Xuân chẳng bao giờ đến muộn

Chương 2

03/03/2026 01:30

Nhưng rõ ràng là Ngọc Trân đang mải mê thưởng thức bữa tiệc nên sẽ không đứng ra bênh vực cho tôi.

"Xin lỗi đã làm phiền anh, tôi sẽ đưa nó về ngay."

Tôi nghiến răng nghiến lợi bước tới, một tay ôm bụng tròn vo của Ngọc Trân bế lên. Ngọc Trân ngơ ngác li /ếm mũi, dường như vẫn còn lưu luyến hương vị thơm ngon trong miệng.

Thấy tôi, nó kêu lên một tiếng "Meo" đầy đáng yêu.

Tôi vuốt ve bụng mũm mĩm của nó.

Hừm, về nhà sẽ tính sổ với cô.

Chưa kịp bước ra khỏi cửa -

"Khoan đã." Anh chàng lên tiếng. "Mang những thứ này theo."

3

Một tay bế mèo, tay kia xách chiếc túi giấy nặng trịch, tôi bước vào thang máy. Nhìn vào đôi mắt ươn ướt của Ngọc Trân, tôi không nhịn được thở dài.

"Cô giỏi thật đấy, lần đầu bỏ nhà đi hoang vừa tìm được bữa ăn ngon lại còn khiến mẹ phải mang đồ về theo!"

Trước khi rời đi, anh chàng đưa ra tám hộp thủy tinh đựng đủ loại nguyên liệu. Tôi ngượng ngùng từ chối.

Biểu cảm trên mặt anh nói rõ một điều - "Lẽ nào tôi lại ăn đồ thừa của mèo?"

Giọng anh lạnh lùng, liếc nhìn tôi.

"Không cần thì vứt đi."

Tôi chưa từng nấu nướng bao giờ, chỉ nhận ra trong đống thịt sống trắng hồng lổn nhổn kia có miếng cá hồi với màu sắc và vân thịt đặc trưng.

Không những cưu mang chú mèo lạ suýt rơi từ trên cao xuống, còn hào phóng tặng nguyên liệu đắt tiền để nấu đồ ăn cho mèo, không biết phải trả ơn người ta thế nào đây?

Tôi cúi đầu cọ cằm vào cái đầu lông lá của Ngọc Trân, trong lòng rối bời.

Hai ngày sau, chủ nhà đi du lịch về đã gọi thợ đến sửa màn hình điều nhiệt. Nhân tiện, tôi thuê vài tiếng phòng làm bánh ở một tiệm bánh gần nhà sau giờ làm.

Hồi đại học tôi từng làm đủ thứ việc làm thêm, việc nướng bánh nhỏ nhặt này chẳng thành vấn đề.

Nghĩ đến các thiết bị tập thể hình trong phòng khách căn 2201, cùng thân hình săn chắc của anh chàng, tôi làm mười chiếc cupcake đủ vị đều ít đường, dùng trái cây tươi để tạo độ ngọt.

Lựa chọn tối ưu cho người ngại giao tiếp - sáng thứ Hai, ngày nghỉ luân phiên, thời điểm mà người bình thường đều đang đi làm.

Đặt bánh trước cửa nhà anh ta rồi đi, vừa bày tỏ được lòng thành lại tránh phải gặp mặt trò chuyện.

Gõ cửa vài cái cho có lệ, không thấy ai trả lời, tôi nhắn tin cảm ơn anh đã cưu mang Ngọc Trân và thông báo có chút quà nhỏ để trước cửa...

Hoàn toàn bất ngờ - cánh cửa trước mặt bỗng mở ra.

"Cạch."

Tôi sửng sốt nhìn gương mặt điển trai sau cánh cửa, buột miệng thốt lên: "Sao anh lại ở nhà?"

Tề Dụ nhướng mày, ánh mắt lướt qua chiếc túi quà trong suốt trên tay cô gái, hiểu ra ý định của cô.

Nhưng cô có vẻ rất ngạc nhiên khi thấy anh - phải chăng cô tưởng anh không có nhà nên mới đến vào giờ này?

"Không phải em gõ cửa sao?"

"À... ý em là..." Tôi cắn môi, đối diện với vẻ mặt lạnh lùng pha chút nghi hoặc của anh chàng, hơi mất tự tin. "Cảm ơn anh lần trước đã cưu mang Ngọc Trân và làm đồ ăn cho nó. Đây là chút bánh ngọt em tự làm, mong anh đừng chê."

Tề Dụ hơi chau mày, nhận lấy túi quà, nhìn theo bóng lưng vội vã biến mất sau cửa thang máy của cô gái.

Mỗi lần gặp anh, cô đều tỏ ra lịch sự quá mức, nói cả tràng dài như đã soạn sẵn kịch bản, cứ thế tuôn ra rồi chờ đợi phản ứng của đối phương.

Hay nói cách khác, là chờ đợi đối phương kết thúc cuộc trò chuyện này.

Thật... thú vị.

Đột nhiên một cánh tay từ phía sau vòng qua cổ anh.

"Anh nghe thấy rồi nhé, có cô gái mang đồ ăn đến cho cậu mà cậu lại nhận?"

Tề Dụ rũ cánh tay của Trần Nhất Hải xuống, ngay lập tức túi quà bị gi/ật mất.

"Còn là cô nàng khéo tay nữa chứ, để tớ nếm thử hộ cậu."

Trần Nhất Hải vừa lấy ra một chiếc bánh, chưa kịp nhìn rõ phần trang trí trên mặt bánh, đã thấy tay trống rỗng, ngay sau đó được đẩy vào tay một chiếc bánh khác.

4

Gần đây Ngọc Trân cứ ủ rũ, chẳng chịu ăn uống gì. Tôi đưa nó đi khám, kết quả kiểm tra hoàn toàn bình thường.

Bác sĩ hỏi tôi dạo này Ngọc Trân có ăn gì khác lạ không.

Nghe xong câu trả lời của tôi, ông ta vỗ đùi cái đét: "Đúng rồi, nó bị chứng kén ăn, từ ngon thành dở thì khó chịu mà."

"Thỉnh thoảng nấu cho nó vài bữa như trước, tiện thể giúp hai cô cháu thân thiết hơn."

Về nhà, tôi làm theo công thức trên mạng vài món cho mèo, ngăn đ/á tủ lạnh dần chật ních tim gà, gan gà, thịt vịt, thịt thỏ...

Nhưng đồ làm ra Ngọc Trân chỉ hứng lên li /ếm vài cái, phần lớn thời gian ngửi xong là quay đầu bỏ đi.

Nhóc tồ này biết cách điều khiển người hướng nội thật đấy.

Sau đó tôi lại mang cupcake đến hai lần nữa, không gõ cửa, cứ để trước cửa 2201.

Trên WeChat, mấy dòng tin nhắn hiếm hoi chỉ là tôi gửi cả tràng chữ thông báo để bánh trước cửa, phía bên trái anh ta đáp lại bằng tấm ảnh cầm bánh trên tay.

Như hệ thống chatbot tôi nuôi trong điện thoại vậy.

Nhưng cách hồi đáp không kéo dài chủ đề như thế này lại khiến tôi thấy thích.

Tôi hít sâu.

10 Giờ Đúng Giờ Ngủ: "Anh ơi, làm phiền anh cho em hỏi lần trước anh tặng nguyên liệu cho Ngọc Trân cụ thể là thịt loài nào vậy ạ? Dạo này nó chán ăn quá, em tự làm thử mấy lần mà nó không chịu ăn..."

J: 【Nhà anh có, em qua lấy đi.】

10 Giờ Đúng Giờ Ngủ: 【Dạ không ạ, không phiền anh đâu, anh chỉ em loại nào em tự đi m/ua được mà.】

J: 【Em m/ua không được đâu.】

Một lần hai lần không thành ba, anh đã nói vậy tôi cũng không tiện hỏi thêm.

Nhìn cái bụng hóp lại của Ngọc Trân, lòng tôi quặn thắt.

Người sẵn lòng làm nhiều món ngon cho chú mèo lạ đột nhập vào nhà như thế, ít nhất cũng là người tốt bụng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đời này an lạc

Chương 9
Ta đã để mắt tới hôn phu của muội muội, dùng hết thủ đoạn để cướp về. Đêm động phòng, Bùi Ngộ Chu phát hiện cưới nhầm người, định bỏ đi ngay lập tức, nhưng bị ta cưỡng ép giữ lại. Từ đó, hắn coi ta như kẻ thù không đội trời chung, hận đến mức muốn ta chết đi sống lại. Cho đến năm thứ ba, gia đình ta bị tịch biên, gia đình tan nát. Trên đường lưu đày, ta mắc bệnh dịch, Bùi Ngộ Chu ngày đêm không ngủ chăm sóc ta. Khi ta khỏi bệnh thì hắn lại lâm bệnh nặng. Trước khi chết, hắn cầu xin: "Khương Nghiên Chi, ngươi có thể cút ra ngoài không? Ta không muốn nhìn thấy ngươi trước khi chết." Ta lủi thủi bước ra khỏi phòng, Bùi Ngộ Chu châm lửa đốt căn phòng ấy. Hắn không muốn để lại cho ta dù một mảnh xương. Sau khi trọng sinh, trong tiệc đính hôn của muội muội, ta lại một lần nữa gặp Bùi Ngộ Chu. #bere
4.4 K

Mới cập nhật

Xem thêm