Cuộc Chiến Tiểu Tam

Chương 2

07/03/2026 00:05

Thật quá kí/ch th/ích, hắn cắm sừng, hắn cắm sừng hắn... Chủ thớt tôi ủng hộ cậu lên ngôi, dạy cho kẻ thứ ba một bài học! Để đồng bọn của cậu cũng nếm trải mùi vị bị phản bội (*/đ/á/nh nhau đi/*).

Đúng vậy, nếu đồng bọn cậu thực sự là kẻ thứ ba leo lên chính vị, thì hành động này của cậu cũng không tính là bội tín bạc nghĩa, mà là hành hiệp trượng nghĩa ở một góc độ khác, cá lớn nuốt cá bé, cười xỉu.

Chủ thớt: [Đúng không, mọi người cũng nghĩ vậy?]

Cư dân mạng: [Một giây trước: Đàn ông phải giữ thể diện. Một giây sau: Hôm nay ta nhất định phải làm kẻ thứ ba!]

[Không chịu nổi rồi, tất cả chúng ta đều bị chủ thớt tính toán hết, hình như hắn đang đợi chúng ta nói hắn không phải kẻ thứ ba, để tiện thể yên tâm nhảy vào lúc người ta rạn nứt.]

Chủ thớt: [Ôi, mọi người đừng nói vậy, tôi thật sự không có ý định phản bội anh bạn.]

Cư dân mạng: [Tôi vừa xem một cuốn tiểu thuyết về kẻ thứ ba leo lên chính vị, trong đó có rất nhiều bí kíp...]

Chủ thớt: [Trả giá cao cầu bí kíp! Tôi nhắn tin riêng cậu rồi.]

Cư dân mạng: [Cư dân mạng khéo bày mưu kế, chủ thớt ngỡ ngàng lên đoạn đầu đài.]

[Cười xỉu, nhưng góp ý chân thành, làm kẻ thứ ba phải đẹp trai/có body/biết nấu ăn, nếu không có thì đừng thử.]

Chủ thớt: [Tôi cao 1m88, 21cm, đã gặp anh bạn tôi rồi, hắn không bằng tôi đâu.]

Cư dân mạng sôi sục.

[Bao nhiêu? 21!!! Trời đất ơi, sẽ ra người ra ngợm mất!]

[21 đo từ đâu vậy, không lẽ từ ** bắt đầu đo?]

[Cười ch*t, tôi còn 30 đây, bịa chuyện ai chả được.]

Tôi xem say sưa.

Cũng hùa theo bình luận.

Tôi: [Đồng ý, trừ khi chủ thớt đăng ảnh chân dung, không thì tôi không tin.]

Chủ thớt trả lời tôi: [Xin đừng làm phiền, tôi chỉ cho bạn gái tương lai xem thôi.]

Ông chủ thớt này nghiêm túc mà buồn cười thật.

Tôi tắt điện thoại, định chợp mắt một chút.

Vừa nhắm mắt lại.

Trong đầu lóe lên hình ảnh người bạn của anh trai hôm nay.

Không hiểu sao, đọc bài viết này luôn có cảm giác quen quen.

Tôi lắc đầu.

Tống Thanh Ngôn sau khi làm lành với bạn gái.

Thần sắc tươi tỉnh hẳn.

Quyết định đãi em gái - công thần lớn nhất - ăn món đêm mà cô ấy thích nhất.

Vừa lướt điện thoại tìm số của Lâm Ý Thư, anh vừa khách sáo mời mà không ngẩng đầu.

"Việt ca, đi ăn khuya không?"

Chắc chắn hắn sẽ không đi.

Dù sao hắn chưa từng ăn hàng vỉa hè.

Cậu ấm này ngay cả đồ ăn Michelin còn chê dở.

Quả nhiên.

Từ chối như dự đoán, "Không đi."

Phó Thời Việt đang chăm chú xem lời khuyên của cư dân mạng.

Khi điện thoại reo.

Tôi đang nằm dài trên giường xem phim, "Không đi, em gi/ảm c/ân đây."

"Thật sao? 288 tệ một suất..."

Tôi bật ngồi dậy, hướng về phía điện thoại.

"Em đi, không sớm nói!"

Đồng thời.

Phó Thời Việt ngẩng phắt đầu lên.

Hai mươi phút sau.

Tôi trang điểm chỉn chu ngồi trước quán ăn vặt 28,8 tệ một suất.

Đối diện là Phó Thời Việt ăn mặc sang trọng không kém.

Cổ tay trắng ngần đeo chiếc Patek Philippe.

Tóc còn đặc biệt dùng gel cố định.

Áo sơ mi trắng phong trần, hai cúc trên cùng cởi bỏ.

Xươ/ng quai xanh gợi cảm lấp ló.

Dưới ánh đèn vàng mờ, bỗng toát lên vẻ quyến rũ khác thường.

Không giống đến để ăn uống.

Mà giống như...

Hẹn hò.

Rõ ràng, cả hai chúng tôi đều bị anh trai tôi lừa.

Anh trai tôi bên cạnh giới thiệu.

"Đây là Phó Thời Việt, em gọi là Thời Việt ca nhé, anh đã nói với em và mẹ rồi, chính là người cùng anh làm dự án game."

Anh trai tôi sắp tốt nghiệp, cùng bạn bè phát triển một dự án game.

Và thành lập một studio.

Vì thế còn thuê nhà ở ngoài.

Chính là sống chung với anh bạn này.

Nghe nói là một thiếu gia.

Cả tòa nhà trong trường đều do nhà hắn quyên tặng.

"Việt ca, đây là em gái..."

Thấy anh trai suýt gọi "bảo bối" - cái tên x/ấu hổ này.

Tôi hoảng hốt ngắt lời.

"Chào Thời Việt ca, em tên Lâm Ý Thư."

Tôi theo họ bố, anh trai theo họ mẹ.

Đây là truyền thống nhà chúng tôi.

Vừa dứt lời.

Không biết có phải ảo giác không.

Tai trắng muốt của anh ta đột nhiên đỏ bừng.

Nhưng mặt vẫn rất điềm tĩnh.

"Ừ, em... chào em."

Chào hỏi xong, tôi quay ngoắt sang anh trai.

Nheo mắt nhìn bộ quần đùi dép lê của anh.

Rồi chỉ vào dòng chữ trên băng rôn đỏ trước quán.

"288?"

Anh trai h/ồn nhiên đáp, "Đúng thế, hai tám tám mà?"

"Dấu phẩy em nuốt rồi à?"

"Thôi nào, anh biết em thích ăn ở đây nhất nên mới dẫn em tới."

Biết thế tôi đã không mặc đồ chỉn chu thế này.

Trông như đứa ngốc.

Quay sang nhìn.

Thôi được, may còn có anh bạn anh trai ngồi cùng.

"Nhanh lên, tim gà nướng em thích này, cả lòng lợn nữa."

Nhìn thấy món khoái khẩu, bực bội trong lòng dịu bớt.

Thôi kệ, đã đến rồi.

"Chà, không hiểu sao em lại thích mấy thứ này, anh ngửi mùi đã thấy không chịu nổi."

Cả nhà tôi đều không thích n/ội tạ/ng.

Cả phòng ký túc xá, kể cả bạn thân cũng không thích.

Chỉ mình tôi khoái khẩu.

Tôi cầm xiên nướng cắn một miếng thật to, "Nên nói đi ăn với mọi người chán lắm, các anh đâu có hiểu được hương vị tuyệt vời của chúng, ôi sao xung quanh em chẳng có ai thích..."

Chưa dứt câu.

Đã thấy Phó Thời Việt với tốc độ chớp nhoáng cầm hai xiên tim gà ăn ngấu nghiến.

Vừa ăn vừa giơ ngón cái tán thưởng.

"Ôi trời, sao có thể ngon thế, đúng là tuyệt phẩm nhân gian!"

Mắt tôi sáng rực.

Không kịp nghĩ mới quen biết.

Buột miệng thốt lên.

"Thật sao? Thời Việt ca cũng thích ăn à?" Tôi tràn ngập niềm vui gặp tri kỷ.

Không biết mọi người có hiểu không.

Cái cảm giác khó tả khi xung quanh chẳng ai hiểu sở thích của bạn, rồi đột nhiên tìm thấy người đồng điệu.

Tôi lập tức cảm thấy gần gũi hơn.

Anh trai tôi sững sờ.

Kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt.

"Việt ca, không phải, thiếu gia, cậu còn nhớ lần trước chê gan ngỗng Pháp 8888 tệ một suất dở..."

"Khục khục..."

Phó Thời Việt đột nhiên ho sặc sụa.

Vừa ho vừa oán thán nhìn anh trai tôi.

"Tống Thanh Ngôn, cậu không thích ăn thì đừng vu oan cho người khác chứ?"

Anh trai tôi: "??"

Anh trai tôi lúc nào cũng thế!

Mỗi lần thấy người ta ăn n/ội tạ/ng đều tỏ ra kinh ngạc.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cuộc Chiến Tiểu Tam

Chương 9
Sau khi anh trai tôi lên nắm quyền, hắn trừng trị tiểu tam cực kỳ tàn nhẫn. Không những ngày ngày đa nghi như điên, còn gào khóc đòi chị dâu đoạn tuyệt mọi liên lạc với người khác giới. Bạn thân của hắn - Phó Thời Việt - không chịu nổi bộ dạng hèn mạt ấy, lạnh lùng châm chọc: - Làm người tử tế không thích, cứ đòi làm kẻ thứ ba, đáng đời. - Chẳng qua chỉ là một người phụ nữ thôi, anh nhìn mình hạ tiện thế nào ấy, sau này ra đường đừng nhận quen tôi! - Thôi đừng khóc nữa, nói thật đi, có phải cô ta dùng bùa yểm anh không— Ngay lúc ấy, tôi - kẻ vội vàng chạy đến thay chị dâu gửi quà, ướt như chuột lột vì mưa - lếch thếch đẩy cửa phòng VIP. Phó Thời Việt đảo mắt nhìn sang, thở dốc một hơi. - Hừ, đúng là cao tay. Tối hôm đó, tôi lướt được bài đăng hot nhất hội nhóm cùng thành phố: - Cầu cứu. Bạn thân tôi là chuyên gia trừng trị tiểu tam. Làm thế nào để tôi tránh được hắn, đồng thời lật đổ hắn để tự mình lên ngôi?
Hiện đại
Ngôn Tình
20
Lạc Diên Chương 10