Tôi vội lay tỉnh Thẩm Y Nhàn đang ngủ gần mình nhất. Những người còn lại cũng lục đục tỉnh giấc trên ghế sofa. Hướng Chân Ngọc và Hứa Phạn đang bị năm sợi dây thừng thô ráp trói ch/ặt tứ chi, treo lơ lửng hình chữ thập giữa trung tâm phòng khách. Màn hình chiếu bật sáng.
"Cuối cùng cũng lên sóng lại rồi! Trời ơi, hai người này tạo hình gì kỳ cục vậy?"
[Ngày càng nghi ngờ tính x/á/c thực, lúc chuyển cảnh lại tắt livestream? Sợ khán giả thấy gì à?]
[Dù giả nhưng đạo diễn đừng hành hạ A Ngọc của tui nữa mà!]
[Không phải giả đâu! Tôi đã báo cảnh sát rồi, họ nói đoàn làm phim mất liên lạc hoàn toàn, đã cử người đến hòn đảo đăng ký trước đó... nhưng chẳng có ai cả!]
[Nghĩa là các nghệ sĩ thật sự bị tên bi/ến th/ái sát nhân bắt đến đảo hoang... chơi trò giải đố m/a quái? Toàn bộ ê-kíp thật sự đã ch*t hết?]
[Trời ơi! Vậy lúc nãy chuyển cảnh là hung thủ đang dàn dựng hiện trường?]
[Ha ha, dù không hâm m/ộ ngôi sao nhưng tình tiết này đỉnh quá, cả đời mới thấy một lần.]
[Mấy người phía trước đừng vô cảm thế, đây là vụ án mạng tàn khốc mà?]
Bình luận hỗn lo/ạn. Tôi cố gắng thu thập thông tin hữu ích. Hiện tại, tất cả điện thoại đều mất sóng. Cách duy nhất liên lạc với thế giới bên ngoài chính là đọc bình luận livestream. Chắc chắn chúng tôi đã bị b/ắt c/óc. Cảnh sát đã vào cuộc điều tra. Nhưng không ai biết chúng tôi đang mắc kẹt trên đảo nào. Những người biết chuyện có lẽ đã ch*t sạch. Hòn đảo này được chuẩn bị riêng cho chúng tôi - vùng đất tử thần.
Từ mấy chục chiếc drone giám sát trước đó đủ thấy: Hung thủ đã chuẩn bị kỹ càng. "Hắn" có khả năng gi*t sạch cả ê-kíp chỉ trong một đêm, lại sở hữu sức mạnh vận chuyển tám người trưởng thành trong nửa tiếng. Dường như không phải chuyện một người có thể làm được.
"Á! Mau c/ứu họ đi! C/ắt dây ra!" Nữ số 4 Trần Mỹ Mỹ kêu thét. Trong hai tập trước, cô ta từng đóng cặp với Hướng Chân Ngọc, lên hai trending. Vốn là kịch bản định sẵn. Nhưng vẻ lo lắng hiện tại của cô không giả tạo chút nào.
"Tôi vào bếp lấy d/ao c/ắt dây..." Nam số 1 Hà Dịch Thần vừa định bước đi, một viên đạn xẹt qua sát chân anh ta. Vết đạn lõm sâu vào sàn gỗ.
"Đừng động đậy... tường phòng khách đầy bẫy đã được cải tiến." Thẩm Y Nhàn vẫn giữ vẻ điềm tĩnh lạ thường. "Muốn c/ứu người khác thì trước hết phải tự bảo vệ mình đã."
"Chúng ta cứ tiếp tục chơi trò chơi bi/ến th/ái này sao?" Giọng Trần Mỹ Mỹ nghẹn ngào. Hà Dịch Thần im lặng, mặt tái mét. Nếu anh ta bước thêm một bước nữa, viên đạn đã xuyên qua người, thậm chí là đầu.
Tôi chợt nhận ra: Chúng tôi chỉ tạm thời an toàn. Tạm thời - an toàn hơn hai người kia. Hung thủ không phải không muốn gi*t chúng tôi... mà là muốn gi*t một cách thỏa mãn hơn.
"Ừ. Cách tốt nhất hiện nay là tuân theo luật chơi của hung thủ. Cố sống đến khi viện binh tới."
[Y Nhàn nói chuẩn! Đúng là nữ hoàng giải trí nội địa, ngầu quá!]
[Thần tượng nhà tui đỉnh nhất hệ mặt trời.]
[Đúng rồi, trong tình huống này tự bảo vệ mình là quan trọng nhất.]
[Từ fan Y Nhàn thành anti đây, không thấy anh chúng tôi bị trói à? Không mau đi c/ứu? Ích kỷ!]
Bình luận tranh cãi dữ dội. Ngay lúc đó, giọng nói điện tử quái dị lại vang lên:
"Tiếp theo là phiên xét xử của cư dân mạng! Hãy bấm chọn trên livestream, bầu chọn giữa Hướng Chân Ngọc và Hứa Phạn để chọn ra người nhận án tử!"
---
Chức năng bình chọn vốn là tính năng mới của nền tảng. Nhà thiết kế khó lòng ngờ rằng nó lại bị kẻ sát nhân lợi dụng để quyết định sinh tử.
"Trời ơi! Thiệt luôn hả? Mau vote Hứa Phạn đi!! Bảo vệ anh trai!"
"Tui về hội fan kêu gọi, chờ tui lập nick phụ vote Hứa Phạn."
[Nói thật, dù không thích Hướng Chân Ngọc nhưng Hứa Phạn rõ ràng tệ hơn mà? Đồ bạo hành gia đình, ngoại tình, vừa nãy còn mang gene siêu đực định đ/á/nh Y Nhàn... Người ngoài như tui cũng vote hắn.]
[Tôi vote Hướng Chân Ngọc! Đổ lỗi cho fan cuồ/ng của ảnh đi. Bình thường hay chê bai người khác, giờ tự nếm mùi rồi nhé?]
[Ha ha, đằng trước nói thẳng gh/ê, không sợ bị lộ danh tính à?]
[Fan nhà này đúng là khủng khiếp. Lợi dụng tài nguyên lừa gạt thiếu nữ vô tội, đáng ch*t! Tôi cũng vote rồi.]
[Chuyện sinh mạng mà các người dám vote bừa? Hành động này khác gì hung thủ? Nếu người ta ch*t thật thì sao? Tôi không vote đâu.]
[Trời ơi, thế giới đi/ên lo/ạn thật rồi.]
Khi cư dân mạng tranh cãi kịch liệt, thông tin hữu ích càng ít dần. Lúc này, mồ hôi lạnh túa ra khắp người tôi, cố nghĩ cách c/ứu người. Ngăn cản netizen vote? Không thể. Chưa nói đến việc lời kêu gọi của tôi chỉ phản tác dụng, chỉ riêng tâm lý hiếu kỳ của một bộ phận netizen cùng thói quế "chuyện người thì sáng, chuyện mình thì quáng" đã đủ tạo ra kết quả khiến hung thủ hài lòng. Người tỉnh táo quá ít.
Thẩm Y Nhàn dường như đã hiểu rõ, lắc đầu với tôi. Xem ra chúng tôi chỉ có thể đứng nhìn. Kẻ trong bóng tối đã chuẩn bị quá kỹ. Như kẻ nắm quyền năng toàn tri, gi/ật dây những con rối chúng tôi. Chúng tôi buộc phải diễn tròn vai trong kịch bản của hắn - diễn xuất, nghi kỵ, chờ đợi tàn sát...
Tỉ lệ phiếu bầu liên tục biến động. Chưa đầy năm phút, Hứa Phạn dẫn trước Hướng Chân Ngọc hàng chục nghìn vote. Hai người bị băng dính bịt miệng gào thét tuyệt vọng, giãy giụa đi/ên cuồ/ng. Nhưng chất liệu dây thừng cực kỳ bền chắc. Càng vùng vẫy, vết hằn đỏ trên cổ tay càng rõ.
"Kênh bình chọn sắp đóng!
Ba!
Hai!
Một!"
"Công bố kết quả! Nam số 2 Hứa Phạn dẫn đầu áp đảo! Chúc mừng Hứa Phạn chiến thắng! Vậy... hình ph/ạt bắt đầu!"