Không còn đường lùi

Chương 11

04/03/2026 05:15

Tôi đã nói với Lâm Trác Thanh, chuyện này tôi sẽ giúp giải quyết, nhưng khi mọi chuyện qua đi, cậu ấy phải cùng tôi quỳ xuống c/ầu x/in em trở về.

"Ờ."

Tôi gật đầu hiểu chuyện.

"Vậy khi nào anh quỳ?"

***

Tôi là một Alpha.

Nhưng cả bố lẫn mẹ tôi đều là Omega.

Họ yêu nhau quá sớm, đến khi biến dị phân hóa mới nhận ra vấn đề.

Tuổi thơ tôi ngập tràn những âu yếm của họ, cũng chất chứa cơn thịnh nộ từ cả hai.

Bố không chịu nổi kỳ phát nhiệt và những dày vò của xã hội.

Một buổi trưa bình thường đến mức đặc biệt, ông bỏ lại chúng tôi mà đi.

Tỉnh dậy, mẹ tôi một mình ngồi hút th/uốc.

Mùi khói bất an xộc thẳng vào khoang mũi.

Tôi chợt hiểu ra:

"Hai người ly hôn rồi à?"

Mẹ tôi bật cười, bồng tôi lên hôn lên má.

"Đồ ngốc."

Mãi đến năm 15 tuổi, nghe lũ bạn trong trường bàn tán.

Hôn nhân giữa Alpha với Alpha, Omega với Omega đã được hợp pháp hóa.

Tôi mới chợt nhớ lại buổi trưa xa xăm ấy.

Nhận ra câu "đồ ngốc" của mẹ ngày xưa, nghĩa là bà và bố tôi chưa từng kết hôn.

***

Năm thứ ba đại học có một môn tự chọn, cũng vào buổi xế chiều.

Hôm trước tôi thức khuya làm bài tập, lỡ ngủ quên trước giờ học.

Trong ánh nắng nhạt nhòa, tôi mơ thấy đám cưới của bố mẹ.

Mẹ mặc váy cưới phì phèo điếu th/uốc, người dẫn chương trình đang đọc lời tuyên thệ.

"Dù giàu sang hay nghèo khó, dù khỏe mạnh hay ốm đ/au, dù thuận buồm xuôi gió hay giông tố bủa vây, khi người ấy cần anh nhất, liệu anh có nguyện ở bên không rời đến trọn đời?"

Tôi dán mắt vào đôi môi mẹ, chờ bà thốt lên lời đáp.

Nhưng bà chỉ hút th/uốc, rồi bất chợt quay sang nhìn tôi.

Mùi khói khiến tôi bứt rứt bỗng biến đổi, hóa thành thứ hương khói nhạt nhòa mà an thần.

Tôi chới với, khung cảnh hôn lễ bỗng biến thành Lâm Sùng Chi và tôi.

Lâm Sùng Chi nhìn tôi hỏi:

"Em có nguyện ý không?"

Tôi gi/ật mình tỉnh giấc.

Không ngờ chính Lâm Sùng Chi đang ngồi cạnh đọc sách, liếc nhìn khi thấy tôi mở mắt.

"Hình như em đến kỳ nh.ạy cả.m rồi, anh đã gỡ miếng ngăn mùi của mình dán cho em rồi."

Anh ngập ngừng.

"Không còn cái mới, đừng ngại."

Tôi lắc đầu, ngửi thấy trong không khí thoang thoảng hơi thở của anh.

"Cảm ơn anh."

Lâm Sùng Chi không nói thêm gì, cũng không rời khỏi chỗ ngồi bên cạnh, chỉ tiếp tục làm việc của mình.

Tôi hiếm khi có dịp được nhìn anh gần thế này.

Trong lòng nghĩ: Giả được ở bên Lâm Sùng Chi, không cần cả đời, chỉ một ngày thôi cũng đủ.

***

Trước hôn lễ, Lâm Sùng Chi nằm viện suốt tháng.

Anh trải qua một ca tiểu phẫu.

Để điều chỉnh nồng độ hormone, tránh ảnh hưởng đến tôi.

Anh còn chiết xuất lượng hormone đáng kể, phòng khi tôi đ/au ốm sau này.

Nằm trên giường b/ệnh, tay anh vẫn cầm bản kế hoạch hôn lễ, vẻ mặt nghiêm túc như thường lệ.

Tôi ngồi ở vị trí gần anh hơn cả thời đại học.

Lâm Sùng Chi đang chăm chú đọc kế hoạch, bỗng khẽ nhếch mép.

Thì ra mỗi lần tôi nhìn tr/ộm, anh đều biết cả.

Tôi chợt nhận ra, từ ngày ấy mình đã mang thói tham lam giả làm độ lượng.

Giá như trời cho tôi được ở bên Lâm Sùng Chi dù chỉ một ngày, tôi sẽ giả vờ biết ơn rồi sau lưng lại nuối tiếc, tóm thật ch/ặt lấy anh.

Dẫu cho là vĩnh viễn vẫn còn quá ngắn.

- HẾT -

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
15.49 K
4 Ôn Cố Chương 13
9 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
12 Bên vực thẳm Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm