Bổn cung cố tình không chịu.

Chương 3

05/03/2026 03:03

Thôi vậy, cũng là đứa trẻ đáng thương, dù sao cũng là cháu ruột của bổn cung, bổn cung yêu chiều nó một chút cũng chẳng sao...

"Cô phu!" Tiểu gia hỏa vừa khóc vừa chạy như gió vụt qua người ta, lao vào lòng M/ộ Vân Trung đang đứng phía sau.

Người vừa mới còn ra sức minh oan: "..."

Đôi tay đã giơ ra từ lúc nào giờ đây càng thêm bối rối, đối diện nụ cười gượng gạo của Tư Họa, ta lặng lẽ thu tay về, giả như không có chuyện gì xảy ra.

"Không sao, giờ này chắc cung môn đã đóng, ngươi hãy sai người thông báo thêm lần nữa, đêm nay tiểu hoàng tôn sẽ lưu lại phủ công chúa, ngày mai bổn cung sẽ phái người đưa nó về."

"Nhớ bảo nhà bếp chuẩn bị thêm vài món thanh đạm, cùng mấy loại bánh ngọt trẻ con thích nữa."

"Tuân lệnh điện hạ."

5.

Tư Họa khéo léo rút lui, trước khi đi còn đóng cửa cẩn thận.

Ta quay đầu nhìn hai người tình thâm nghĩa trọng như cha con ruột thịt, ánh mắt còn phức tạp hơn cả lúc nãy M/ộ Vân Trung nhìn ta.

"Nói đi, khi nào ngươi lén lút thân thiết với con của hoàng huynh trưởng đến vậy?" Rõ ràng người bình thường chẳng mấy khi vào cung, sao lại thân thiết với tiểu hoàng tôn sống trong cung đến thế?

"Không phải, ta oan uổng lắm." M/ộ Vân Trung giang hai tay cho ta thấy rõ là tiểu gia hỏa một mực ôm ch/ặt lấy hắn, rồi ngây thơ nhìn ta, "Ta với đứa trẻ này không quen, thật đấy." Nghe vậy, tiểu gia hỏa ngẩng đầu kinh ngạc: "Cô phu?"

M/ộ Vân Trung vẫn điềm nhiên, thậm chí gỡ tay tiểu gia hỏa ra, kéo khoảng cách giữa hai người, nghiêm túc hỏi: "Tiểu nhi kia, sao vừa gặp đã ôm ta khóc lóc thế?"

Tiểu gia hỏa sững sờ: "Trẫm, trẫm..."

"Trẫm?" Ánh mắt hắn lạnh băng.

Tiểu gia hỏa im bặt.

Ta bước tới xem, té ra đứa bé đã bị dọa khóc.

"Ôi, thôi nào, không quen thì không quen, ngươi dọa trẻ con làm gì chứ!" Thấy vậy ta liền xót xa ôm tiểu gia hỏa vào lòng, "Nín đi nào, đồ hay khóc nhè."

Nghe vậy, tiểu gia hỏa càng khóc to hơn.

"Trẫm, ta không phải đồ hay khóc nhè!"

"Được rồi được rồi, không phải đồ hay khóc nhè, là đồ nói lắp." Đứa trẻ tội nghiệp, nói còn không rõ lời.

"Oa oa oa..." Lần này là thật sự oà khóc nức nở.

Ta cầu c/ứu nhìn M/ộ Vân Trung, hắn thở dài bất đắc dĩ, bế tiểu gia hỏa lên.

"Thôi nào, cô phu ở đây rồi." Hắn vừa nói vừa xoa nhẹ đầu tiểu gia hỏa.

"Cô phu... là cô phu mà ta quen biết sao?" Tiểu gia hỏa ngẩng đầu, đôi mắt đẫm lệ nhìn M/ộ Vân Trung, tựa như đang thử thách điều gì.

"Ngươi có mấy cô phu chứ?" M/ộ Vân Trung bật cười, quay sang nhìn ta, ý tứ thâm trầm: "Trừ phi cô cô của ngươi bỏ ta, còn không ta mãi mãi là cô phu của ngươi."

Ta sững người vì câu nói bất ngờ của hắn.

"Sao không nói gì?" M/ộ Vân Trung tựa như không hài lòng, ánh mắt chằm chằm nhìn ta, giọng điệu mang chút nũng nịu: "Bình Bình, sẽ không bỏ ta chứ?"

"Đương nhiên là không bỏ." Tỉnh táo lại, ta không nhịn được cười, "Phò mã tuấn tú như thế, sao có thể bỏ được?"

Yêu người đến vậy, sao có thể bỏ được chứ.

6.

Bởi tiểu gia hỏa rất thích Vân Trung, ta nhân cơ hội này răn dạy những cung nhân hầu hạ nó, bèn sai người đưa thư về nói cho nó ở lại phủ công chúa thêm mấy ngày.

Thế là một ngày sau, tại yến tiệc thưởng hoa của tứ hoàng tử phủ, ta dắt theo hai 'bảo bối cồng kềnh' xuất hiện.

"Ồ, Cẩm Thư đến rồi?" Tứ hoàng tử đang đón khách cửa thấy ta, nhướng mày cười trêu: "Hôm nay lại dắt cả đàn con nít theo nhỉ."

Tứ hoàng tử Tống Thích, con của Vân quý phi, Vân gia là thế gia thư hương, tổ tiên từng xuất hiện nhiều đại nho, bản thân tứ hoàng tử cũng thừa hưởng khí chất thư hương của Vân gia, từ nhỏ đã là người xuất sắc nhất trong các hoàng tử.

Đại danh của ta là Tống Cẩm Thư, người thân quen thường gọi tiểu tự "Bình Bình", duy chỉ có tứ hoàng huynh thân thiết nhất, luôn gọi đại danh ta.

"Tứ hoàng huynh bày tiệc, ta tất nhiên phải đến cho náo nhiệt." Ta vừa dứt lời, đã thấy ánh mắt hắn dừng trên người tiểu bảo bối, giọng điệu hiếu kỳ:

"Hoàng huynh nhớ là, em và phò mã hình như mới thành thân hơn một năm, đứa trẻ lớn thế này là từ đâu ra vậy?"

"Tứ hoàng huynh chắc đang nằm mơ đấy." Ta kéo tiểu bảo bối đến trước mặt hắn để nhìn rõ khuôn mặt: "Đây là con của đại hoàng huynh đó."

"Gặp tứ hoàng thúc." Tiểu gia hỏa hôm nay bỗng trầm ổn khác thường, cung kính thi lễ với tứ hoàng tử, từng chữ rõ ràng: "Vãn bối Tống Lâm, tự Nhạn Hồi."

Tứ hoàng tử có vẻ ngạc nhiên, chăm chú nhìn Tống Nhạn Hồi mấy lần rồi cảm thán: "Đã lớn thế này rồi sao."

"Đúng vậy, đứa trẻ này hợp duyên với Vân Trung, ta đặc biệt lưu nó lại phủ công chúa mấy ngày." Ta cười nói xong, quay sang nhìn M/ộ Vân Trung bên cạnh, thấy hắn đang chăm chú nhìn tứ hoàng tử, không biết nghĩ gì mà ánh mắt lạnh lẽo.

"Sao thế?" Ta lo lắng hỏi khẽ: "Hay trong người không khỏe?"

"Không sao." M/ộ Vân Trung lắc đầu, lại mỉm cười như không có chuyện gì: "Có lẽ lâu không gặp tứ hoàng tử, cảm thấy người thay đổi nhiều quá."

"Có sao?" Ta vô thức liếc nhìn Tống Thích đang trò chuyện với Tống Nhạn Hồi, hỏi han việc học hành, biểu cảm ôn hòa, xem ra không khác trước là mấy.

Tuy nhiên thuở nhỏ Vân Trung từng là bạn đọc sách của tứ hoàng huynh, qu/an h/ệ vốn rất thân thiết, chỉ là sau khi M/ộ gia gặp nạn, Vũ An hầu phủ suy vi, hai người mới giảm liên lạc, bây giờ đúng là đã lâu không gặp.

Nghĩ một lát, ta nói khẽ: "Không sao, hôm nay ngươi cứ theo ta là được, hôm nay khách đông, tứ hoàng huynh bên đó chắc cũng bận, e rằng không rảnh trò chuyện cùng ngươi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cú Va Chạm Của Thiên Thạch

Chương 20
Kết thúc chuyến du lịch, tôi đã kịp "ngủ" với Thẩm Tuyển Thanh – anh chàng đẹp trai nhất đoàn. Lúc tỉnh rượu, tôi thấy vô cùng xấu hổ nên đã tranh thủ bỏ chạy lấy người. Dù sao thì đây cũng là thành phố lớn. Xác suất để kiếp này gặp lại nhau chắc cũng ngang ngửa việc thiên thạch đâm vào Trái Đất. Kết quả là mấy ngày sau, em trai tôi mời đồng nghiệp về nhà ăn cơm. Vừa liếc mắt một cái, tôi đã thấy Thẩm Tuyển Thanh đứng lù lù giữa đám đông. Sau bữa ăn, mọi người đều say khướt, chỉ mình anh là tỉnh táo. Hơi thở ấm nóng phả bên tai, anh hỏi: "Thế định không chịu trách nhiệm thật à?" Mẹ kiếp! Đúng là thiên thạch đâm vào Trái Đất thật rồi!
54.01 K

Mới cập nhật

Xem thêm