Trước khi cuộc họp bắt đầu, tiểu Trương bưng tới cho tôi ly sữa nóng thì thào: "Tổng giám đốc Trần, em cho thêm đường đôi, dạ dày quan trọng lắm."
Tôi liếc nhỏ cô ấy, gật đầu.
"Tổng Trần, hoan nghênh ngài tiếp quản Lục thị." Một phó tổng tóc hoa rêu tên Vương Đức Hải nhe răng cười giả tạo, "Nhưng Lục thị chúng tôi bao năm nay theo đuổi phong cách kinh doanh ổn định. Phương án công viên ngài đề xuất - xin thất lễ - quá mạo hiểm, chúng tôi đều không tán thành."
Vừa dứt lời, mấy người khác lập tức phụ họa.
"Đúng vậy Tổng Trần, người trẻ nhiệt huyết là tốt, nhưng bước quá dài dễ... té ngã."
"Chúng tôi đều vì công ty, dự án này nên cân nhắc kỹ."
Bọn họ muốn cho tôi bài học đầu tiên.
Tôi lặng im nghe, ngón tay gõ nhịp nhàng lên mặt bàn.
Đợi đến khi tất cả đã nói xong, tôi mới cười.
"Các vị lão thần đã nói hết chưa?" Tôi đứng dậy, bước đến sau lưng Vương Đức Hải, tay đặt nhẹ lên thành ghế. "Phó tổng Vương, ba năm trước lô quặng sắt nhập từ Brazil, số tấn trên tờ khai hải quan và hóa đơn vận chuyển chênh lệch 3%. Khoản chênh đó vừa đủ m/ua chiếc Porsche Cayenne cao cấp màu dung nham của anh nhỉ?"
Cơ thể Vương Đức Hải cứng đờ, nụ cười đóng băng trên mặt.
Tôi cúi xuống thì thầm bên tai ông ta: "Văn phòng tôi còn thiếu một trợ lý chuyên kiểm toán sổ sách cũ. Mai anh bắt đầu rà soát lại hợp đồng m/ua b/án từ ba năm trước đi."
Không nhìn ông ta, tôi ngẩng đầu quét mắt khắp phòng.
"Dĩ nhiên, nếu phó tổng Vương cảm thấy không đảm đương nổi, có thể nộp đơn xin nghỉ ngay bây giờ."
Mồ hôi lạnh túa ra trên trán Vương Đức Hải. Ông ta há hốc mồm không thốt nên lời, vài giây sau đứng phắt dậy đẩy ghế lùi nửa mét.
"Tôi... tôi không khỏe, xin từ chức!"
Nói xong, ông ta chạy mất dép khỏi phòng họp.
Ánh mắt mọi người trong phòng họp nhìn tôi đã thay đổi, từ dò xét biến thành kh/iếp s/ợ.
Tôi trở về chủ vị, ánh mắt dừng lại trên vị Đổng sự Lưu vừa hùa nhiệt tình nhất.
"Đổng sự Lưu, ngài vừa bảo tôi bước quá dài?"
Đổng sự Lưu run b/ắn người suýt tuột khỏi ghế, vội vẫy tay cười nịnh: "Không không! Tôi đùa thôi! Phương án của tổng... tôi ủng hộ tuyệt đối!"
Những người khác lập tức hùa theo như gió chiều nào che chiều ấy.
Tôi lập tức đề bạt vị giám đốc trẻ Lý Nhuệ - người từ đầu đến cuối im lặng nhưng ánh mắt luôn lấp lánh - tạm thay thế vị trí của Vương Đức Hải.
Hai tuần tiếp theo, công ty xảy ra liên tiếp sự cố.
Bản vẽ thiết kế cốt lõi dự án công viên bị rò rỉ, xuất hiện trong phương án của đối thủ.
Công trường phát hiện vật liệu xây dựng nhập khẩu then chốt bị đ/á/nh tráo thành hàng kém chất lượng, suýt gây họa lớn.
Email nặc danh gửi đến toàn bộ nhân viên bịa đặt chuyện đời tư bê bối của tôi.
Từng vụ, từng chuyện như rắn đ/ộc ẩn trong bóng tối, không ngừng bào mòn sức lực và tiến độ dự án.
Ngồi trong văn phòng nhìn báo cáo, tôi bật cười.
Đuôi cáo cuối cùng cũng lộ ra.
Tôi nhờ Hạt Tử theo dõi liên lạc nội bộ của mấy đối tượng khả nghi, đồng thời chuẩn bị ba phương án tuyệt mật với chi tiết khác biệt mang tên "Thanh Khê", "Cổ Long" và "Tinh Quang".
Sau đó, tôi triệu tập riêng ba vị cựu thần khả nghi nhất, bao gồm vị Đổng sự Lưu từng hứa ủng hộ tôi 100%.
Tôi nói với Đổng sự Lưu: "Ông là lão thần của công ty, phương án Thanh Khê này nhờ ông thẩm định giúp."
Với vị Trương tổng khác: "Phương án Cổ Long là tâm huyết của tôi, nhờ anh xem có sơ hở gì không."
Và vị Đổng sự Tiền cuối cùng: "Phương án Tinh Quang là lá bài tẩy cuối cùng, chỉ có ông và tôi biết."
Ba ngày sau, Hạt Tử báo tin: Tập đoàn Thịnh Thế khẩn trương tổ chức hội thảo chuyên đề, bàn luận đúng phương án "Thanh Khê" của tôi. Đồng thời chặn được bản ghi liên lạc giữa Đổng sự Lưu và người liên hệ bên đó.
Cá đã cắn câu rồi.
Hôm sau, tôi triệu tập hội nghị toàn thể lãnh đạo cấp cao.
Đổng sự Lưu ngồi đó thản nhiên, thậm chí còn gật đầu mỉm cười với tôi, ra vẻ trung thành.
"Trước khi họp, tôi thông báo một việc." Giọng tôi bình thản, "Tập đoàn Thịnh Thế có vẻ rất hứng thú với dự án của chúng ta. Họ thậm chí còn biết trước cả phương án Thanh Khê."
Tôi dừng lại, ánh mắt đóng đinh vào Đổng sự Lưu.
"Đổng sự Lưu, ông rất thân với tổng Vương bên Thịnh Thế nhỉ? Tuần trước hai người còn chơi golf chung. Bên đó hứa cho ông làm phó tổng tài khi thành công phải không?"
Ánh mắt cả phòng họp đồng loạt đổ dồn về phía Đổng sự Lưu.
Sắc mặt ông ta tái nhợt trong chớp mắt, miệng há hốc không nói nên lời. Chức phó tổng tài đó là giấc mơ cả đời ông ta không với tới nổi.
Tôi đứng dậy, từng bước tiến đến trước mặt ông ta, nhìn xuống từ trên cao.
"Tôi lười tống ông vào tù, vì nghĩ để ông sống trong nh/ục nh/ã, nghèo khổ còn thú vị hơn. Giờ, cút đi. Một phút nữa còn thấy bóng ông trong thành phố này, tôi sẽ cho ông biết thế nào là sống không bằng ch*t."
Đổng sự Lưu bò lết ra khỏi phòng họp, thảm hại như con chó đói.
Tôi quét mắt khắp phòng, tất cả đều cúi đầu không dám đối diện.
"Tôi biết các vị đang lo lắng điều gì." Giọng tôi trở lại bình thản khi trở về chủ vị, "Từ hôm nay, áp dụng chế độ lương mới: 5% lợi nhuận dự án sẽ làm phần thưởng chia cho những người đóng góp. Trần Hi Nguyệt tôi không xem thâm niên, chỉ xem năng lực. Ai giúp tôi ki/ếm tiền, tôi cho họ ki/ếm gấp mười lần trước đây."