Ta hạ lệnh đào đất khởi công, phá bỏ hết đông điện, tây điện cùng tiểu cung thất.

Hôm sau, hoàng đế run run tay viết cho ta một đạo chỉ lệnh ng/uệch ngoạc, đại ý rằng: Ái phi à, không nuôi thì thôi, ngàn vạn lần đừng phá nhà.

Ta còn hơi tiếc nuối.

Ngày Thôi Ngọc Nhu xuất táng, ta bày đàn tế trước cửa cung, lén nhìn Kỳ Ninh ôm linh vị nàng đi qua con đường cung dài thăm thẳm.

Kỳ Ninh nhỏ bé khoác áo tang rộng thùng thình, chẳng thèm nhìn ai, chẳng thèm đáp lời ai.

Trời đất m/ù mịt giấy trắng như tuyết, ch/ôn vùi hắn trong ấy.

Ta chợt mềm lòng trong chốc lát.

Dù ngay sau đó đã hối h/ận, nhưng hối h/ận cũng đã muộn.

Kỳ Ninh rốt cuộc đã bước chân vào cửa Hàm Quang cung.

Ta gắng gượng mở mắt, lờ mờ nghe thấy Kỳ Ninh đang nói chuyện với hoàng đế ngoài gian phòng.

Hoàng đế hỏi hắn: "Ngươi đã suy nghĩ kỹ chưa?"

Kỳ Ninh cúi đầu đáp: "Dạ, nhi thần đã suy nghĩ kỹ."

"Nhi thần không nguyện nhận Thục phi nương nương làm dưỡng mẫu nữa."

11.

Hoàng đế vô cùng thất vọng với Kỳ Ninh.

Dù là kẻ vô dụng, nhưng đại thể cũng là con người.

Hắn cho rằng ta vừa liều mạng c/ứu Kỳ Ninh, mà Kỳ Ninh đã vội vứt bỏ ta, quả thật bất hiếu.

Nhưng hắn lại xót thương Kỳ Ninh tuổi còn nhỏ đã gặp biến cố liên miên, lại còn cả đám vệ binh và tùy tùng ngoài săn trường đang chờ hắn nổi trận lôi đình.

Vì vậy hoàng đế chỉ nói:

"Đợi khi Thục phi khỏe lại rồi hãy bàn tiếp."

Hắn phẩy tay bỏ đi, Kỳ Ninh cúi đầu bước vào, thấy ta đã tỉnh.

Thoáng chút mừng rỡ gọi người.

Dần dà chỉ còn lại kinh hãi.

Đám đông tản đi, ta gọi hắn đến bên giường.

Đưa tay ra.

Hắn đặt bàn tay nhỏ vào lòng ta, ta nhăn mặt vứt đi.

Bóp lấy má hắn gi/ật mạnh:

"Lớn gan rồi hả, hả?"

"Ngoài săn trường cũng dám chạy lung tung, gặp nguy hiểm không biết kêu c/ứu."

"Lại còn coi Hàm Quang cung là nơi muốn đến thì đến, muốn đi thì đi."

"Bổn cung gần đây có phải đối với ngươi quá hiền hậu rồi không?"

Kỳ Ninh vốn mặt mày ảm đạm.

Giờ bị ta kéo về nguyên hình, đôi mắt tròn xoe lã chã rơi lệ.

Ta còn ảm đạm hơn hắn mà rằng:

"Ngươi có khai không?"

"Không khai, bổn cung sẽ gọi Tiểu Vân, Tiểu Vũ vào, tuyên án trừng ph/ạt cù lét ngươi tức thì."

Kỳ Ninh cuối cùng oà khóc nức nở, nghẹn ngào:

"Trước khi Thục phi nương nương nuôi Ninh Nhi, nương nương sống những ngày vui vẻ nhất hậu cung."

"Sau khi nuôi Ninh Nhi, ngày nào cũng bị nguyền rủa, đầu đ/ộc, giờ còn bị rắn đ/ộc cắn."

"Trong cung đều bảo Ninh Nhi mang điềm gở, khắc ch*t sinh mẫu, dưỡng mẫu cũng gặp họa."

Ta thở dài sâu thẳm.

"Theo ngươi nói vậy, bất kỳ ai nuôi ngươi, dẫu bị chó cắn cũng không trách chó mà trách ngươi?"

Kỳ Ninh lập tức lo lắng: "Thục phi nương nương bị chó cắn rồi sao? Có cần gọi ngự y không?"

Ta: "..."

12.

Tóm lại, ta sai người ra ngoài, trừng trị một lũ hay ngồi lê đôi mách.

Lại phái Tiểu Vân đi bảo gã hoàng đế vô dụng: Hoàng tử của ngài chỉ vì kinh hãi lại bị người ta nói x/ấu, nên mới hoảng hốt tới mức này, chuyện không muốn ta nuôi dưỡng đừng để tâm.

Hoàng đế thở phào nhẹ nhõm.

Xét cho cùng giờ tìm dưỡng mẫu mới cho Kỳ Ninh thật khó khăn.

Khi ta khỏe hẳn, Kỳ Ninh còn chạy đến sở thú, ôm một gói nhỏ như bảo vật đến cho ta xem.

Hóa ra là một chú báo con.

Hắn nói là nhặt được ngoài săn trường, không tìm thấy mẹ, thấy dễ thương nên nhặt về tặng ta.

Thái giám sở thú bảo, báo con này thân hình quá nhỏ, tiếng kêu meo meo eng éc, có vẻ như bị mẹ bỏ rơi vì yếu ớt, sau này cũng không lớn nổi.

Ta suy nghĩ một lát việc luyện phi đ/ao bên cạnh hoàng đế và nuôi báo bên cạnh hắn có gì khác biệt.

Kết luận là nuôi báo nguy hiểm hơn.

Thế là khi hoàng đế đến thăm, ta bảo Kỳ Ninh bế báo con cho hắn xem.

Hoàng đế lùi nửa bước: "Ái phi, đây là báo, rất nguy hiểm. Không thể nuôi trong cung."

Ta không chớp mắt: "Bệ hạ nhìn nhầm rồi, là mèo."

Hoàng đế dụi mắt: "Không, nhìn thế nào cũng là báo."

Khuôn mặt nhỏ Kỳ Ninh và đầu báo chồng lên nhau: "Phụ hoàng, là mèo đó ạ."

Hoàng đế bắt đầu nghi ngờ bản thân: "Không, rõ ràng vẫn là báo..."

Báo con: "Meo."

Hoàng đế đại bại.

Báo con được nhập tịch Hàm Quang cung, Kỳ Ninh đặt tên nó là Phi Vân.

Từ đó về sau, trong cung ai còn dám bàn tán hắn mang điềm gở, hoàng tử nào dám b/ắt n/ạt hắn.

Kỳ Ninh chỉ nói một câu:

"Phi Vân, cắn nó."

Đánh đâu thắng đó.

Dù Phi Vân nghe xong chỉ: "Meo?"

Một đêm nọ, chợt có tiếng sét vang trời.

Ta bật dậy, mãi không sao ngủ lại được.

Trong điện trống trải vắng tanh.

Ta nhớ gần đây đang thanh lọc người hầu bên Kỳ Ninh, đông điện thiếu người, nên sai Tiểu Vũ Tiểu Vân sang đó trực đêm.

Giờ gọi về, thật có chút mất mặt.

Lại một tia chớp bạc lóe lên, chiếu sáng hai bóng người một thấp một bé trước cửa điện.

Tiếng thét của ta bị ta nuốt chửng.

Kỳ Ninh ôm chăn nhỏ, Phi Vân ngậm gối theo sau.

Hắn dụi mắt, qua quýt nói:

"Thục phi nương nương, sấm sét ầm ầm, Ninh Nhi sợ lắm."

"Nương nương ngủ cùng Ninh Ninh được không ạ?"

Ta nheo mắt:

"... Được."

13.

Thời gian thoắt cái trôi qua.

Kỳ Ninh mười lăm tuổi, hoàng đế hé lộ ý định phong hắn làm thái tử.

Kỳ thực rất kỳ lạ.

So với các hoàng tử khác, Kỳ Ninh ngoài cưỡi ngựa b/ắn cung cực kỳ xuất sắc, dường như không có gì nổi trội.

Bởi ta sáng dậy không nổi tiễn hắn tới thượng thư phòng, hắn liên tục đi trễ.

Các hoàng tử khác canh tư đã ngồi trong thượng thư phòng, Kỳ Ninh trời sáng rõ mới hớt ha hớt hải xuất hiện.

Giấc ngủ của hắn chất lượng nhất, nên cũng cao lớn nhất.

Khi các hoàng tử khác vừa gà gật vừa đọc sách, hắn mải móc hộp điểm tâm từ cặp sách.

Dinh dưỡng đầy đủ, mặt mày hồng hào, đầu óc cũng linh hoạt.

Đọc sách cũng nhanh hơn người.

Dưới áp lực của các cung, hoàng đế cuối cùng sửa đổi lệ cũ, cho phép tất cả hoàng tử có thời gian biểu hợp lý hơn.

Nghe đâu nhị hoàng tử cảm kích rơi lệ, thề cả đời không so đo với Kỳ Ninh.

Kỳ Ninh: "Ừm... à... hoàng huynh vui là được?"

Nói về thế lực ngoại thích các hoàng tử, Kỳ Ninh cũng không chiếm ưu thế.

Hắn cùng họ Thôi rốt cuộc sau nhiều biến cố đã dần xa cách, còn nhà ta đời đời trấn thủ biên cương, ai lên ngôi cũng không thể động, cũng chẳng giúp được gì.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Omega không được yêu thích

Chương 27
Hai giờ sáng. Tiếng "tít" nhẹ của khóa vân tay vang lên, xé toạc không gian tĩnh mịch đến rợn người trong căn biệt thự. Tôi vẫn chưa ngủ, nằm nghiêng trên giường, đăm đăm nhìn vào ánh đèn ngủ vàng vọt đặt nơi đầu tủ. Cánh cửa bị đẩy ra, một mùi hương hỗn tạp giữa rượu, thuốc lá và hoa dành dành xộc vào mũi, nồng nặc và rẻ tiền như loại tinh dầu kém chất lượng. Đó là mùi tin tức tố của một Omega nào đó, ngọt đến phát ngấy, khiến tôi buồn nôn. "Vẫn chưa chết à?" Nghiêm Thiệu tùy tiện ném chiếc áo khoác xuống sàn, cà vạt nới lỏng xộc xệch. Hắn chẳng thèm liếc nhìn tôi lấy một cái, đi thẳng vào phòng tắm. Tôi ngồi dậy. Với tư cách là một "công cụ liên hôn hoàn hảo" được nhà họ Thẩm dày công nuôi dưỡng suốt mười năm qua, lúc này tôi nên làm gì đây? Tôi thuần thục tung chăn, chân trần dẫm lên thảm, nhặt áo khoác của hắn lên treo gọn gàng. Sau đó xuống lầu pha một ly nước mật ong ấm, mang lên đặt ở đầu giường. Mọi động tác đều trôi chảy như nước chảy mây trôi, không một chút cảm xúc dư thừa. Trong phòng tắm vang lên tiếng nước chảy ào ào, xen lẫn tiếng nghêu ngao hát lạc tông của Nghiêm Thiệu. Tâm trạng hắn có vẻ khá tốt. Xem ra đêm nay "bé người tình" mùi hoa dành dành kia đã hầu hạ hắn rất thỏa mãn. Tôi nhìn mình trong gương. Làn da trắng sứ, cổ cao thanh tú. Một Omega cấp S, vật báu cực phẩm mà giới thượng lưu thành phố A đều phải công nhận. Vì gương mặt này, vì cái mác cấp S này, đôi vợ chồng mang danh cha mẹ nhà họ Thẩm đã đưa tôi về từ cô nhi viện, không tiếc tiền đổ vào đầu tư. Lễ nghi, nghệ thuật, thậm chí là cả "giường chiếu thuật", không thứ gì là không học. Kết quả thì sao? Bán cho nhà họ Nghiêm để đổi lấy khoản đầu tư ba trăm triệu, cùng một gã chồng phế vật coi tôi như máy đẻ.
2.92 K
9 Ôm trăng Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm

Tình Yêu Cuồng Nhiệt Từ Khi Kết Hôn

Chương 10
Hai nhà Chu, Lâm muốn liên hôn với nhau, nhưng người chị thà chết cũng không chịu gả. Cô em gái từ nhỏ lớn lên ở Hàng Thành được đón đến thành phố Kinh Bắc để xem mắt với một người đàn ông chưa từng gặp mặt. Trước khi đến, Lâm Tự Thu đã nghe ngóng được rằng Chu Vọng Tân là người kiêu ngạo khó bảo, phóng túng bạc tình, so với một người luôn được xem là cô gái ngoan ngoãn như cô thì đúng là một trời một vực. Vốn tưởng rằng anh sẽ từ chối cuộc xem mắt này. Nhưng chẳng thể ngờ, Chu Vọng Tân lại gật đầu đồng ý. Sau khi kết hôn, Lâm Tự Thu đi theo chủ biên đến phỏng vấn Chu Vọng Tân. Anh vẫn phong thái tản mạn, kiêu ngạo như trước, chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út tỏa sáng rực rỡ. Chủ biên nhìn thấy chiếc nhẫn của anh liền cẩn thận hỏi: “Chu tổng đã kết hôn rồi sao?” Ánh mắt anh thản nhiên lướt qua mọi người, dừng lại trên đôi mắt đang hoảng loạn của Lâm Tự Thu, anh cười như không cười rồi khẽ gật đầu: “Kết rồi.” Mọi người đều kinh ngạc. Tim Lâm Tự Thu lặng lẽ đập nhanh hơn, cô cố ý né tránh tầm mắt của anh, nhưng lại nghe thấy anh lười biếng bồi thêm một câu: “Hôm nay cô ấy cũng có mặt ở đây.” Trong cuộc hôn nhân này, lúc đầu Lâm Tự Thu rất sợ Chu Vọng Tân, về sau cô công khai phớt lờ anh, nhẫn cưới cũng không đeo, lại còn tuyên bố với bên ngoài mình vẫn độc thân. Chu Vọng Tân bắt đầu ghen tuông và bất mãn, anh bắt đầu mong cầu tình cảm này càng ngày càng bền lâu. Cô vẫn giữ dáng vẻ ngoan ngoãn đó, nhưng vào một ngày nọ, cô lại lấy ra một bản thỏa thuận ly hôn bắt anh ký tên. Chu Vọng Tân giẫm lên những mảnh giấy vụn nát dưới đất, anh cầm lấy chiếc nhẫn cưới mà Lâm Tự Thu đã tháo ra rồi lồng lại vào ngón áp út của cô, giọng nói trầm thấp mà kiên định: “Ly hôn ư, anh không đồng ý.” Anh nắm chặt lấy cổ tay cô không chịu buông, chiếc nhẫn đeo đã lâu chưa từng tháo ra trên ngón tay anh cộm lên khiến cô cảm thấy đau nhức.
Hiện đại
Ngôn Tình
Ngọt Ngào
600
Tôi Là Đặc Tuyển Sinh U Ám Của Học Viện Quý Tộc Chương 7: Ngoại truyện (Góc nhìn của Kỳ Dư Thương)