Anh ấy là ma hệ thống.

Chương 5

03/03/2026 03:41

Còn nấu cơm cho tôi, giặt đồ cho tôi.

Những việc này không đủ chuộc tội của hắn sao?

Tôi không hiểu lắm, đang định hỏi tiếp thì hệ thống đã ngủ đông.

Lúc này đã là 10 giờ sáng, cả phòng khách ngập tràn ánh nắng.

Mặt trời ấm áp.

Không có gió.

Không có tiếng hệ thống.

10

Vừa ăn sáng xong, bước vào bếp liền thấy tủ lạnh dán giấy ghi: "Cơm trưa".

Bốn chữ viết đẹp phóng khoáng.

Ý gì đây?

Cơm thừa hôm qua chăng?

Văn Trì đã nghèo đến mức này rồi?

Tôi nhất định không ăn đồ thừa.

Tò mò mở tủ lạnh, khi thấy món bên trong, tôi cắn ch/ặt môi.

Tôm bắp ngô, cánh gà sốt muối tiêu, rau cải xào, thậm chí còn có nước đường đậu xanh me chua mà hôm qua tôi nhắc tới.

Toàn món nhà làm.

Bố mẹ mất từ sớm, ông nội bận quản lý doanh nghiệp.

Tôi thường xuyên ra ngoài ăn nhà hàng năm sao, khắp trong nước ngoài nước, nổi tiếng đều thử qua.

Ít khi ăn đồ gia đình.

Tôi hoàn toàn không thích đồ nhà làm!

Thế là tôi cố ý để thừa một hạt ngô, một cánh gà, một cọng cải và nửa ngụm nước me.

Xem đi.

Văn Trì, đồ cậu nấu chẳng ra gì.

Tôi nhất quyết không ăn hết!

Chiều muộn Văn Trì đi làm về, thấy đồ thừa bên bồn rửa, hơi ngẩn người vài giây.

Tôi chuẩn bị sẵn câu "Dở ẹc!" chờ hắn mở miệng.

Ai ngờ hắn lại hỏi: "Đây là phần cho anh?"

Tôi: "Dở ch*t đi được."

Hắn nhướng mày: "Ừ."

Dù biểu cảm không đổi, mặt không cười nhưng tôi cảm giác hắn đang cười.

Hắn đang chế nhạo tôi!

"Cậu cười tôi ăn nhiều? Nấu vài món mà tưởng giỏi lắm! Người ta Hoắc Thâm còn m/ua lại mấy khoản n/ợ x/ấu của công ty nhà tôi, còn cậu - chồng tôi - đã làm được gì? Từ đính hôn đến kết hôn, bao nhiêu ngày qua, cậu chẳng làm được tích sự gì! Tôi đúng là m/ù quá/ng mới chọn cậu!"

Là như vậy chứ?

Cãi nhau như thế chứ?

Rất hiệu quả, mặt Văn Trì tối sầm ngay.

"Em vẫn nhớ Hoắc Thâm?"

Có phải chuyện Hoắc Thâm đâu? Là hệ thống bảo anh sẽ c/ứu doanh nghiệp gia đình ta, là hệ thống bắt em đốc thúc anh!

Ánh mắt Văn Trì đen kịt.

Như muốn cắn người.

Đồ chó ng/u, bị dại rồi à?

Hệ thống lúc này hiện ra: [Không nên nhắc Hoắc Thâm.]

Không nên ư?

Tôi lập tức c/âm họng.

Văn Trì đứng trong bếp, bật máy hút mùi, tự mình châm th/uốc.

Lúc này tôi cảm thấy hắn không hút th/uốc mà đang hút m/áu tôi.

Sợ hãi, tôi hỏi hệ thống: [Nhìn hắn có giống sắp cắn người không? Làm sao đây?]

Hệ thống: [Ném đồ tập yoga cho hắn, bắt hắn giặt tay.]

Được không?

Còn đổ thêm dầu vào lửa nữa?

Hệ thống: [Thử gọi hắn là "chồng" xem.]

Tôi cầm bộ đồ tập hôm nay đến gần, kéo tay áo hắn.

[Ơ... chồng, đồ yoga này phải giặt tay nhé.]

Ngượng ch*t đi được.

Văn Trì đứng trong bếp, hình như chưa kịp phản ứng thì tôi đã bỏ chạy.

11

Bữa tối, sắc mặt Văn Trì quả nhiên khá hơn.

Nhưng tối đó, ông nội gọi điện ngay.

Ông bảo đừng để Văn Trì chú vốn nữa, như muối bỏ bể, doanh nghiệp không c/ứu nổi.

Tôi cắn móng tay, hóa ra Văn Trì đã bơm vốn rồi.

Không thể nói với ông là hệ thống bảo Văn Trì có thể c/ứu Chu gia.

Sau khi phá sản, Ferrari và căn hộ sang trọng của tôi sẽ bị tịch thu.

Tôi không thể chấp nhận.

Dù cuộc sống trong căn hộ hai phòng ngủ cũng ổn.

Nhưng tôi không thể sống mãi thế này.

Hệ thống bảo tôi là nữ chính.

Nữ chính sao có thể ở mãi căn hộ hai phòng được?

Tối nay, Văn Trì đưa ly sữa nóng vừa miệng.

Tôi gật đầu tỏ ý hài lòng.

Con chó này đã biết hâm sữa rồi.

Uống cạn sữa, tôi nhìn hắn đầy mãn nguyện, dạy bảo: "Ngoan lắm cún."

Hệ thống từng nói, khi chó ngoan thì có thể thưởng cho nó một khúc xươ/ng.

Văn Trì không cảm xúc liếc nhìn môi tôi, ngón tay thô ráp chạm vào khóe môi.

Trên tay hắn dính chút sữa, mặt đầy vẻ gh/ê t/ởm: "Bẩn ch*t đi."

Tôi định m/ắng lại thì hắn đã cầm ly đi rồi.

Quả nhiên không thể cho loại chó này chút tốt nào.

Văn Trì rửa ly xong lại vào phòng tắm, tiếng nước từ vòi hoa sen vang lên.

???

Hắn không vừa tắm xong sao?

Tắm nhiều thế, chính hắn mới bẩn.

Chó bẩn!

...

Con chó bẩn vẫn ngồi làm việc trên sofa.

Đã gần hai tháng rồi, ngày nào cũng làm đến gần 1h sáng.

Đôi lúc tôi nghi ngờ hệ thống chọn nhầm nam chính rồi.

Tại sao nam chính cố gắng thế mà...

Hôm nay ông nội bảo doanh nghiệp Chu gia và công ty công nghệ của Văn Trì sắp phá sản!!!

Hệ thống chỉ biết qua điện thoại của ông, vừa thương vừa gi/ận: [Đồ bất tài! Chó Văn Trì.]

Tôi: [???]

Không rõ gần đây hệ thống mạng yếu hay sao, hay mất kết nối.

Tôi hét vào không trung, Văn Trì nhìn tôi như kẻ t/âm th/ần.

Hôm sau liền dẫn tôi đi khám th/ần ki/nh.

Nhưng tôi rất khỏe mạnh.

Văn Trì không tin, dẫn tôi khám toàn diện.

Cơ thể tôi không vấn đề gì!

Vừa ra khỏi viện, một ông thầy bói chộp lấy Văn Trì: "Chàng trai, trán đen sì! Dạo này thấy người mệt mỏi không? Có cảm giác bị rút cạn? Chuyện ấy có được không?"

Văn Trì mặt đen nhìn tôi: ...

Tôi bật cười.

12

Văn Trì đưa tôi về, lái chiếc BYD cà tàng đi mất.

Vừa về đến nhà, tôi nhận được tin nhắn.

Của Hoắc Thâm.

Hắn hỏi có cơ hội nào để giúp doanh nghiệp Chu gia không.

Có!

Đương nhiên có!

Tôi gọi hệ thống mấy lần không thấy hồi âm.

Thế là tôi đến địa điểm hẹn với Hoắc Thâm.

Trên du thuyền riêng của hắn.

Hoắc Thâm mời tôi ra khơi ngắm cá voi.

Vừa lên thuyền, tôi đi thẳng vào vấn đề: "Thật sao? Tập đoàn Hoắc thật sự có thể giúp chúng tôi?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đời này an lạc

Chương 9
Ta đã để mắt tới hôn phu của muội muội, dùng hết thủ đoạn để cướp về. Đêm động phòng, Bùi Ngộ Chu phát hiện cưới nhầm người, định bỏ đi ngay lập tức, nhưng bị ta cưỡng ép giữ lại. Từ đó, hắn coi ta như kẻ thù không đội trời chung, hận đến mức muốn ta chết đi sống lại. Cho đến năm thứ ba, gia đình ta bị tịch biên, gia đình tan nát. Trên đường lưu đày, ta mắc bệnh dịch, Bùi Ngộ Chu ngày đêm không ngủ chăm sóc ta. Khi ta khỏi bệnh thì hắn lại lâm bệnh nặng. Trước khi chết, hắn cầu xin: "Khương Nghiên Chi, ngươi có thể cút ra ngoài không? Ta không muốn nhìn thấy ngươi trước khi chết." Ta lủi thủi bước ra khỏi phòng, Bùi Ngộ Chu châm lửa đốt căn phòng ấy. Hắn không muốn để lại cho ta dù một mảnh xương. Sau khi trọng sinh, trong tiệc đính hôn của muội muội, ta lại một lần nữa gặp Bùi Ngộ Chu. #bere
4.4 K

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Anh ấy là ma hệ thống.

Chương 9
Hệ thống luôn dạy tôi bắt nạt kẻ phản diện. 『Bé cưng, sữa văng lên chân rồi, bắt hắn liếm sạch cho em đi.』 『Dẫm mạnh vào chỗ hiểm của hắn, loại người này sinh ra là để hầu hạ em mà.』 Thế là mỗi ngày tôi đều nghĩ đủ trò để hành hạ hắn. Cho đến khi đọc được bình luận: Tôi chính là người vợ cũ độc ác của nhân vật phản diện, tương lai sẽ bị hắn vứt xuống biển. Tôi sợ đến mức không dám đối xử tệ với hắn nữa. Hệ thống lại thúc giục:『Tin anh đi, hệ thống đâu thể lừa em? Cứ huấn luyện hắn như huấn luyện chó ấy.』 『Bé ơi, ném quần áo vào mặt hắn như mọi khi, bắt hắn giặt tay đi nào.』 Tôi không dám ném, chỉ dè dặt đưa bộ đồ cho gã phản diện mặt mày âm trầm. Bỗng nghe thấy cả hệ thống lẫn kẻ phản diện đồng loạt thở dài não nề trước bộ đồ của tôi.
Hiện đại
Ngôn Tình
9