Tôi chỉ lạnh lùng liếc nhìn cô ấy.
"Thực ra tôi rất h/ận cô."
H/ận cô phản đối chuyện tôi với Ôn Doãn, h/ận cô giúp Ôn Doãn bỏ trốn.
Tôi muốn gặp Ôn Doãn, nhưng người đến lại là Thẩm Kinh Trạch.
Tôi cười tự giễu.
"Cô thắng rồi, nhưng tôi cũng không thua."
"Tôi chỉ là không ủng hộ cha mẹ cô thôi."
"Tôi và Ôn Doãn có mười bảy năm gắn bó ngày đêm, đó là mười bảy năm đẹp nhất của cả hai."
Nếu cha mẹ tôi không phản đối, không can thiệp, không cứng nhắc đến thế.
Thì tôi và Ôn Doãn đã không chia lìa.
"Thực ra ban đầu, cha mẹ tôi cũng không muốn tôi yêu một người đàn ông."
Tôi sững người.
"Thái độ của cha mẹ phụ thuộc vào thái độ của tôi với Ôn Doãn. Tôi kiên định lựa chọn Ôn Doãn, tôn trọng Ôn Doãn, mà bản thân Ôn Doãn vốn đã là người cực kỳ tốt đẹp."
"Mười bảy năm là dài thật, nhưng các người đã kết thúc rồi. Sau này tôi sẽ ở bên cậu ấy, đi qua nhiều mười bảy năm nữa."
"Tôi không nghĩ cô đã chiếm giữ những năm tháng đẹp nhất đời anh ấy, bởi dù là bảy tuổi, mười bảy, hai mươi bảy hay bảy mươi bảy, mỗi ngày của Ôn Doãn đều là năm tháng đẹp nhất thuộc về chính anh ấy."
Khi nhắc đến Ôn Doãn, ánh mắt anh ấy lấp lánh.
Vậy ra cha mẹ không chấp nhận Ôn Doãn, bạn bè xung quanh coi thường Ôn Doãn.
Vấn đề từ đầu đã nằm ở tôi.
Tôi chưa từng kiên định lựa chọn cậu ấy.
Tôi yêu cậu, nhưng cũng thực sự coi thường cậu.
Trách đi trách lại, chỉ có thể trách bản thân mình.
Phong cảnh ngoài song sắt thật đẹp, trời xanh mây trắng.
Tôi chợt nhớ về nhiều năm trước.
Tôi gối đầu lên đùi Ôn Doãn, cậu ấy đang đọc sách.
Ánh nắng dịu dàng rọi xuống như thế.
Tôi nghe cậu đọc:
"Đừng vấn vương hơi ấm cũ
Người xưa đã gặp mùa xuân"
Nhưng ai có thể dứt khoát được thế?
Người xưa đã gặp mùa xuân, kẻ bị bỏ lại vẫn ôm khư khữ hơi ấm xưa cũ.
Không thể nào quên được.
Ôn Doãn cậu à, vốn dĩ đã là một người rất rất tốt rồi.
Ngoại truyện - Đắm chìm trong ánh mắt ấy (Thẩm Kinh Trạch)
1
Ánh nhìn Ôn Doãn dành cho tôi, không phải nhìn tôi.
Đôi mắt dịu dàng ấy mang theo nỗi nhớ và nỗi buồn, xuyên qua tôi, nhìn về một người khác.
Nhưng tôi vẫn đắm chìm.
Tôi thích Ôn Doãn, là yêu từ cái nhìn đầu tiên.
Tôi có linh cảm, cậu ấy sẽ c/ứu tôi.
Cậu ấy khác biệt với tất cả.
Cậu ấy c/ứu tôi, tôi bám lấy cậu.
Tôi chẳng nhớ gì cả, thế giới của tôi chỉ có mình cậu.
2
Tôi cũng rất thích sự dịu dàng của Ôn Doãn. Nhưng không cần thứ dịu dàng cho không biếu không ấy.
Tôi muốn cậu mọc ra xươ/ng thịt, sinh ra xươ/ng sống.
Tôi có thể là hậu phương của cậu, nhưng tôi muốn cậu trở thành chỗ dựa của chính mình.
Tôi yêu cậu, không phải để nh/ốt cậu trong lồng, mà để tôi tạc nên con người cậu.
Cậu rất tốt, chưa từng thua kém ai.
Tôi sẽ dọn đường, giúp cậu bước ra ánh sáng, muốn cậu tỏa sáng, muốn cậu chói lọi, muốn tất cả biết cậu tốt thế nào, xuất sắc thế nào.
Cậu chưa từng là vật phụ thuộc của ai.
Ôn Doãn chỉ là chính cậu mà thôi.
Điều này đôi mắt cậu đã nói với tôi.
Ôn Doãn có đôi mắt biết nói, suy nghĩ của cậu giấu trong đáy mắt.
Ôn Doãn chưa từng muốn làm chim hoàng yến trong lồng.
Chỉ là trước đây cậu không có lựa chọn, nên buộc mình phải quen.
Ở bên tôi, cậu không cần thế.
Xuất thân không phải lý do để cậu bị chê cười, nghị lực mới là vũ khí đưa cậu đến ngày hôm nay.
3
Tôi đứng phía sau nhìn cậu.
Nhìn cậu như vì sao từ từ tỏa sáng, thắp sáng mảng trời đêm thuộc về mình.
Đài truyền hình mời cậu tham gia chương trình phỏng vấn.
Tôi ngồi dưới khán đài ngắm cậu.
Nhìn đôi mắt dịu dàng đã sinh ra sức mạnh riêng.
Người dẫn chương trình hỏi:
"Tại sao lại quyên góp số tiền lớn cho trại trẻ mồ côi?"
Cậu cười, giọng điệu thản nhiên:
"Bởi tôi xuất thân từ trại trẻ mồ côi."
Cả trường quay xôn xao.
Ôn Doãn ngọc ngà kia không chút nào giống đứa trẻ mồ côi.
Khóe miệng cậu nhẹ nhàng nở nụ:
"Tôi hy vọng, mỗi đứa trẻ trong trại mồ côi, đều có hi vọng."
Không phải hi vọng được nhận nuôi.
Mà là dù ở trại mồ côi, vẫn có cơ hội lựa chọn, có thể chạm đến vô số tương lai.
Ánh đèn sân khấu chiếu rọi xuống người cậu.
Cậu chính là vinh quang.
Cuối chương trình, cậu nhìn về phía tôi.
Đôi mắt khiến tôi đắm chìm ngày đầu tiên gặp mặt giờ đã in hình bóng tôi.
Cậu nói:
"Tôi có một người yêu tuyệt vời, anh ấy là người ủng hộ, thấu hiểu và yêu thương tôi nhất trên đời."
Nói xong, má cậu ửng hồng.
Ôn Doãn thân yêu của tôi.
Anh không thể trở thành người yêu em nhất thế gian, em mới nên là người yêu bản thân mình nhất.
Cảm ơn em đã cho anh cơ hội được ủng hộ, thấu hiểu, bên cạnh em.
Cảm ơn em đã gặp gỡ anh.
Và cảm ơn em đã yêu anh.
Đó là vinh hạnh của đời anh.