Thấy Tim Đập Nhanh Hơn Là Hành Động
Tô Trình nhét dây xích vào tay cô gái, buông một câu "Cho cô đấy" rồi đạp xe phóng vút đi mất hút.
Chỉ để lại cô gái cùng đám bạn ngơ ngác, nhìn Náo Náo đang nằm ngửa bụng vì được vuốt ve, lại nhìn xuống sợi dây xích trong tay.
Cô gái bừng tỉnh, ánh mắt chạm phải đôi mắt to tròn long lanh của Náo Náo. Lòng cô mềm lại, cô xoa xoa đầu chú chó.
"Náo Náo, chị dẫn em về nhà nhé?"
Náo Náo nghe được hai chữ "về nhà", ngẩng đầu lên ngó nghiêng tìm bóng dáng Tô Trình.
Trong không khí chỉ còn lưu lại mùi hương thoang thoảng, hình bóng Tô Trình đã biến mất.
Lại có kẻ dám bỏ rơi Đại M/a Vương Béc-giê!
Náo Náo gi/ận dữ cào vài cái xuống đất, ngửa cổ hú vang trời.
"Wer~~wer~~"
Nó cúi đầu xuống, đ/á/nh hơi nơi bãi cỏ Tô Trình vừa ngồi, rồi lại ngẩng lên đảo mắt xung quanh.
Chọn một hướng nhất định, Náo Náo phóng đi như tên b/ắn, kéo lê sợi dây xích dài lê thê, đuổi theo mùi hương Tô Trình để lại mà lao vút đi.
Mấy cô gái đuổi không kịp, đành đứng nhìn Náo Náo biến mất giữa dòng người.
Tô Trình vứt xe đạp, vài bước chạy về nhà, khóa cửa cái rụp, nhảy phốc lên sofa, miệng hát bài "Hôm Nay Là Ngày Tốt Lành", vừa hát vừa nhảy nhót tưng bừng.
Tôi cầm vá múc canh từ bếp chạy ra: "Xuống ngay, muốn tạo phản à!"
Tô Trình nhảy xuống, ôm ch/ặt lấy đùi tôi vừa khóc vừa cười: "Mẹ ơi, con cho Náo Náo đi rồi!"
Tôi mừng rỡ: "Thật á? Con thật sự cho Náo Náo đi rồi sao?"
"Thật 100%, con còn đưa luôn cả dây xích cho người ta!" Tô Trình cười tươi rói.
Tôi vội cởi tạp dề: "Thế thì nấu nướng gì nữa, đi đi, mẹ dẫn con ra hàng ăn mừng nào!"
Hai mẹ con vừa cười vừa nói thay quần áo, chuẩn bị ra tiệm ăn mừng.
Vừa mở cửa, chúng tôi đã thấy Náo Náo ngồi xổm trước cửa, giơ móng định cào cửa.
Thấy chúng tôi, Náo Náo hít một hơi sâu, khí trầm đan điền.
"WER!!!"
Tiếng hét như lừa rống vang khắp hành lang, nhà bên lại vọng ra tiếng ch/ửi đổng của hàng xóm.
Hai mẹ con lủi thủi dắt Náo Náo vào nhà.
Tô Trình lặng lẽ tháo dây xích cho Náo Náo, tôi lặng lẽ đeo tạp dề, lủi vào bếp.
Từ hôm đó, Tô Trình không bao giờ nhắc tới chuyện cho Náo Náo đi nữa.
Nếu từ thiên đường rơi xuống địa ngục thêm lần nữa, cậu ấy thật sự sẽ phát đi/ên mất.
12.
Từ tiểu học đến cấp ba, Tô Trình luôn được cả lớp công nhận là người tính tình ôn hòa, ổn định nhất.
Dù chuyện gì xảy ra, cậu đều bình tĩnh ứng phó, nhanh chóng tìm ra giải pháp, được mọi người tin tưởng tuyệt đối.
Lại thêm ngoại hình đẹp trai, học lực xuất sắc, mỗi tháng cậu nhận cả chồng thư tình.
Tô Trình kiên quyết từ chối tất cả những người tỏ tình với mình.
Lý do đơn giản: cậu phải về nhà hầu hạ hai ông hoàng, lại còn phải học hành chăm chỉ, không có tâm trí đâu mà yêu đương.
Suốt ngày bận rộn, Tô sư phụ về nhà dọn "bom" cho Náo Náo (giờ chú đã không ra ngoài được nữa), đổ đầy thức ăn và dinh dưỡng, thêm nước.
Xong xuôi, cậu xách cặp vào phòng mẹ già.
Tôi đang dựa đầu giường lướt điện thoại, xung quanh bày la liệt đồ ăn vặt và nước ngọt.
Tô Trình quen tay lôi bàn xếp trên giường ra, lấy từ balo ra hộp bún lẩu đóng gói còn nóng hổi, mở nắp, trộn đều lên.
"Bún lẩu ít cay thêm dưa chua và lạc rang."
"Trà sữa bạc hà ít đ/á, 30% đường, thêm thạch dừa."
"Xiên mực nướng siêu cay siêu mặn ở cổng sau trường, còn thiếu gì không?"
Tôi bỏ điện thoại xuống, cười toe toét: "Cảm ơn con trai cưng, mẹ yêu con mwa~"
Tô Trình đỏ tai: "Con lớn thế này rồi mà mẹ còn đối xử như trẻ con."
Tôi đanh mặt: "Sao nào? Dù con có bảy mươi tám mươi vẫn là con trai cưng của mẹ!"
Thằng nhóc tai đỏ bừng mà miệng vẫn cứng:
"Dạ dạ, mẹ ăn xong gọi con một tiếng, con sẽ dọn dẹp."
"Trình Trình ngoan lắm, cảm ơn con nhé."
Tô Trình đeo tạp dề vào bếp, hấp cơm sơ chế rau xào thịt, động tác thuần thục, món ăn thơm phức hấp dẫn.
Tôi nằm trên giường hét: "Trình Trình, lại đây mau mau!"
Náo Náo nằm trong ổ chó, hợp thời phụ họa theo:
"Wer wer wer!"
Tô Trình bỏ vá xuống, cười m/ắng: "Hai ông hoàng thật!"
"Trình Trình!" "Wer!"
"Đến đây ngay! Gọi h/ồn à!"
13.
Tô Trình thi đại học điểm cao, đậu vào trường trọng điểm tỉnh.
Giáo viên và bạn bè đều tò mò sao cậu không chọn đại học ngoại tỉnh, tôi cũng thắc mắc.
Bữa tiệc mừng nhập học, Tô Trình đã cho chúng tôi câu trả lời.
Cậu cầm mic nói nghiêm túc:
"Con có được ngày hôm nay, phải cảm ơn một người, đó chính là mẹ con - cô Tô Lý."
"Mẹ không phải mẫu mẹ nghiêm khắc hay dịu dàng truyền thống. Mẹ như Hoàng Hà vậy, chỉ những ai vượt qua thử thách mới xứng làm con ngoan của mẹ."
"Từ nhỏ mẹ đã không nuông chiều con, có lẽ mẹ nghĩ con không nhớ, nhưng trí nhớ con rất tốt, con nhớ hết tất cả."
"Mẹ luôn dạy con phải trở thành người đàn ông đích thực. Bao năm qua, con luôn đi trên con đường ấy."
"Từ mẹ, con học được điều quan trọng nhất của đàn ông: trách nhiệm và sự đảm đương."
"Con có thể tranh thủ kỳ nghỉ ngắm non sông đất nước, cũng có thể đi du lịch khi đi làm."
"Nhưng trước khi bước vào xã hội, lập nghiệp dựng gia đình, con vẫn muốn ở bên mẹ nhiều hơn."
"Mẹ ơi, cảm ơn mẹ đã sinh thành, cảm ơn mẹ yêu thương con."
"Con cũng yêu mẹ."
Tôi nghẹn ngào nhìn cậu: "Mẹ cũng yêu con."
14.
Năm Tô Trình học đại học năm hai, Náo Náo đột nhiên không khỏe.
Tôi vội đưa Náo Náo vào viện thú y, trên đường gọi điện cho Tô Trình.
Vừa bắt máy, nước mắt tôi đã rơi: "Trình Trình, về ngay đi, Náo Náo không ổn rồi."
Tô Trình đón taxi về ngay đêm đó. Khi cậu bụi bặm chạy vào viện, Náo Náo đang thở hổ/n h/ển trên giường bệ/nh.
Bác sĩ thú y nói với chúng tôi, Náo Náo đã suy kiệt nặng, tuổi già khiến các cơ quan n/ội tạ/ng đều suy yếu, không thể c/ứu chữa được nữa.