Hắn chợt đoán ra danh tính người phụ nữ trước mặt.
Bởi Thịnh Thanh Ngọc vừa nhắn cho hắn:
[Tối đến ký túc nhé, cô bạn cùng phòng của tôi có chuyện muốn nói với anh.]
Hoắc Thừa Hứa: [Lại là Thanh Đại? Em không nói cho cô ấy biết qu/an h/ệ của chúng ta?]
Thịnh Thanh Ngọc trả lời lấp lửng: [Tuổi trẻ mộng mơ cũng dễ hiểu, lúc đó anh từ chối riêng cô ấy là được.]
Hắn cố lục lại trí nhớ xem có lần nào đắc tội với Thanh Đại không.
Trong đầu chỉ vẳng lại giai điệu chúc mừng sinh nhật vụng về lần trước tôi chơi.
Theo nhận thức của hắn, Thanh Đại ngoài nhan sắc chẳng có điểm gì đáng nhớ, cứ đến gần là ấp a ấp úng.
Trên mạng thì hoàn toàn khác.
Lẽ ra hắn không nên đồng ý dùng bữa riêng với tôi.
Nhưng hắn do dự.
Trước tiên, hắn vào bình luận dưới video piano: [Mới học? Tiến bộ nhanh đấy.]
Bình luận liên tục hiện lên.
[??? Sao nam chính lại thèm để ý nữ phụ thế?]
[Đồ giả tạo! Nữ chính học piano từ nhỏ, nữ phụ lấy gì so sánh!]
Tôi gửi biểu tượng dễ thương, vô tư nói dối: [Vâng, em mới học thôi, thầy còn khen em có năng khiếu nữa!]
[Với lại, em học cái gì cũng siêu nhanh!]
Hoắc Thừa Hứa nhìn tên tiểu tam trên bản nhạc, ngón tay khẽ dừng, sau đó tìm hộp thoại nhắn cho tôi:
[5 giờ anh đến đón em dưới lầu.]
Thịnh Thanh Ngọc hẹn hắn 8 giờ tối.
Hắn nghĩ từ chối sớm có lẽ sẽ tốt hơn.
Hắn không cho rằng gợn sóng nhỏ vừa rồi sẽ khiến mình phản bội vị hôn thê.
Nam chính nguyên tác vốn giữ lễ, nên lời tỏ tình tối nay của nữ phụ tất thất bại.
Việc tôi cần làm là chuyển mình từ kẻ thứ ba sang vai vô tội.
Tôi cong môi, trả lời bằng icon dễ thương: [Vâng ạ! (Trao tim)]
Sau đó tôi nhắn thêm:
[Đừng chọn chỗ đắt quá nhé.]
[Mèo con xin tha gif.]
Hoắc Thừa Hứa nhíu mày nhìn đoạn chat.
Tôi gửi ảnh chụp màn hình, giọng điệu tội nghiệp:
[Bạn cùng phòng bảo m/ua đồ đẹp, nên em hết tiền rồi.]
Ảnh chụp là chiếc váy thuế IQ mà Thịnh Thanh Ngọc nhiệt tình giới thiệu, cùng trang thanh toán 16 triệu của tôi.
Hoắc Thừa Hứa im lặng nhìn chiếc váy đỏ chót.
Chưa đầy ba giây.
Hắn trả lời: [Gửi số tài khoản.]
Tôi không khách sáo, nhanh chóng gửi đi.
Tài khoản nhận được 20 triệu.
Tôi nở nụ cười hài lòng.
Bình luận dậy sóng:
[Không chỉ trà xanh đầy mưu mô, còn là đồ đào mỏ!]
[N/ợ của hôn thê, nam chính xử lý hậu quả là đúng! Chắc chắn không phải vì hứng thú với nữ phụ!]
[Nữ phụ không b/án cái váy đi rồi sao? Còn lừa nam chính! Đồ ti tiện!]
Lúc này, Thịnh Thanh Ngọc đang trả lời fan.
Mọi người đều tò mò về chân dung người yêu cô.
Cô trả lời fan hâm m/ộ: [Anh ấy không thích ồn ào, tôi sẽ tìm ảnh chụp chung hồi nhỏ.]
Bình luận đăng ảnh của Thịnh Thanh Ngọc lập tức leo top.
Bình luận của tôi đứng thứ nhì.
Fan cuồ/ng hò reo: [Thanh mai trúc mã cực phẩm!]
Tôi khẽ cười khẩy.
Quen nhau mười năm, nếu thực sự yêu đã sớm thành đôi.
Nữ chính cần gì dùng th/ủ đo/ạn.
Đáng lý, đàn ông đã có người yêu không nằm trong mục tiêu của tôi. Nhưng nếu họ tự tìm đến, thì lại khác.
5.
Hôm nay là ngày đầu thử nghiệm, chưa có nhiều người nạp tiền.
Hoắc Thừa Hứa vừa vào game đã thấy bảng xếp hạng nạp tiền xuất hiện cái tên quen thuộc.
ID [Một Ly Trà Xanh] tươi rói chiếm hạng nhì.
Hạng nhất thuộc về Chu Phóng.
Còn hắn bị đẩy xuống hạng ba.
Nghĩ đến vẻ mặt tội nghiệp Thanh Đại vừa kêu hết tiền, hắn bất giác nhíu mày.
Hắn biết rõ hoàn cảnh Thanh Đại, tuyệt đối không đủ khả năng chi tiêu như vậy.
Vì thích hắn mà chơi game là chuyện khác.
Nhưng tận mắt thấy cô ta bị game dụ dỗ tiêu xài vô độ lại là chuyện khác.
Bình luận không ngớt ch/ửi tôi phá gia chi tử.
Đồng thời, Hoắc Thừa Hứa nhắn tin cho tôi:
[Anh tới rồi.]
6.
Hoắc Thừa Hứa đã đợi một lúc.
Vốn dĩ ngoại hình ưu tú, xung quanh không ngớt ánh mắt tò mò.
Nhìn thấy tôi, hắn khẽ sững lại.
Tôi chọn chiếc váy ôm sát, trang điểm nhẹ nhàng với son nude.
Một làn gió nhẹ khẽ lướt qua mái tóc.
Tôi bước đến đúng lúc.
"Đợi lâu rồi anh nhỉ?"
Mùi hương thoang thoảng lan tỏa.
Nam chính thích đào, nên tôi chọn nước hoa hương đào.
Một cái neo tâm lý đơn giản.
Tôi muốn hắn mỗi lần ăn đào đều nhớ đến tôi.
Ánh mắt Hoắc Thừa Hứa lần nữa dừng trên mặt tôi, lưu lại giây lát.
Yết hầu hắn khẽ động, giọng trầm hơn bình thường:
"Lên xe đi."
Điểm đến là một nhà hàng sang trọng, nơi tôi hiện tại không đủ khả năng chi trả.
Nam chính đâu đến nỗi để phụ nữ trả tiền.
Tôi cầm menu, không ngại ngần gọi món.
Khi đồ ăn lên bàn, ánh mắt hắn khẽ dừng - toàn là khẩu vị hắn ưa thích.
Tôi e thẹn: "Hóa ra ví tiền em chỉ đủ mời anh một bữa thôi."
Hắn liếc nhìn: "Tiêu xài có chừng mực, nạp game ít lại là có tiền ăn cơm."
Nói chuyện thẳng thừng thật.
Tôi ngẩng đầu, đi thẳng vào vấn đề: "Sao anh biết em nạp game? Anh cũng chơi Tiên Đồ à?"
Hoắc Thừa Hứa kiêu ngạo "ừ" một tiếng.
Cuộc trò chuyện diễn ra thoải mái.
Suốt bữa ăn, phần lớn thời gian nói về game.
Tôi chủ động dẫn dắt, Hoắc Thừa Hứa thỉnh thoảng đáp lời.
Người đàn ông trước mặt thả lỏng, đôi mắt nheo lại, rõ ràng tâm trạng tốt.
Tôi không vội tỏ tình, chỉ khéo léo thu hẹp khoảng cách.
Từ nhạc game chuyển sang thể loại yêu thích.
Từ cốt truyện game chuyển sang sách ưa chuộng.
Thật trùng hợp, bất kể hắn nói đến đâu, tôi đều tiếp được.
Hắn rõ ràng trở nên nhiều lời hơn.
[Bối cảnh kiến thức nữ phụ sao rộng thế?]
[Nam chính hôm nay nói nhiều quá, cảm giác nổi hứng thách đố, đang thăm dò nữ phụ.]
Cảm giác tò mò và ngưỡng m/ộ với người khác giới rất dễ vấp ngã.
Tôi liếc nhìn hắn, trước khi ch*t tôi hơn hắn tám tuổi.
Nếu để hắn dò ra, đúng là uổng phí kiếp trước.
Đến khi Hoắc Thừa Hứa nhắc đến các loại nhạc cụ.
Tôi mỉm cười gật đầu.
Hắn nghi hoặc vì sao tôi đột nhiên im lặng.
Tôi bình thản nói dối: "Những thứ này vượt quá hiểu biết của em."
"Gia cảnh không cho phép em học mấy thứ này, đến piano em cũng mới học thôi."
Khi hắn lộ vẻ áy náy, tôi dịu dàng khen ngợi: "Nhưng anh biết nhiều thật, giỏi quá đi."