Đêm thanh mai trúc mã s/ay rư/ợu đó, bí mật tôi là song tính rốt cuộc cũng không giấu nổi.

Sau khi bị anh “ăn sạch sành sanh”, tôi lập tức xách vali, bay thẳng ra nước ngoài trong đêm.

Nhiều năm sau, tôi lại chạm mặt anh trước cổng trường mầm non.

Ánh mắt anh rơi xuống cô bé đứng bên cạnh tôi, sắc mặt lập tức trầm hẳn.

“Cậu kết hôn rồi à?”

“Đứa trẻ này… sao lại giống tôi thế?”

1

“Cắn ở đây được không?”

Giọng nói quen thuộc kề sát bên tai, khiến cả người tôi run lên từng đợt.

Không nhìn rõ mặt đối phương, nhưng tôi biết đó là ai.

Lục Văn.

Người bạn lớn lên cùng tôi từ nhỏ, cũng là người tôi thầm thích suốt nhiều năm.

Sau kỳ thi đại học, lúc trằn trọc chọn nguyện vọng, tôi mới nhận ra tình cảm dành cho Lục Văn hoàn toàn không giống tình anh em bình thường.

Nhưng tôi không thể nói ra.

Không chỉ vì tôi là con trai.

Mà còn vì tôi là song tính, thứ quái vật trong mắt người khác.

Bốn năm đại học, tôi luôn cẩn thận giữ khoảng cách với anh.

Ngày tốt nghiệp, cả hai uống say.

Tôi mượn men rư/ợu ôm anh một cái, chỉ định ôm rồi buông.

Nhưng không biết là ai chủ động trước.

Sau đó mọi chuyện vượt khỏi tầm kiểm soát.

Anh say quá, hình như nhầm tôi thành người khác.

Cũng chính đêm đó, bí mật của tôi bị lộ.

“Sao… có gì đó không giống?”

Anh đỏ bừng mặt nhìn tôi, ánh mắt mơ hồ.

May là anh say đến mức hôm sau sẽ mất trí nhớ.

“Lạ thật…”

Anh lẩm bẩm, động tác lại khiến tôi muốn khóc.

“Thích không?” anh hỏi.

Hơi thở hai người rối lo/ạn.

Tim tôi đ/ập lo/ạn đến mức không giấu nổi cảm xúc.

Thích.

Vẫn luôn thích.

Lời sắp bật ra khỏi miệng —

Đột nhiên có người đẩy tôi một cái.

“Ba ơi, sao ba khóc vậy? Dậy đi ạ.”

2

Tôi mở mắt, nhìn cô con gái nhỏ xinh như búp bê đứng cạnh giường.

Mất một lúc mới nhận ra — lại mơ thấy anh.

Sau đêm đó, vì sợ Lục Văn nhớ ra tôi là “quái vật”, tôi chạy trốn ra nước ngoài ngay trong đêm.

Chưa học xong thì sinh ra một đứa nhỏ.

Đối với người ngoài, tôi chỉ nói vợ bỏ đi, để lại con cho tôi nuôi.

Ai cũng nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại.

Tôi dậy nấu ăn cho Miểu Miểu.

Điện thoại rung liên tục.

Nhóm game của đám bạn thanh mai trúc mã nhắn không ngừng:

[Lục Văn sắp kết hôn rồi! Đệt, thế mà lại là đứa cưới sớm nhất hội.]

[Tao gặp cô dâu rồi, xinh lắm, hai người đứng cạnh nhau đúng kiểu trai tài gái sắc.]

[@Lâm Ngưỡng về làm phù rể đi, trước mày thân với Lục Văn nhất mà, sao ra nước ngoài cái là mất tăm luôn?]

Ánh mắt tôi dừng lại ở tấm thiệp đính hôn trong ảnh.

Dù đã biết sớm muộn gì anh cũng cưới vợ, nhưng khi tận mắt nhìn thấy, tim vẫn nhói lên.

Miểu Miểu ăn xong quả trứng, hỏi:

“Ba ơi, khi nào con được đi học mẫu giáo?”

Con bé đã ba tuổi, không thể cứ ở nước ngoài mãi, vẫn phải về nước học.

Tôi lau miệng cho con.

“Tháng sau, chúng ta về nước.”

3

Tôi đưa Miểu Miểu về nhà.

Bố mẹ không ngờ tôi ra nước ngoài một chuyến lại bế về một đứa cháu ngoại.

Vừa mừng vừa lo, tưởng tôi bị phụ nữ x/ấu ở nước ngoài lừa.

Làm xong thủ tục nhập học trường quốc tế cho con.

Ngày đầu tan học, tôi đứng đợi trước cổng từ sớm, sợ con không quen môi trường mới sẽ khóc.

Ai ngờ Miểu Miểu chạy ra với gương mặt rạng rỡ, kể líu lo rằng trường rất vui, còn kết bạn mới.

Tôi đang xách cặp cho con thì vừa quay đầu đã đụng phải người quen.

Lục Văn.

So với thời đi học, anh trầm ổn hơn, đôi mắt phượng luôn mang theo nụ cười nhàn nhạt, lịch sự mà xa cách.

Anh mặc vest chỉnh tề, chắc vừa từ công ty tới.

Trong đầu tôi hiện lên vô số câu thoại “lâu ngày gặp lại”.

Cuối cùng chỉ nói được một câu:

“Lâu rồi không gặp.”

“Cậu về nước khi nào? Sao không nói một tiếng?”

“Vừa về không lâu, chưa kịp báo.”

Ánh mắt anh rơi xuống đứa trẻ bên cạnh tôi.

Miểu Miểu cũng đang lén nhìn anh.

Con bé kéo tay tôi, thì thầm:

“Ba ơi, chú này đẹp trai quá, giống minh tinh trên TV.”

Ý cười trong mắt Lục Văn nhạt đi.

“Cậu kết hôn rồi? Khi nào?”

“Chưa… là có con trước khi cưới.”

“Mẹ đứa trẻ là ai?”

“…Người tôi yêu.” tôi nói dối, “cậu không quen.”

Anh cười lạnh.

“Không nói một tiếng chạy ra nước ngoài, mất liên lạc bao năm, hóa ra là đi theo tình yêu?”

Tôi đâu có si tình như vậy.

Chỉ là sợ bị lộ bí mật nên làm kẻ đào binh thôi.

“Còn cậu? Đến đón con à? Cậu cũng… có con trước khi cưới?”

Tôi nhớ chuyện anh đính hôn, tự tưởng tượng một màn cưới chạy bầu.

Anh lạnh mặt:

“Tôi chưa nhanh như cậu. Tôi đến đón người.”

Tôi còn chưa kịp hỏi là ai.

Miểu Miểu đột nhiên cười:

“Chào cô Giang ạ!”

Giang Vãn Nguyệt chào con bé, đi đến bên Lục Văn, rất tự nhiên khoác tay anh.

Cô nhìn tôi:

“Hóa ra anh là ba của Lâm Miểu à? Con bé đáng yêu lắm, buổi học đầu tiên hôm nay hoạt bát nhất lớp.”

Miểu Miểu là đứa nói nhiều, đi đâu cũng hòa đồng.

Tôi đáp lại vài câu, ánh mắt không kìm được nhìn khoảng cách thân mật giữa họ.

Không ngờ chủ nhiệm lớp của con lại chính là vị hôn thê của Lục Văn.

Trùng hợp đến mức khó tin.

Giang Vãn Nguyệt biết tôi và Lục Văn là bạn từ nhỏ, liền cười:

“Hay đi ăn cùng bọn mình đi? Tụi em định qua nhà hàng gần đây.”

Tôi lắc đầu.

“Thôi, hai người đi đi.”

Tôi không muốn làm bóng đèn, bèn dẫn con rời đi.

Sau lưng, vẫn nghe cô nhẹ giọng hỏi Lục Văn nên chọn hoa gì cho tiệc đính hôn.

Tôi quay đầu nhìn một cái.

Quả thật rất xứng đôi.

Nếu tôi là người bình thường, có lẽ còn dám thử theo đuổi anh.

Nhưng ngay từ vạch xuất phát, tôi đã không có tư cách.

4

Sau đó, hầu như lần nào đón con tôi cũng gặp Lục Văn.

Anh thực sự rất thích Giang Vãn Nguyệt.

Trường tan lúc ba giờ rưỡi, ngày nào anh cũng đến đúng giờ đón cô tan làm.

Không cần làm việc sao?

Chắc là đã tiếp quản công ty nhà họ Lục rồi.

Bố mẹ tôi chỉ là giảng viên đại học bình thường, không thể so với gia thế giàu có của anh.

Hồi nhỏ sống chung khu tập thể, lũ trẻ chúng tôi lấm lem bùn đất chơi cùng nhau, chẳng thấy khác biệt.

Càng lớn mới càng nhận ra — khoảng cách giữa hai người giống như trời và đất.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đời này an lạc

Chương 9
Ta đã để mắt tới hôn phu của muội muội, dùng hết thủ đoạn để cướp về. Đêm động phòng, Bùi Ngộ Chu phát hiện cưới nhầm người, định bỏ đi ngay lập tức, nhưng bị ta cưỡng ép giữ lại. Từ đó, hắn coi ta như kẻ thù không đội trời chung, hận đến mức muốn ta chết đi sống lại. Cho đến năm thứ ba, gia đình ta bị tịch biên, gia đình tan nát. Trên đường lưu đày, ta mắc bệnh dịch, Bùi Ngộ Chu ngày đêm không ngủ chăm sóc ta. Khi ta khỏi bệnh thì hắn lại lâm bệnh nặng. Trước khi chết, hắn cầu xin: "Khương Nghiên Chi, ngươi có thể cút ra ngoài không? Ta không muốn nhìn thấy ngươi trước khi chết." Ta lủi thủi bước ra khỏi phòng, Bùi Ngộ Chu châm lửa đốt căn phòng ấy. Hắn không muốn để lại cho ta dù một mảnh xương. Sau khi trọng sinh, trong tiệc đính hôn của muội muội, ta lại một lần nữa gặp Bùi Ngộ Chu. #bere
4.4 K
9 Long Quách Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đài Nhi

Chương 7
Vào ngày tiểu thư thành thân, nàng công khai tuyên bố sẽ gả ta cho Hầu Gia. Nhưng ta chỉ là một hầu gái đốt lò mà thôi! Nàng nói: "Hầu Gia vì ta mà gãy chân, ta không thể bỏ mặc hắn. Tiểu Hàn, ngươi thay ta gả đi chăm sóc hắn đi." Vừa định từ chối, trước mắt ta bỗng lướt qua một dòng bình luận: [Nữ chính thật tốt bụng, đến cảnh cuối còn lo tìm người chăm sóc cho nam phụ tàn tật.] [Đáng tiếc nam phụ sẽ tự vẫn sau khi nữ chính thành hôn.] [Hắn đâu biết, đứa hầu gái này chính là em gái ruột thất lạc năm xưa của hắn. Nếu có em gái bên cạnh, có lẽ hắn sẽ không chết đâu.] Thật sao? Vậy là của hồi môn của ta đã có rồi! Ta lập tức thu xếp hành lý đến phủ Hầu Gia. Mạnh Thừa Diêm lạnh lùng nhìn ta: "Ta sẽ không cưới ngươi, đừng có mơ tưởng hão huyền." Ta: "Anh trai à, anh đang nghĩ cái gì thế, đừng làm chuyện bị trời đánh như vậy. Em đã có hôn phu rồi, anh chuẩn bị cho em ít của hồi môn đi."
Cổ trang
Chữa Lành
Nữ Cường
6
Xuân Năm Tới Chương 19