Theo mẹ đi bước nữa đây

Chương 4

04/03/2026 22:28

Lòng ta dấy lên mối ưu tư. Đường tới nước Lỗ ngàn dặm xa xôi, nếu thực đến nơi ấy... liệu chúng ta còn trở về được chăng?

«Mẫu thân, cớ sao chúng ta phải theo người Lỗ? Chẳng lẽ... không thể ở lại đây đợi ngoại tổ phụ đến đón ư?»

Mẫu thân nhìn ta, trong đáy mắt thoáng hiện nét phức tạp.

Vào tuổi ta, bà đã theo ngoại tổ phụ tiếp xúc chính sự, việc nội trạch cũng học thông suốt từ ngoại tổ mẫu.

Còn ta, được bà che chở quá kỹ, lại trở nên quá ngây thơ.

«Chiêu Nguyên, mẫu thân thử hỏi con, con hãy nghĩ xem, dù ngoại tổ phụ đến đón, Lỗ Vương liệu có dễ dàng buông tha?»

Ta chăm chú suy nghĩ.

«Hẳn là buông tha... nhưng tất sẽ đặt ra nhiều điều kiện.»

Mẫu thân khẽ cười, nét mặt thoáng vẻ đắc ý.

«Chiêu Nguyên của ta, đầu óc quả nhanh nhạy.»

Đường tới nước Lỗ đi mãi nửa năm trời.

Dọc đường, mẫu thân từ từ bộc lộ bản lĩnh của mình.

Bà cải tiến phương th/uốc trị thương cho quân Lỗ, giúp họ tìm thảo dược thay thế cà đ/ộc dược để chế tán m/a phí, lại dạy binh sĩ may túi th/uốc phòng dịch đeo bên mình.

Lỗ Vương không chỉ sắp xếp trại riêng, lấy lễ đãi bà, mà thường cùng bà luận thiên hạ, bàn binh pháp, kinh ngạc trước kiến thức uyên thâm.

Về sau, cách xưng hô cũng đổi khác.

Hắn khiến mẫu thân đổi cách gọi, không còn xưng «Lỗ Vương».

Mà gọi bằng tên thật - Mạnh Hoắc.

Dưới trăng, hắn nhìn gương mặt mẫu thân, đắm đuối thở dài: «May là ta gặp nàng vào lúc này, bằng không e rằng cũng chẳng thiết đại sự. Nếu được nàng làm vợ, hẳn ta xem như châu báu.»

Mẫu thân đáp: «Châu báu dễ vỡ. Thiếp nguyện làm ki/ếm, sánh cùng quân vương.»

Sắc mặt Lỗ Vương chợt dịu lại, trên thân hình hùng vĩ ấy, tựa băng sơn tan chảy.

«Y La, không ngờ nàng chẳng cầu vin vào thế lực... là ta hẹp hòi rồi.»

Lỗ Vương là chỗ dựa lớn nhất của chúng ta khi tới nước Lỗ.

Những việc mẫu thân làm, vốn dĩ là để khiến con cá ấy cắn câu.

Nhưng bà dạy ta, với kẻ ngờ nghệch chưa nếm trải tình ái như Lỗ Vương, cần dùng kế «muốn bắt phải thả».

Tỏa sáng rực rỡ, thu hút hắn, nhưng chẳng để hắn dễ dàng tiếp cận.

Đợi khi hắn nhận ra cầu mà không được, tình thế sẽ hoàn toàn đảo ngược.

Quả nhiên.

Lỗ Vương vừa về kinh đô, liền an bài chúng ta ở cung điện tráng lệ nhất, châu báu như nước chảy vào điện.

Hắn còn thích hỏi ta mỗi việc liên quan mẫu thân: «So với phụ thân ngươi, ta thế nào?»

Ta lần nào cũng đáp:

«Ngài tốt hơn.»

Rồi lại chau mày, khẽ nói thêm:

«Nhưng ông ấy mới là phụ thân của con.»

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm