Chúng tôi cứ thế ở trong phòng khách sạn, quấn quýt bên nhau. Tôi không ngờ một người có thể mê đắm thân x/á/c người khác đến thế, quên hết bản thân. Cũng chẳng biết chuyện thân mật giữa hai người lại có nhiều kiểu dáng đến vậy, mang lại vô vàn cảm giác khác lạ.
Những ngày thảnh thơi trôi qua nhanh chóng. Chúng tôi sớm phải trở về nước.
28
Trên chuyến bay về nước, sếp và tôi đặt hai vé hạng nhất. Anh hỏi tôi: "Về nước rồi anh có thể tìm em không? Em yên tâm, đôi lúc anh chỉ muốn gặp em, biết em có ổn không?"
Tôi vội vàng từ chối. Tôi không muốn về nước rồi vẫn phụ bạc chồng. Chuyện ở nước ngoài có thể coi như t/ai n/ạn ngoài ý muốn. Nếu tiếp tục ở quê nhà, tôi sợ chồng phát hiện. Tôi không thể đối xử tệ với anh ấy, càng không thể mất anh ấy.
Sếp trông thất vọng khôn ng/uôi. Lòng tôi cũng quặn thắt khi chia tay. Khi anh hôn tôi, nước mắt tôi lăn dài. Sếp muốn đưa tôi về nhà, nhưng tôi từ chối, tự bắt taxi về. Nhìn bóng anh qua gương chiếu hậu nhỏ dần, tim tôi như bị khoét trống một mảng.
Dù thời gian bên nhau rất ngắn ngủi, tôi lại nảy sinh tình cảm lệ thuộc sâu sắc với anh. Nhưng tôi hiểu, có lẽ do áp lực cuộc sống khiến tôi cần lối thoát tình cảm, mà anh xuất hiện đúng lúc. Thứ tình cảm mãnh liệt ấy khiến tôi rối bời, càng thêm hổ thẹn với chồng.
Về đến nhà, tôi nói với chồng: "Lần này giúp sếp bắt vợ ngoại tình, anh ấy còn thưởng thêm cho tôi 500 triệu. Sếp là người tốt, chắc biết hoàn cảnh nhà mình khó khăn nên cố tình giúp đỡ."
Chồng tôi cũng biết công ty sếp đã hỗ trợ chúng tôi, lại còn tăng lương cho tôi. Anh xúc động đến đỏ cả mắt: "Sếp của em đúng là người có tâm, không phải tên tư bản hút m/áu."
29
Thẻ ngân hàng tôi còn mấy trăm triệu, đủ để trả hết n/ợ nhà và xe. Nhưng tôi không biết làm sao giải thích ng/uồn tiền hợp lý mà không khiến chồng nghi ngờ.
Sếp không liên lạc nữa. Tôi thở phào nhẹ nhõm, nhưng lòng lại chạnh buồn. Tôi tự nhủ phải quên hết chuyện nước ngoài.
Chẳng mấy chốc, tôi tìm được cơ hội hợp thức hóa số tiền sếp cho. Công ty sắp tổ chức hội nghị cuối năm. Tôi định mượn cớ hội nghị, nói với chồng mình trúng thưởng. Nhưng việc này cần sếp phối hợp.
Nghĩ đến dịp được chính đáng liên lạc với sếp, lòng tôi bỗng dâng đầy mong đợi lẫn căng thẳng. Nhận ra tình cảm sai trái, tôi lại chìm trong dằn vặt.
Tay run run, tôi nhắn tin nhờ sếp sắp xếp để tôi "trúng giải đặc biệt" ở hội nghị. Sếp hồi âm ngay, bảo tôi đến văn phòng gặp mặt nói chuyện.
30
Tôi nghĩ đến văn phòng thì chẳng thể xảy ra chuyện gì quá đáng, bèn đồng ý. Chẳng hiểu sao trước khi đi, tôi lại vào toilet tút lại son phấn, xịt thêm nước hoa. Đầu óc tôi mụ mị chẳng suy nghĩ được gì, chỉ thấy tim đ/ập thình thịch.
Tôi liên tục tưởng tượng cảnh anh đòi làm chuyện ấy, hôn tôi hay nài nỉ tiếp tục mối qu/an h/ệ. Nhưng khi vào văn phòng, thấy sếp đang mặc áo khoác chuẩn bị ra ngoài, vẻ rất bận rộn. Tôi bỗng hoang mang, lòng trống rỗng lạ thường.
Chẳng lẽ anh muốn tôi nói hết mọi chuyện trong một phút rồi chia tay? Thấy tôi, anh bình thản nói: "Em đến rồi à? Anh đang có việc phải ra ngoài, em lên xe nói chuyện cùng anh nhé."
Cứ như thể chúng tôi chưa từng có bảy ngày sáu đêm nồng nhiệt ở nước ngoài. Tôi gật đầu, hấp tấp theo anh xuống bãi đỗ ngầm.
31
Trên xe, tôi trình bày kế hoạch: Chỉ cần anh bố trí một vòng quay may mắn với giải thưởng 450 triệu, thế là tôi có thể nói số tiền kia do trúng thưởng.
Sếp nhướng mày nghe xong, nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh: "Được thôi, không vấn đề gì, em có yêu cầu gì cứ nói, anh sẽ giúp em hết. Anh không đành lòng nhìn em khổ sở."
Giọng điệu ấy khiến tôi nhớ lại người đàn ông dịu dàng ngày trước. Tôi xúc động nhưng cảnh giác với chính cảm xúc ấy - không thể phụ bạc chồng thêm nữa.
Tôi nói: "Sếp cho em xuống xe đi, em đã trình bày xong rồi. Ở ngã tư phía trước, em tự bắt taxi về được."
Nhưng anh lái xe thẳng vào khu biệt thự, ra hiệu cho tôi xuống. Tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Vừa xuống xe, anh liền nắm tay tôi, kéo vào một biệt thự.
Bước vào nhà, anh nói: "Anh đã ly hôn rồi." Không ngờ thủ tục lại nhanh đến thế. Anh tiếp lời: "Anh nhớ em, nhớ đến mất ngủ. Em có nhớ anh không? Anh muốn liên lạc nhưng sợ em gh/ét. Hôm nay nhận được tin nhắn của em, anh vui đến phát đi/ên."
Lời nói ấy khiến lòng tôi chao đảo. Anh không kiềm chế được nữa, định hôn tôi. Thì ra anh vẫn thích tôi, thế là tôi yên tâm.
32
Tôi vội đẩy anh ra: "Không được sếp ơi, em thật sự không thể phụ bạc chồng nữa."
Anh nói: "Anh ấy đâu có biết. Em không nói, anh không nói, làm sao anh ấy biết được? Không biết thì không tổn thương, cũng chẳng ai phụ bạc ai cả."