Chuyện này thật lạ. Trước kia người cá sinh một bé gái. Ban đầu bố tôi định đem b/án, đã tìm được người m/ua. Thế nhưng đêm người cá bị phụ nữ trong làng lôi đi, đứa bé chỉ chớp mắt đã lớn bổng. Thật sự chỉ trong nháy mắt, khiến bố mẹ tôi khiếp vía.
Cô ấy giống hệt người cá, không nói một lời, thân thể trần trụi. Tối hôm ấy, bố tôi ôm “người cá” mới vào nhà kho, cả đêm không ra.
Tin nhà tôi có người cá mới lan rất nhanh trong đám đàn ông. Họ lại lén lút mang tiền đến “qua đêm”.
Nhưng lần này thì khác. Đàn ông ch*t nhiều lên trông thấy. Gần như ngày nào cũng có tin báo tử. Và bố tôi cũng nằm trong số đó.
Một buổi tinh mơ, trời còn chưa sáng rõ, tôi và mẹ đã nghe thấy tiếng thét thất thanh từ nhà kho, rồi cánh cửa kẽo kẹt mở ra. Hai mẹ con chạy đến thì thấy bố tôi trần truồng, người co quắp trong một tư thế dị dạng, gục trước cửa kho.
Ông đã ch*t.
Th* th/ể ông trông rợn người: tóc bạc trắng, da nhăn nhúm chảy xệ như bộ áo da quá khổ, chi chít những đốm tím sẫm, mặt mày hốc hác.
“Mẹ ơi, bố ch*t rồi.” Tôi hoảng hốt nhìn mẹ, chờ bà định liệu.
Mẹ tôi nhìn x/á/c bố rất lâu không nói gì. Có lẽ tôi hoa mắt, nhưng tôi thoáng thấy trên môi bà như có một nụ cười.
“Con ở nhà trông nhà. Mẹ đi mời người dựng linh đường.” Giọng bà lạnh tanh.
Ngày bố tôi ch*t, trong làng cũng có mấy người đàn ông khác qu/a đ/ời. Việc dựng linh đường vốn do đàn ông đảm trách, nay quá nửa trai tráng trong làng đã ch*t, lại thêm nhiều nhà có tang, nhân lực không đủ, đành phải sang làng bên thuê người.
Tôi chờ mãi không thấy mẹ về, lại không biết xoay xở thế nào. Th* th/ể bố vẫn nằm giữa sân. Xót quá, tôi lấy tấm ga phủ lên người ông. May sao đạo sĩ Vương đi ngang biết chuyện, giúp tôi tìm một cỗ qu/an t/ài, đặt bố tôi vào trong.
“Ta đã bảo nhà người sắp gặp họa mà không nghe. Giờ còn giữ thứ đoạt mạng ấy trong nhà.”
Đạo sĩ Vương liếc mắt, ánh nhìn sắc lạnh hướng về chiếc giường trong nhà kho — nơi người cá vẫn nằm ngủ, dường như chẳng hề hay biết biến cố bên ngoài.
Trong làng, chỉ có đạo sĩ Vương chưa từng bước chân đến nhà tôi “qua đêm”, cũng chỉ mình ông không động lòng khi nhìn thấy người cá.
“Con bé, khiêng cho ta cái bàn ra đây. Hôm nay Vương đạo nhân này sẽ trừ yêu!”
Ông ra lệnh.
Tôi do dự. Đúng là bố tôi và những người đàn ông khác đã ch*t sau khi đến với người cá. Nhưng từ đầu đến cuối, người cá chưa từng làm gì, thậm chí chẳng nói một lời. Tôi không biết cô ấy có tội gì mà phải bị diệt trừ.
Thấy tôi đứng im, đạo sĩ Vương không chần chừ, tự vào nhà khiêng chiếc bàn ăn ra sân, bày pháp khí lên.
Đúng lúc ấy, một tốp phụ nữ trong làng ập tới. Nhìn vẻ mặt hầm hầm của họ, tôi biết họ đến tính sổ.
“Lý Tam Quải! Vợ lão Lý! Hai vợ chồng nhà người ra đây! Hôm nay không làm rõ thì đừng hòng yên!”
Lần này gần như toàn bộ phụ nữ trong làng đều kéo đến, cả những bà lão, lấp kín sân nhà tôi. Ai nấy cầm theo liềm, d/ao phay, cuốc, búa… như thể muốn đ/ập ch*t bố mẹ tôi.
Đạo sĩ Vương thở dài:
“Các người đến muộn rồi. Lý Tam Quải ch*t rồi.”
“Ch*t rồi thì chúng tôi cũng đ/á/nh x/á/c!”
“Đúng thế! Ch*t là xong trách nhiệm à? Trả tiền đây!”
Hóa ra chồng họ đều đã ch*t. Nhà nào cũng phải lo m/a chay mà không còn tiền, vì số tiền ấy đàn ông đã mang đến nhà tôi tiêu sạch.
Nghe nói bố tôi ch*t, họ không tin, nhất quyết đòi tận mắt nhìn x/á/c.
Tôi chỉ vào cỗ qu/an t/ài thô sơ trong nhà chính.
“Bố cháu ở trong đó.”
Đám phụ nữ xô nhau vào xem. Gương mặt biến dạng của ông khiến ai nấy rùng mình.
“Đồ gh/ê t/ởm!” Có người nhổ nước bọt vào qu/an t/ài.
“Bố mày ch*t rồi, mẹ mày đâu? Gọi mẹ mày ra!”
“Mẹ cháu… không có nhà.” Tôi lí nhí đáp.
May mà mẹ tôi đã đi. Nếu bà còn ở đây, hẳn lại bị đ/á/nh như lần trước.
“Không có nhà?”
Họ không tin, tràn vào lục tung mọi ngóc ngách, nhưng chẳng thấy bóng mẹ tôi.
“Không có người thì phải có tiền! Lục đi!”
Thế là họ xới tung nhà cửa, lật cả chăn đệm, đ/ập vỡ bình lọ, bát đĩa, mở toang mọi hộc tủ. Cảnh tượng chẳng khác gì bị cư/ớp.
Nhưng họ không tìm được một đồng xu, cũng chẳng thấy sổ sách hay dấu vết tiền bạc nào.
“Con bé, tiền đâu?”
Họ túm cổ áo tôi gằn hỏi.
“Cháu không biết.”
Tôi thật sự không biết.
Không tìm được người, cũng chẳng thấy tiền, họ tức đến phát đi/ên.
Đúng lúc ấy có tiếng hét:
“Con yêu nữ vẫn còn trong nhà nó! Bắt nó ra!”
Mọi người như bừng tỉnh, ào ra khỏi nhà, xông vào kho. Người cá vẫn nằm trên giường, dửng dưng như không.
“Gi*t nó đi!”
“Gi*t nó!”
Tiếng hô dậy lên khắp nơi.
Đạo sĩ Vương bỗng lao tới, đứng chắn trước người cá, quát lớn:
“Không được!”
“Các người không gi*t nổi nó đâu. Nó có yêu thuật. Để ta làm phép trừ tà, khiến nó vĩnh viễn không siêu thoát.”