Tôi kìm nén cơn muốn an ủi, đáp: "Được thôi, chúng ta làm bạn."
Cho đến khi giọng Bùi Huyền vang lên rõ ràng: "Tốt, từ hôm nay, chúng ta là bạn."
Tôi mới dám ngẩng lên nhìn anh.
Gương mặt rạng rỡ, nụ cười tươi tắn, chẳng còn chút vẻ tàn tạ lúc nãy.
...
Hình như có gì đó không ổn, nhưng tôi không nói rõ được.
5
Kể từ khi đồng ý làm bạn với Bùi Huyền, anh chàng này ngày nào cũng lân la chỗ tôi.
Không nấu ăn cho tôi thì ngồi đọc sách cùng.
Còn nhiều thời gian hơn cả lúc còn yêu nhau.
Tôi không khỏi nghi ngờ: Sao ngôi sao hạng A lại rảnh rỗi thế?
Đúng lúc tôi sắp không nhịn được hỏi thì Bùi Huyền đột nhiên bận rộn.
Nhắn tin cho anh phải rất lâu mới nhận được hồi âm.
Trong lòng dâng lên cảm giác kỳ lạ khó tả.
Ngay lúc đó, chị Tống hớt hải chạy đến, ném cho tôi bộ trang phục, dặn thay đồ đợi cô ấy rồi lại cuống cuồ/ng rời đi.
Để lại tôi ngơ ngác.
Mãi đến khi theo chị tới trường quay, tôi mới biết.
Vì Diễn Xuất Xã đột phá, lượng fan CP của tôi và Bùi Huyền tăng chóng mặt.
Họ đổ về weibo chính thức đề nghị đoàn làm phim chuyển thể chương trình thành phim truyền hình, để chúng tôi đóng vai chính.
Do lượng bình luận quá lớn, nhà đầu tư nhanh chóng đ/á/nh hơi thấy giá trị thương mại, quyết định chiều theo ý fan.
Lập tức thuê biên kịch làm việc xuyên đêm.
Còn tôi - nhân vật chính - đến trước ngày vào đoàn một hôm mới hay tin.
Chị Tống hào hứng: "Vi Vi, khổ tận cam lai rồi."
Từ khi vào nghề, chị Tống luôn là quản lý của tôi.
Những năm tháng vất vả của tôi, chị đều thấu hiểu.
Chị thường an ủi: "Vi Vi, mọi nỗ lực rồi sẽ được đền đáp. Em chỉ thiếu một cơ hội."
Lần đóng phim này chính là cơ hội ấy.
Nhưng giờ đây, tôi nhìn Bùi Huyền vừa bước xuống xe.
Thấy tôi, anh bước nhanh về phía tôi.
Mở miệng liền hỏi: "Vi Vi, em ăn cơm chưa?"
Tôi: ...
Thôi được, chúng ta là bạn mà, những lời chất vấn tôi không nỡ hỏi.
Tôi đáp mặt lạnh: "Ăn rồi."
"Ăn gì thế?"
"Cá đầu ớt."
"Ăn cay thế, dạ dày em chịu nổi không?"
...
Sao trước đây không phát hiện Bùi Huyền có tố chất làm bà mối nhỉ?
6
Bùi Huyền mang hết tài năng bà mối vào phim trường.
Hễ có thời gian là anh nấu ăn cho cả đoàn.
Nào canh sườn ngô khoai mỡ, canh khoai mỡ trứng, đậu phụ thịt băm, rau muống xào thịt dê.
Quay nửa chừng phim mà tôi còn b/éo hơn lúc mới vào đoàn.
Thật không thể tin nổi.
"Chị Vi Vi, rốt cuộc chị với thầy Bùi có qu/an h/ệ gì thế?"
Người hỏi là Tề Kỳ, đóng vai nữ phụ - bạn thân trong phim.
Cảnh đối thoại giữa hai chúng tôi khá nhiều, qua lại thường xuyên nên trở thành bạn.
Dù trên mạng đang đẩy thuyền CP nhưng tiếp xúc ngoài đời sẽ dễ nhận ra vấn đề giữa chúng tôi.
Tôi uống ngụm canh dê: "Bạn bè."
Tề Kỳ nhìn tôi với ánh mắt "tôi không ngốc đâu", phản bác: "Sao có thể?"
Cô ta chụm người lại gần, giơ ba ngón tay: "Tôi làm bạn thầy Bùi ba năm rồi, có thấy ổng nấu canh cho tôi đâu."
Tôi nhìn cái bát trong tay cô ta với biểu cảm ông già nhìn điện thoại: "Thế cô đang uống canh của ai?"
Tề Kỳ trợn mắt: "Tôi được nhờ chị đấy."
Tôi im lặng.
Tôi hiểu rõ, Bùi Huyền đề nghị làm bạn chỉ là kế hoãn binh, anh luôn muốn quay lại với tôi.
Lúc đồng ý, tôi cũng có tâm tư riêng.
Sau khi chia tay Bùi Huyền, tôi cũng đ/au lòng lắm.
Từ hai người quen nhau bỗng thành đơn đ/ộc, giống như nghiện m/a túy mà phải cai, khổ sở vô cùng.
Những ngày đầu, tôi đã khóc, đã mất ngủ.
Mỗi lần thấy anh trên TV, tôi lại không kìm được nỗi nhớ muốn quay về bên anh.
Nhưng vấn đề giữa hai ta không giải quyết, kết cục chỉ là vết xe đổ.
Tôi đành buông xuôi.
Gặp lại Bùi Huyền, tôi rất vui.
Khi anh đề nghị làm bạn, tôi không nỡ nhìn anh thất vọng nên đồng ý, cũng là buông tha cho chính mình.
Tôi cố che giấu sự thật: "Có đâu, anh ấy chỉ đơn giản muốn khoe tài nấu nướng... khục khục..."
Tôi sặc sụa, vội cầm ly nước trên bàn uống vội.
Uống xong mới phát hiện đó là rư/ợu trái cây.
Thế là toi.
Tính tôi vốn vậy, cứ uống chút rư/ợu vào là thích tám chuyện, chuyện lớn chuyện nhỏ, yêu gh/ét gi/ận hờn, không giấu được gì trong lòng.
Ngay cả số tiền trong sổ tiết kiệm cũng khoe hết.
Quả nhiên giây sau, tôi đã nắm tay Tề Kỳ, tuôn ra như xối nước mọi ân oán giữa tôi và Bùi Huyền.
Tôi khóc như mưa như gió, mơ màng như thấy bóng dáng Bùi Huyền.
Trên đầu anh còn mọc thêm hai cái sừng.
Giấc mơ gì mà... kỳ quặc... ha ha.
Trong mơ tôi mặc sức nghịch ngợm, bám lấy sừng cắn một phát vào mặt anh.
"Đồ ngươi hành hạ ta."
"Ngươi biết không, ta cũng rất giỏi đấy."
"Ngươi biết không, không có ngươi ta cũng đóng phim được."
"Ta cũng có thể tự lực."
Trong mơ, Bùi Huyền bế bổng tôi lên, im lặng hồi lâu mới an ủi:
"Anh biết, ngoan nào, anh đưa em đi ngủ."
Nghe đến "ngủ", mắt tôi lập tức sáng rực: "Thật ư? Vậy tôi tạm tha cho anh, phải hôn hôn ôm ôm nâng cao cao!"
Trong mơ, Bùi Huyền mắt ánh lên tia tối, bế tôi nhanh vào phòng, ngăn đôi tay nghịch phá.
Kéo chăn đắp kín người tôi: "Đừng cựa quậy."
Tôi giãy giụa không thoát, trước khi thoát khỏi giấc mơ, Bùi Huyền hôn lên trán tôi thì thầm:
"Vi Vi, anh nhớ em nhiều lắm."
7
Tỉnh dậy trời đã tối đen.
Tề Kỳ thấy tôi mở mắt, vội mang tới ly nước mật ong.
Khi nhận ly, tôi thoáng thấy ánh mắt cô ta kỳ lạ.
Vừa liếc nhìn tôi vừa cười khúc khích.