Cánh cửa phòng họp đồng thời bị đẩy mở.
Lý Yến Nhĩ đứng trước cửa, trên tay cầm chiếc túi hồ sơ. Thấy tôi có mặt, mắt cô lập tức đỏ hoe.
"Lương tổng, có tài liệu gấp..."
Cô liếc nhìn tôi một cái đầy thận trọng, giọng run run.
"A..."
Cô gái nhỏ hình như bị biểu cảm của tôi dọa đến phát khiếp. Bước chân loạng choạng, cô đ/âm sầm vào góc bàn.
"Cách..."
Hộp kim cương rơi xuống sàn. Viên kim cương năm carat bật khỏi chân nhẫn, lăn trốn vào góc khuất nền gạch. Sắc mặt Lương Bá Vũ lập tức tối sầm, ánh mắt đảo sang Lý Yến Nhĩ.
"Cô làm cái quái gì vậy?!"
Giọng hắn nhuốm đầy tức gi/ận. Lý Yến Nhĩ run b/ắn người, nước mắt lập tức lăn dài:
"Lương tổng, em... em không cố ý..."
Cô ngồi xổm xuống, giả vờ tìm ki/ếm viên kim cương lăn mất. Động tác vụng về đến tội nghiệp.
Tôi nhìn chân nhẫn trống không, nhếch mép cười:
"Chiếc nhẫn này là của Graff."
"Kỹ thuật c/ắt tỉa Asscher, giá thị trường khoảng ba mươi triệu chứ nhỉ?"
Lương Bá Vũ nghe vậy, quay đầu nhìn tôi. Nụ cười của tôi lịch sự mà xa cách:
"Tiểu thư Lý, cô làm hỏng nhẫn của tôi, không lẽ không đền sao?"
Cơ thể Lý Yến Nhĩ đờ ra, động tác trên tay cũng ngừng bặt. Cô nhìn tôi với ánh mắt khó tin:
"Em... em lấy đâu ra nhiều tiền thế..."
Cô hoảng hốt nhìn Lương Bá Vũ tìm ki/ếm sự giúp đỡ. Chân mày Lương Bá Vũ nhíu ch/ặt, biểu cảm phức tạp.
"Cút ra ngoài ngay!" Giọng Lương Bá Vũ vút cao, gân xanh nổi lên ở cổ, "Đợi thông báo!"
Cô cắn môi, dưới sự thúc giục của Lương Bá Vũ, bất đắc dĩ rời khỏi phòng họp.
5
Cô gái nhỏ khi rời đi lưng thẳng băng một cách khác thường. Luật sư cũng theo đó bước ra ngoài. Cánh cửa kính lại đóng sập.
Lương Bá Vũ nhặt viên kim cương dưới chân, cúi đầu không dám nhìn thẳng mắt tôi:
"Ương Ương, em đối với cô ấy... đừng có thành kiến quá lớn."
"Yến Nhĩ rất đáng thương, tốt nghiệp toàn điểm A nhưng vì không có qu/an h/ệ, nhiều lần vấp ngã khi phỏng vấn..."
"Khi đi ngang qua, anh như thấy bóng dáng mình năm xưa trong cô ấy."
Tôi chống cằm nghe hắn kể về cuộc gặp gỡ lãng mạn của hai người. Câu chuyện Hoàng tử c/ứu Lọ Lem. Sáo rỗng mà đầy mộng mơ.
Tôi lại đưa ánh mắt về phía viên kim cương bên tay hắn, chân nhẫn vẫn nằm chỏng chơ trên nền gạch phía bên kia bàn họp. Chiếc nhẫn chia lìa, tựa như chúng tôi.
Tôi thu hợp đồng, đứng dậy. Lương Bá Vũ nắm lấy tay tôi đang định mở cửa:
"Ương Ương..."
Tôi quay đầu lại, nụ cười vẫn thế:
"Cô gái đáng thương như vậy, anh cứ việc mà c/ứu vớt đi, Hoàng tử điện hạ."
Câu chuyện cổ tích lãng mạn thế này, tôi không muốn làm mẹ kế đ/ộc á/c đâu.
Lý Yến Nhĩ không đi xa. Cô ta đứng ngay trước cửa phòng họp. Vừa mở cửa, cô gái nhỏ đỏ mắt nhìn chằm chằm tôi. Tôi liếc nhìn cô từ đầu đến chân, tiếc rằng thiếu đôi giày thủy tinh.
"Sao cô lại ủ rũ thế?"
"Chẳng lẽ không phải đến để phá hoại chúng tôi, mà là gia nhập cùng chúng tôi sao?"
Cô ta bị tôi nói đến nghẹn lời. Muốn phản bác lại không biết bắt đầu từ đâu. Tôi mỉm cười, nắm ch/ặt 5% cổ phần bước vào thang máy.
Chui vào xe, lập tức quay số:
"Tám giờ tối, nhà cậu."
6
Đến nhà Thẩm Nghiễn Chi lúc trời nhá nhem tối.
Người bạn gái mới của hắn vừa mặc xong quần áo rời đi. Trong phòng lưu lại mùi vị khó tả. Tôi mở toang các cửa sổ mới yên vị trên sofa.
"Cô chê tôi thế này, còn hẹn ở nhà tôi làm gì?"
Thẩm Nghiễn Chi châm điếu th/uốc, thong thả dựa người trên thảm. Tôi đương nhiên không muốn hẹn ở nhà hắn. Nhưng chuyện chưa xong, tôi không muốn động tĩnh ầm ĩ.
Từ túi xách lôi ra hợp đồng, ném về phía hắn:
"5% cổ phần Lương Bá Vũ vừa chuyển cho tôi, cộng với 30% trước đó của tôi, thêm phần cổ phiếu nhỏ lẻ cậu đang thu m/ua, đủ để hạ bệ hắn."
Thẩm Nghiễn Chi là bạn cùng phòng đại học của Lương Bá Vũ. Cũng là bạn thuở nhỏ của tôi. Chỉ là Lương Bá Vữ không biết. Hai người thời đại học đã không ưa nhau. Thẩm Nghiễn Chi gh/ét vẻ mặt đạo mạo của Lương Bá Vũ. Lương Bá Vũ cũng chẳng ưa hắn. Thường nói với tôi:
"Thẩm Nghiễn Chi đúng là công tử ăn chơi, gh/ét nhất lũ phú nhị đại này."
Nên tôi chưa từng nói với hắn, tôi cũng là phú nhị đại. Càng không nói qua, tôi và Thẩm Nghiễn Chi là bạn thân. Khi biết tin tôi và Lương Bá Vũ đến với nhau, Thẩm Nghiễn Chi cười đến không ngừng được:
"Giản Ương, cô đi c/ứu trợ à?"
Lúc đó tôi nghiêm túc đáp: "Lương Bá Vũ khác bọn mình, anh ấy có chí tiến thủ!"
Giờ hồi tưởng lại câu nói này. Đúng là t/át vào mặt mình.
Thẩm Nghiễn Chi lười nhác lấy chiếc gối tựa kê sau lưng:
"Đây cũng coi như sự nghiệp cô đ/á/nh đổi, nỡ lòng nào đem ra cho tôi đấu khí với Lương Bá Vũ?"
Tôi nhấp ngụm nước, thong thả đáp:
"Chỉ có hắn mới coi đây là sự nghiệp."
"Trong mắt tôi, đó chỉ là trò chơi vốn liếng, gọi vốn thành công vòng C, lên sàn chứng khoán."
"Nắm trong tay cổ phần nhanh chóng b/án ra thu tiền mặt, mới là ý đồ thực sự của tôi."
Hắn liếc tôi, cười gian trá:
"Giúp tôi thế này, không phải yêu tôi đấy chứ? Tôi không ngại kết hôn vì mục đích thương mại đâu!"
7
Tôi vỗ một cái vào lưng hắn. Định m/ắng thì chuông cửa reo vang. Thẩm Nghiễn Chi lững thững đứng dậy ra mở cửa.
Cánh cửa mở. Bên ngoài là Lương Bá Vũ mặt mày ảm đạm, phía sau còn có Lý Yến Nhĩ đang đầy phẫn h/ận. Hắn đẩy mạnh Thẩm Nghiễn Chi sang bên, xông vào trong nhà:
"Giản Ương, em thật sự ở đây?"
Thẩm Nghiễn Chi lảo đảo đi tới, vòng tay qua vai tôi:
"Này Bá Vũ, cậu đến không đúng lúc rồi. Hay là... lần sau?"
Tôi im lặng. Ánh mắt Lương Bá Vũ xoáy quanh hai chúng tôi. Lý Yến Nhĩ chỉ tay về phía cửa phòng ngủ đang mở toang:
"Lương tổng, xem kìa..."
Lương Bá Vũ theo tay cô nhìn sang. Cửa phòng ngủ mở rộng. Trên sàn nằm vỏ bao cao su đã dùng. Giường chiếu bừa bộn. Sắc mặt hắn tái mét.
"Giản Ương!" Hắn gầm lên. Trong giọng nói tràn ngập tức gi/ận bị kìm nén.
Lý Yến Nhĩ đỏ mắt, khẽ thốt lên: "Lương tổng, có lẽ chị Giản Ương và Thẩm tổng không như anh nghĩ đâu."
Câu nói càng khiến hiểu lầm thêm sâu sắc. Lương Bá Vũ quay phắt sang tôi: "Giản Ương, giải thích!"
Tôi ngẩng mắt, nhìn bộ dạng bị phản bội đầy phẫn nộ của hắn. Lại nhìn Lý Yến Nhĩ, cô ta đang "ngoan ngoãn" dựa bên Lương Bá Vũ, ngước mắt nhìn tôi. Tôi cong môi, giọng nhẹ bẫng:
"Giải thích cái gì?"
Hắn sững người. Tôi đưa mắt nhìn khuôn mặt đỏ bừng vì kích động của Lý Yến Nhĩ.