8
Không thể cố quá như vậy được.
Tôi cũng chẳng khá hơn là bao. Khi có hợp đồng bắt gian, tôi đi giúp người ta bắt quả tang. Bắt gian thực sự rất khó, phải rình rập liên tục, chờ đối tượng xuất hiện rồi chụp ảnh cho đến khi bắt được những cử chỉ thân mật. Những khi không có việc bắt gian, tôi chạy ship đồ ăn. Tranh thủ vài tiếng sau giờ làm cũng ki/ếm được vài chục nghìn.
Đành vậy thôi, con trai tình trạng thế này, tương lai còn cần rất nhiều tiền, chúng tôi phải trang trải chi phí hiện tại rồi dành dụm cho mai sau. Vì thế mấy khoản tiền lớn vừa nhận được khiến cả hai vợ chồng vui mừng khôn xiết.
Đặc biệt là đoạn video bố mẹ gửi về, con trai đã có thể bập bẹ vài từ. Tôi lại thấy hy vọng trỗi dậy - ki/ếm thật nhiều tiền, biết đâu có thể đưa cháu đến bệ/nh viện tốt hơn hoặc trường học đặc biệt.
Con trai tôi còn cực kỳ nh.ạy cả.m với âm nhạc, thường gõ đàn điện tử liên hồi. Nếu có điều kiện, chúng tôi đều muốn một người nghỉ việc ở nhà chăm cháu. Tự mình chăm sóc khác xa so với thuê người. Nếu tự tay dạy dỗ, có thể đưa cháu đến thầy dạy piano, hoặc chúng tôi học trước rồi hướng dẫn lại. Nhưng cả tôi lẫn chồng đều không thể nghỉ việc, thậm chí mỗi người phải làm cùng lúc mấy công việc.
9
Chẳng bao lâu sau, tôi theo ông chủ sang F quốc. Ông ấy nói vợ mình hiện vẫn ở A quốc, bảo tôi đợi thêm vì tôi không thể qua đó được. Trước đây tôi từng xin visa A quốc nhưng bị từ chối thẳng thừng. Đồng nghiệp bảo nhìn cách ăn mặc của tôi giống hệt dân lao động chui. Tôi:...
Đúng vậy, lúc ấy tôi định sang làm chui vì áp lực quá lớn, hai vợ chồng nghĩ bên đó lương cao hơn, làm nhiều việc sẽ ki/ếm được tiền. Kết quả cả hai đều bị thẳng thừng từ chối. Chồng tôi trông còn giống dân làm chui hơn tôi gấp mười lần.
Đây là lần đầu tiên tôi ra nước ngoài. Cảm giác như những gánh nặng tài chính, bệ/nh tật của con trai, hình ảnh mệt mỏi của chồng đều lùi xa. Tôi tạm thời quên hết mọi thứ, thả h/ồn ngắm cảnh F quốc. Như được trở về thời thanh thản trước khi sinh con. Mọi thứ thật nhẹ nhàng và yên bình.
Nhưng trong lòng tôi vẫn canh cánh nhớ chồng con, ước giá như cả nhà được đến đây vui chơi vô lo vô nghĩ.
10
Ông chủ thông báo vợ ông sẽ đến Y quốc sau hai ngày nữa, nơi này cách F quốc không xa. Ông ấy nói sau khi xong việc sẽ đưa tôi qua đó mai phục trước. Tôi lập tức đồng ý. Nhưng ông ấy vẫn đề nghị dẫn tôi đi tham quan F quốc trước đã.
Ông chủ thật là người chu đáo và tốt bụng. Nhưng tôi không dám đi chơi cùng ông ấy. Đàn ông đàn bà có khác. Giả sử chồng tôi ra nước ngoài đi chung với một phụ nữ khác, còn tôi ở nhà làm hai công việc cực nhọc, tôi sẽ tức ch*t mất. Thấy tôi từ chối, ông chủ không ép, chỉ nói: 'Vậy chúng ta thẳng tiến đến Y quốc thôi. Cần làm quen địa hình trước, không thì khó lấy chứng cớ.'
Tôi gật đầu. Thế là chúng tôi lên đường đến Y quốc. Ông chủ quyết định đi ô tô để tiện ghi hình bằng chứng.
11
Trên đường đi, cứ đến mỗi thành phố, ông chủ lại thích xuống xe nhờ tôi chụp ảnh. Hoặc ông ấy đề nghị tôi ngồi trong xe đợi nếu không muốn xuống. Trông tôi có ngốc nghếch thế không? Ông ấy đi chơi mà tôi ở lại thì thiệt thòi quá. Tôi liền bảo sẽ cùng đi. Tôi chụp cho ông ấy, thì ông ấy cũng phải chụp lại cho tôi - đằng nào cũng đã đến rồi.
Ông chủ từng du học ở A quốc và cả châu Âu, am hiểu lịch sử văn hóa nơi đây. Mỗi điểm đến ông ấy đều kể cho tôi nghe nhiều câu chuyện thú vị. Trên đường đi, chúng tôi cũng trò chuyện rôm rả. Ông ấy khá hài hước và duyên dáng.
Chẳng mấy chốc, tôi quên hết những phiền muộn, tập trung cùng ông ấy thưởng ngoạn phong cảnh hai bên đường. Suốt ngày lái xe, hai người thay phiên nhau, đều mệt nhoài. Tối đến tìm khách sạn nghỉ ngơi, ăn uống xong là lăn ra ngủ, hôm sau lại tiếp tục hành trình.
12
Đến Y quốc, tôi thực sự choáng ngợp trước cảnh quan nơi đây. Tôi thi nhau chụp ảnh quay phim như thể lần đầu ra khỏi làng. Ông chủ nhiệt tình hợp tác, còn khuyến khích tôi chụp thêm nhiều nữa. Y quốc quả thực tuyệt đẹp và ấn tượng, hơn hẳn những nơi trước đó chúng tôi đã qua.
May mắn là chúng tôi đã tham quan các địa điểm khác trước, bằng không sẽ không thể đến Y quốc. Bởi tất cả đồ đạc của hai người đều bị mất cắp sạch sẽ. Không còn một xu dính túi. Thẻ ngân hàng cũng bị lấy. Thẻ tín dụng của ông chủ bị rút tr/ộm mấy chục nghìn euro. Thẻ của tôi hạn mức thấp hơn cũng mất vài nghìn... Hai chúng tôi chỉ còn lại điện thoại, không thể thanh toán di động được, phải nhịn đói đi làm lại giấy tờ và thẻ mới. Mất khá nhiều thời gian. Thiệt hại nặng nề.
Nhưng ở bên ông chủ, tôi luôn cảm thấy an tâm vì ông ấy giải quyết được mọi chuyện. Gặp hoàn cảnh này, ông không than phiền mà còn lạc quan nói: 'Nếu không bị mất cắp thì coi như chưa đến Y quốc thực sự, đây vốn là quê hương của Mafia mà.'
Ông ấy thật sự rất phong độ. Nhìn ông, tôi lại nghĩ về chồng mình. Quả là mỗi người một số phận.
13
Vợ ông chủ là một phụ nữ cao ráo xinh đẹp. Khí chất sang trọng đúng kiểu con nhà giàu. Đi xin visa A quốc chắc chắn được duyệt ngay, nhìn đã biết không phải dạng đi làm chui. Chúng tôi chẳng cần tốn nhiều công sức đã chụp được đầy đủ bằng chứng. Bởi cô ta thường xuyên hôn một người đàn ông khác, hai người quấn quýt không rời.
Tôi cẩn thận ghi hình, liếc nhìn sắc mặt ông chủ. Người đàn ông vốn vui vẻ hoạt bát giờ đ/au đớn nhìn vợ ngoại tình, cuối cùng cũng bật khóc. Ông ấy che mặt, khóc nức nở trong bất lực. Tôi chỉ biết ngồi yên trên ghế phụ, im lặng.
Ông chủ là người tốt bụng, thật đ/au lòng khi chứng kiến cảnh này. Khi tôi sa cơ lỡ vận, ông ấy đã giúp đỡ, giờ tôi phải có trách nhiệm ở bên ông ấy.
Về đến khách sạn, giọng ông chủ trầm xuống: 'Cô có thể ở lại trò chuyện cùng tôi một lúc được không?'
Tôi không chần chừ gật đầu đồng ý. Ông chủ ở phòng tổng thống, xa hoa hơn phòng tôi nhiều lắm. Ở đây có cả một dãy rư/ợu vang đỏ. Ông ấy lấy một chai rồi rót đầy hai ly.