Ngồi ở ghế phụ, tôi cúi đầu nhìn tin nhắn Lục Hành Viễn gửi đến trong điện thoại.
"Sao lại ầm ĩ đến đồn công an thế? Văn Văn, nhà em toàn họ hàng gì vậy? Thật là man rợ!"
Tôi siết ch/ặt nắm đ/ấm.
Lục Hành Viễn, đồ chó ch*t!
Đang giữa Tết nhất, mày phá cho nhà tao không yên ổn, mày đợi đấy, tao nhất định xử mày!
09
Về đến nhà, tôi càng tức đi/ên người.
Lục Hành Viễn thật không biết x/ấu hổ, vẫn nằm vắt vẻo trên chiếc giường nóng nhà tôi.
Hắn còn mặt mũi nào ăn quýt đường của tôi nữa!
"Văn Văn, em về rồi, không sao chứ!" Lục Hành Viễn ngồi dậy, "Thế này thì em nhớ đời chưa? Anh đã bảo cái ông cậu đó của em không phải người tốt..."
Tôi bước tới, t/át cho hắn một cái đ/á/nh bốp.
Rồi tôi nhảy lên người hắn, dùng móng tay cào cấu khắp chỗ da hở nào vừa tầm.
Lục Hành Viễn là đàn ông, đương nhiên không đến nỗi đ/á/nh không lại tôi.
Nhưng động tác của tôi quá bất ngờ, hắn không kịp phản ứng.
Bị tôi đ/á/nh liền mấy cái, hắn mới bắt đầu đẩy ra.
"Em làm cái gì vậy, đi/ên rồi à!" Lục Hành Viễn gi/ận dữ quát, "Đừng có đ/á/nh nữa, không anh đ/á/nh lại đấy!"
"Mày dám động vào tao thử xem? Tao bảo mẹ tao đ/á/nh ch*t mày!"
"Đồ khốn kiếp, đồ phá gia chi tử, cút ngay đi, từ nay về sau đừng bao giờ liên lạc nữa!"
Lục Hành Viễn sửng sốt một chút, rồi càng tức gi/ận hơn.
"Thẩm Văn Văn, em đừng có đúng sai không phân biệt! Anh là hôn phu của em, anh lo cho em mà cũng có tội sao? Anh lo lắng cho sự an nguy của em mà cũng sai sao?"
Thấy tôi không ngừng tay, hắn cũng không nhịn được mà đ/á/nh trả.
Nhưng vừa mới đ/ấm vào vai tôi một cái, mẹ tôi đã bước vào.
"Thằng cỏ rác!"
Mẹ tôi gầm lên một tiếng, xông tới tung một cước đ/á vào vai Lục Hành Viễn.
Lục Hành Viễn lập tức mất khả năng chiến đấu, bị mẹ tôi đ/á/nh cho bò lổm ngổm dưới đất.
Khi mẹ tôi dừng tay, Lục Hành Viễn đã bò không nổi nữa.
"Mày dám đ/á/nh con tao hả? Hả?"
Mẹ tôi lôi cổ hắn ra cửa, hét vang trời, "Lão Lý! Mày ch*t đâu rồi? Lại sang nhà hàng xóm đ/á/nh cờ tướng à? Mày cút về ngay!"
Bố tôi về, nhìn cảnh tượng này cũng đứng hình.
Lục Hành Viễn dựa vào cửa, đứng không vững, rõ ràng đã chịu kích động tinh thần cực lớn.
"Đúng là đi/ên rồi, man rợ quá, tôi sẽ báo cảnh sát..." Lục Hành Viễn r/un r/ẩy nói.
Mẹ tôi kh/inh khỉ cười.
"Có người đ/á/nh con nhà tôi, tôi đ/á/nh lại, bị bắt vào đồn ngồi buồng giam, ngồi xong về tôi cũng không x/ấu hổ, tôi vẫn sống như bình thường!"
"Báo cảnh sát đi, không ai ngăn mày đâu, còn giả vờ văn minh nữa, đồ tiểu nhân khốn nạn, mày là cái thá gì chứ."
Lục Hành Viễn không ngờ mẹ tôi chẳng sợ chút nào, bị chặn họng không nói nên lời, rút điện thoại định báo cảnh.
Tôi quay sang nói với hắn: "Lục Hành Viễn, mày dám báo cảnh, tao lập tức gọi cho anh mày, kể chuyện mày ăn hoa hồng trong dự án. Xem anh mày có nhân cơ hội đ/á mày ra khỏi công ty không."
Lục Hành Viễn trợn mắt: "Mày dám?!"
"Xem tao có dám không, nếu mày vào tù, với mức độ anh mày gh/ét mày, biết đâu còn tìm cách làm mày ch*t trong đó ấy..."
Tôi bình thản nhìn hắn.
Lục Hành Viễn nhìn tôi đầy hoài nghi.
"Thẩm Văn Văn, em không muốn vào nhà họ Lục nữa phải không? Nếu em dám làm thế, mẹ anh nhất định không cho em bước chân vào cửa!"
"Mày lấy đâu ra tự tin thế! Nhà mày là thiên đường à, tao nhất định phải vào?"
Tôi thực sự không chịu nổi hắn nữa.
"Được, được, coi như lòng tốt của tao cho chó ăn rồi. Thẩm Văn Văn, em làm tốt lắm."
Lục Hành Viễn chỉ vào mặt tôi, "Từ hôm nay, chúng ta chấm dứt, em đừng có hối h/ận!"
Tôi nhặt quả đông lê chưa rã đ/á ném vào người hắn, "Cút nhanh đồ chó ch*t đi!"
10
Lục Hành Viễn cút mất, mẹ và bố tôi cùng nhau dọn dẹp nhà cửa rồi đi chuẩn bị cơm nước.
Không lâu sau, điện thoại tôi rung lên.
Lôi ra xem, mục ghi chú là "Đồ chó đẻ" - đứa em trai ghẻ của tôi.
Hắn một mạch gửi 7 tấm ảnh.
Cua hoàng đế, tôm hùm, bò Kobe, cá mú sao đỏ, nấm tùng nhung, cá hoàng đế tự nhiên, cá hồi vua...
Đồ chó đẻ: "Đồ low class đang ở quê ăn cám hả? Xem tao ăn gì này, thèm ch*t đi~"
Đúng vậy, con người hắn vốn dĩ đê tiện như thế.
Đứng trước mặt người ngoài, hắn giả vờ rất có giáo dưỡng.
Như kiểu nam thần nhà giàu, có học thức, tương lai rạng ngời trong miệng thiên hạ.
Nhưng trước mặt tôi, hắn chưa bao giờ kiêng nể gì khi phát tán á/c ý.
Bởi từ trong xươ/ng tủy, hắn đã kh/inh thường tôi.
Hắn biết tôi sẽ gh/en tị, nên cứ có thứ gì là khoe cho tôi xem.
Lâu dần, cảm xúc của tôi không những không tê liệt, mà càng trở nên nh.ạy cả.m hơn.
Tại sao hắn có tất cả, còn tôi chẳng có gì?
Nhưng giờ nhìn hắn diễn trò, tôi chỉ thấy buồn cười và ấu trĩ.
Tôi: "Toàn thứ bỏ tiền ra là m/ua được thôi~ Tối nay tao ăn món cả đời mày chưa từng nếm qua đâu."
Đồ chó đẻ: "Mày cũng khoác lác quá đấy, núi rừng có cái gì chứ, tao cười vỡ bụng."
Tôi: "Vậy mày dám đ/á/nh cược với tao không? Mày thua thì quay video quỳ gối xin lỗi gửi qua đây."
Đồ chó đẻ: "Có gì không dám, nếu mày thua thì quay video tự t/át vào mặt nhé."
Tôi chạy vụt ra bếp, nói với mẹ: "Mẹ ơi, nhà mình có miếng thịt nai phải không? Con chụp ảnh được không?"
Tôi ngại ngùng kể chuyện đ/á/nh cược với thằng em ghẻ.
Mẹ tôi đ/ập bàn đứng dậy: "Lão Lý, lão Vương hay đ/á/nh cờ với mày ấy, hôm trước không bắt được mấy con gà rừng sao? Mày đi m/ua một con về. Trong tủ đông còn ít thịt lợn rừng, thịt hoẵng, lấy hết ra đây."
Bố tôi nhận lệnh đi ngay, còn cậu tôi bắt đầu gọi điện.
"Alo! Tiểu Phong đấy à? Có nhà không?"
"Nhà cậu có dầu ếch rừng không, lái xe qua đây mang cho tôi ít. Cháu gái tôi về chơi, muốn cho cháu nếm thử đặc sản. Nhà còn có món gì đ/ộc lạ nữa, mang hết đến đây, bao nhiêu tiền tôi trả đủ."
Mẹ tôi giải thích: "Tiểu Phong là bạn cậu mày, chuyên b/án mấy thứ đặc sản này."
Tôi: "..."
"Đứng ngẩn ra làm gì, mặc áo đi với cậu."
Cậu tôi nói: "Dẫn cháu đi câu cá băng, nó ăn cá vừa câu từ dưới băng lên bao giờ chưa? Cháu thắng chắc!"
Tôi vội vàng mặc áo khoác, đội mũ, quàng khăn, đeo găng.