử lão gia nằm trên giường, mặt mũi xám xịt, hơi thở khò khè như chiếc bễ rá/ch.
Chú ba thấy tôi, mắt đỏ hoe:「Nhi Nhi, có ki/ếm được th/uốc viêm phổi không? Sốt cao ba ngày rồi, ho ra m/áu...」
Mẹ Chử khản giọng:「Tim cũng không ổn, có nitroglycerin thì tốt, không thì c/ứu phổi trước đã.」
Chín giờ tối, phố xá vắng tanh. Tôi buộc ch/ặt đèn pin vào ghi đông, phóng như bay về Đại Vương thôn.
Đường trơn, ngã hai nhát, mặt xây xát, khuỷu tay rỉ m/áu. Giờ này cũng chẳng sợ ai bắt gặp nữa - mạng người quan trọng hơn quy củ.
Mười một giờ, tôi xông vào lều cỏ. Th/uốc vào bụng, hơi thở lão gia dần đều đều. Mọi người ngồi bệt xuống đất như bị rút xươ/ng.
Mẹ Chử ôm mặt tôi, giọng run run:「Nhi Nhi, mặt cháu... toàn là m/áu!」
Lúc này tôi mới thấu cơn đ/au rát bỏng, gãi đầu cười gượng:
「Không sao, té xuống mương tí xíu thôi.」
Bố Chử đứng dậy, mắt đỏ lừ:「Con ơi, nhà họ Chử... n/ợ cháu một mạng.」
Tôi lắc đầu:「Bác đừng nói thế. Cháu làm những điều này không phải để ai báo đáp.」
「Năm bảy tuổi, nếu không có mẹ Chử cõng cháu từ nhà kho về, cho bát cháo nóng, cháu đã ch*t cóng ngoài đồng tuyết rồi.」
「Hôm nay cháu mang th/uốc đến, không phải vì là vợ chưa cưới của ai, cũng chẳng vì tiền bạc.」
「Chỉ vì cháu n/ợ một mạng - giờ đến lúc trả.」
Căn phòng im phăng phắc, chỉ còn tiếng tim đèn dầu lách tách. Mẹ Chử ôm ch/ặt tôi, nước mắt nóng hổi, nghẹn lời.
Trên đường về, tuyết càng dày hơn. M/áu trên mặt đóng băng, vết thương khuỷu tay đ/au nhức từng nhịp. Kỳ lạ thay, lòng lại nhẹ tênh.
***
Ba ngày sau khi Chử lão gia hạ sốt, tôi thấy Đào Tích Vy đứng trước cửa hợp tác xã.
Cô ta mặc chiếc áo dạ cũ, tóc dài uốn xoăn, đứng giữa tuyết trắng như cô gái Hà Thành bước ra từ bìa tạp chí.
Đào Tích Vy liếc nhìn tôi từ đầu đến chân, nhíu mày:「Đào Dư, mày to gan thật đấy, dám để tóc dài rồi hả?」
Giọng điệu trịch thượng y hệt ngày xưa, như thể tôi vẫn là Đào Dư không được ngồi mâm.
Tôi bỏ ngoài tai, rẽ lối đi.
Cô ta túm ch/ặt tay tôi:「Mày tìm chỗ cho tao ở!」
Tôi dừng bước, gỡ từng ngón tay cô ta ra, giọng nhẹ mà rành rọt:
「Đào Tích Vy, ai cho mày cái quyền nghĩ tao còn nghe lời mày?」
Về ký túc xá, tôi mở thư Chử Thời Phong mới gửi. Thư vỏn vẹn một dòng:
「Hồ sơ phục hồi cho phụ thân đã về. Anh xin điều chuyển về khu quân sự Hoa Lâm, sắp đến nơi.」
Tôi hiểu ngay. Đào Tích Vy hẳn nghe tin nhà họ Chử được phục hồi, lại biết Chử Thời Phong đặc biệt quan tâm tôi, nên vội vã đến Hoa Lâm "nhặt sẵn ân nhân" trước thiên hạ.
Tôi bước vào bưu điện, đưa mẩu giấy:「Tôi gọi đường dài, Hà Nội.」
「Anh li dị Đào Tích Vy rồi hả?」
Đầu dây im lặng hai giây, giọng Cố Vi Dân đầy cảnh giác vọng tới:
「Nói nhảm gì thế? Chúng tôi vẫn ổn!」
Tôi cười lạnh:「Vậy anh mau đến đón vợ. Cô ta ở nhà khách Hồng Kỳ huyện Hoa Lâm, để bị người ta dụ dỗ thì đừng trách tôi không báo trước.」
Bước khỏi bưu điện, tuyết đã tạnh. Đào Tích Vy, mày đã tự chui đầu vào rọ, đừng trách tao x/é toạc lớp mặt nạ giả dối của mày.