Nhật Ký Tróc Hồn

Chương 8

24/02/2026 15:59

Tiếng gào thét đầy tuyệt vọng vang lên trong phòng thẩm vấn, khiến lòng người thắt lại.

Mấy ngày sau, cảnh sát thuận theo lời khai của Trần Viễn Giang mà truy ra manh mối, kết hợp với vật chứng tại hiện trường, đoạn camera giám sát cùng những cuộc điều tra nhân chứng liên quan. Vụ án mạng hàng loạt gây chấn động cuối cùng cũng đi vào kết thúc, mọi chi tiết đều khớp nhau, chuỗi chứng cứ hoàn chỉnh không có kẽ hở.

Lúc này, tôi vừa đưa Tần Yêu xuống âm phủ xong, đang ngồi cùng Lục Tức Hạ trong văn phòng cao cấp view sông Vo/ng Xuyên 270 độ của cô ấy. Ngoài cửa kính, dòng sông Vo/ng Xuyên chảy lững lờ tương phản rõ rệt với không khí ngột ngạt trong phòng. Chúng tôi vừa xem xong thông báo vụ án từ phía cảnh sát.

Tôi nhíu mày, lần nữa điểm lại tình tiết vụ án, giọng đầy hoài nghi: "Vậy là hắn ta không có lý do bất đắc dĩ nào cả, mà là tự mình lợi dụng chức vụ giáo viên, mượn cớ giảng bài để quấy rối nữ sinh. Kết quả lại bị đối phương nắm được điểm yếu để đe dọa. Không ngờ sau khi chuyện vỡ lở, hắn không chỉ mất việc, vợ bỏ đi dắt theo con, gia đình tan nát, tương lai cũng tiêu tan. Nhưng cô học sinh kia đã chuyển trường đi nơi khác. Chỉ vì thế, hắn bắt đầu hẹn gặp những cô gái 17-18 tuổi trên mạng xã hội, dùng th/ủ đo/ạn tàn đ/ộc để trút gi/ận, cuối cùng phạm phải bốn vụ mạng nhân này?"

"Đúng là đồ tạp chủng!" Tôi bực tức nói.

"Cậu phải hiểu, đôi khi khoảng cách giữa người với người, còn lớn hơn cả giữa người và lợn." Lục Tức Hạ vẫn giữ vẻ thản nhiên, đầu ngón tay lơ đãng vân vi mép chén trà.

"Nhưng mà..." Tôi ngồi sụp xuống chiếc sofa da êm ái của cô, tìm tư thế thoải mái rồi mới cẩn thận mở lời dò hỏi, "Sao lúc trước chị lại lừa tôi?"

Nghe vậy, cô ngẩng mặt nhìn tôi, đôi mắt thâm thẫm khó lòng đoán được suy nghĩ.

Ánh nhìn ấy khiến tim tôi đ/ập thình thịch, nhưng tôi vẫn gượng gạo nói hết câu: "Tôi nhận được khoản hoàn phí nhập mộng, điều này chứng tỏ chuyện này hoàn toàn không liên quan tới công đức. Với lại... hôm tôi đến đồn cảnh sát lấy tài liệu, đã thấy chị đứng dưới bóng cây ngô đồng trước cửa."

Lục Tức Hạ im lặng hồi lâu, hàng mi rủ xuống che đi những xúc động đang cuộn trào trong lòng. Mãi sau mới nghe giọng cô khẽ vang lên, thoáng chút khản đặc: "Lúc còn sống... ta có lỗi với cô ấy. Vì thế, chỉ cần đứng từ xa ngắm nhìn là đủ."

Dù không rõ giữa họ từng có quá khứ thế nào, nhưng trực giác nhiều năm lăn lộn chốn công sở mách bảo tôi rằng, có những chuyện tốt nhất đừng tò mò.

Tôi chuyển chủ đề, ném ra câu hỏi khác: "Tính như vậy thì Trần Viễn Giang tên khốn đó được coi là tự thú chứ? Tôi biết sau khi ch*t, h/ồn hắn xuống địa phủ chắc chắn không thoát khỏi hình ph/ạt, nhưng thể x/ác dương gian hiện tại liệu có được giảm án không?"

Nghe vậy, Lục Tức Hạ nhướn mày, khóe miệng nhếch lên nụ cười đầy ẩn ý.

Cô khẽ nghiêng người, ngón tay thon dài lục lọi trong ngăn kéo bàn làm việc. "Bốp" một tiếng, ba quyển sách được đ/ập xuống mặt bàn bóng loáng.

Rồi cô chống cằm, khuỷu tay tỳ lên mép bàn, đôi mắt lấp lánh nhìn tôi đầy hứng thú: "Đồng chí Lý Nhân Thanh, có hứng thú đổi nội dung công việc không? Ít việc hơn, lương cao hơn. Nếu đến làm trợ lý cho ta, lương tăng thẳng 30%, thế nào?"

30%?!

Đầu óc tôi lập tức quay cuồ/ng tính toán.

Đây là khoản không nhỏ, cứ đà này thì căn hộ nhỏ tôi hằng mơ ước coi như trong tầm tay rồi!

Tim đ/ập thình thịch, tôi ra vẻ bình tĩnh, cố giữ giọng điệu thản nhiên: "Vậy... tôi cần đáp ứng yêu cầu gì?"

Lục Tức Hạ khẽ đẩy ba quyển sách về phía tôi, đôi môi đỏ mấp máy: "Học thuộc lòng chúng, ít nhất phải phân biệt rõ thế nào là ‘có thể giảm nhẹ hoặc giảm hình ph/ạt’, thế nào lại là ‘phải được giảm nhẹ hoặc giảm hình ph/ạt’."

Đầy nghi hoặc, tôi cúi người lại gần, nheo mắt đọc dòng chữ trên bìa sách —

《Hình Pháp》;

《Tố Tụng Hình Sự》;

Và một quyển bìa kim tuyến lộng lẫy in dòng chữ 《Biện Pháp Trừng Ph/ạt Nghịch Trình và Điều Lệ Truy Bắt Trốn Thoát Địa Ngục》.

Mặt tôi lập tức xịu xuống:

Ch*t ti/ệt, tao gh/ét học!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
12 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cẩm Nang Sinh Tồn Hậu Cung

Chương 11
Tân đế thèm khát dung mạo của ta, nhất quyết muốn cưỡng ép đưa ta vào cung. Kiếp đầu tiên, ta không chịu gả, thẳng thắn nói rằng mình đã có hôn ước. Hoàng đế ngoài mặt rộng lượng, âm thầm hại chết vị hôn phu của ta, sau đó lại ban hôn: “Con gái nhà họ Trương một lòng thủ tiết, trẫm đặc biệt ban cho ngươi minh hôn, để hai người được chết cùng huyệt, sống chết có nhau, thế nào?” Ta bị đóng đinh vào quan tài rồi chôn sống. Kiếp thứ hai, ta đã biết ngoan ngoãn hơn, nói rằng mình bằng lòng gả. Nào ngờ Hoàng đế lại nổi trận lôi đình: “Hay cho một ả tiện nhân lẳng lơ! Trẫm chẳng qua chỉ thử lòng ngươi, vậy mà ngươi thật sự muốn làm mất mặt hết thảy nữ tử lương gia trong thiên hạ!” Hắn đánh chết cha ta bằng gậy, rồi đày ta vào chốn quan kỹ. Đêm ta bị đem ra bán đấu giá lần đầu, ta dùng trâm cài tóc đâm chết kẻ mua ta, sau đó tự cắt cổ kết liễu đời mình. Lần nữa mở mắt, ta lại trở về đêm Quỳnh Lâm Yến. Ánh mắt Hoàng đế đang dừng trên gương mặt ta, giọng nói dịu dàng: “Con gái nhà họ Trương dung mạo xinh đẹp, lại hiền thục, trẫm rất vừa ý.” “Nàng... có nguyện vào cung làm phi không?”
Báo thù
Cổ trang
Trọng Sinh
50
Giếng Đổi Con Chương 7