Để hắn tự đến lấy.

Sau đó, tôi dọn dẹp lại toàn bộ căn nhà.

Từ ban công đến bếp, từ phòng ngủ ra phòng khách.

Từng ngóc ngách.

Trong góc tường phát hiện một chiếc cúc áo.

Trên chiếc sơ mi xám.

Của hắn.

Tôi nhặt lên, ném vào thùng rác.

Khi dọn xong đã 10 giờ tối.

Nằm dài trên sofa, tôi nhìn lên trần nhà.

Cái trần nhà này tôi đã ngắm suốt năm năm.

Trước kia bên cạnh có người ngáy khò khò.

Giờ chỉ còn tiếng rè rè của máy lạnh.

Điện thoại sáng lên.

Thông báo chuyển khoản ngân hàng.

Hàn Tuyết Oánh chuyển khoản: 237.000,00 đồng.

Không thiếu một xu.

Không để lại lời nhắn.

Tôi nhìn ba giây.

Tắt màn hình.

Ngoài cửa sổ có gió.

Gió cuối tháng Ba.

Mang theo chút hương hoa.

Tôi nhớ lại ngày năm năm trước dọn vào căn nhà này, Trình Viễn vác thùng giấy lên lầu, mồ hôi nhễ nhại, nói "Từ nay đây là nhà của chúng ta".

Năm năm sau.

Vẫn là nhà của tôi.

Chỉ có điều "chúng ta" đã thành "tôi".

Hôm sau đi làm, đồng nghiệp hỏi: "Tiểu Đường dạo này khí sắc tốt nhỉ."

"Vậy sao?"

"Ừ, trước cứ thấy em mặt mày u ám, mấy hôm nay mắt sáng hẳn."

Tôi cười.

Buổi trưa ra ngoài ăn cơm, đi ngang tiệm hoa m/ua một bó cúc họa mi.

Màu vàng nhạt, 12 cành.

Đặt trên bàn làm việc.

Buổi chiều khách hàng gửi lời mời dự án mới, ngân sách gấp đôi lần trước.

Chỉ định tôi dẫn đầu đội.

Sếp vỗ vai cười: "Tiểu Đường, chuẩn bị tinh thần thăng chức đi."

Tôi gật đầu.

Tối tan làm, một mình đi ăn lẩu.

Gọi lẩu song hào.

Nhúng bò viên, dạ dày bò, lưỡi bò tươi.

Uống một chai bia lạnh.

Nồi lẩu cay sùng sục, hơi nóng bốc lên mặt, mắt hơi nhòe.

Có lẽ do cay.

Tôi ăn rất chậm.

Không cần vội.

Không còn ai ở nhà đợi tôi nấu cơm.

Cũng chẳng còn ai bị điện thoại gọi đi lúc 2 giờ sáng.

Điện thoại sáng lên.

Trình Viễn gửi tin nhắn:

"Tiểu Đường, hôm nay đi ngang tiệm đồ Nhật đó, nhớ em từng nói muốn đến... thôi, không có gì."

Tôi nhìn ba giây.

Xóa đi.

Không phải vì h/ận.

Mà vì không cần nữa.

Ăn xong lẩu bước ra, đi ngang tiệm hoa lúc nãy.

Đã đóng cửa.

Chiếc đèn cuối cùng trong tủ kính vẫn sáng, chiếu rọi bó hoa hướng dương.

Một bó rất lớn.

Rất rực rỡ.

Tôi đứng trước tủ kính một lúc.

Mai sẽ đến m/ua.

Không vội.

Những ngày sau này, đều là của riêng tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm