Anh ta đứng đó, dáng vẻ cô đ/ộc, lẻ loi.

Tim tôi như muốn nhảy khỏi lồng ng/ực.

Thấy tôi và chồng, anh ta vui vẻ vẫy tay chào.

Tôi không thốt nên lời, chỉ sợ chồng biết chuyện giữa tôi và anh ta.

Căng thẳng đến nỗi tay run bần bật, mắt cay xè, mong sếp đừng tiết lộ với chồng tôi.

Tôi thực sự không muốn rời xa chồng.

Chồng tôi chào sếp trước tôi, vẻ mặt đầy ngạc nhiên vui mừng.

Hai người bắt đầu trò chuyện thân mật như tri kỷ.

Chồng tôi tỏ ra vô cùng nhiệt tình.

Sếp nói, gia đình anh ta đều ở nước ngoài.

Anh ta vừa ly hôn, muốn đi đâu đó giải khuây dịp Tết nên m/ua đại vé tàu, không ngờ gặp chúng tôi.

Tôi không tin tí nào.

Chồng tôi liên tục cảm ơn sếp đã giúp đỡ gia đình.

Anh còn tâm sự với sếp về hoàn cảnh khó khăn của nhà mình.

Sếp tỏ ra đồng cảm, an ủi chồng tôi mọi chuyện rồi sẽ qua.

Chồng tôi xúc động, coi sếp như tri kỷ.

Còn tôi ngồi bên như phỗng đ/á.

Cuối cùng sếp hỏi: "Tôi về quê cùng hai vợ chồng được không? Tết này tôi cũng chẳng có kế hoạch gì."

Tôi nhìn anh ta đầy kinh ngạc.

Tôi nghĩ sếp đi/ên thật rồi.

Sao anh ta dám?

Anh ta hứa sẽ không để chồng tôi biết, vậy mà giờ lại nhảy vào mặt chúng tôi.

Tôi cảm thấy bị lừa dối, vừa gi/ận vừa bất lực.

Nhưng trong sâu thẳm, có góc nhỏ nào đó lại vui vì được gặp anh ta, vui vì được cùng anh ta đi tiếp quãng đường.

Lòng tôi mâu thuẫn vô cùng.

38

Chồng tôi lập tức đồng ý, nói sếp là ân nhân của gia đình, phải tiếp đón chu đáo.

Sếp đến nhà chơi, còn lì xì to cho con trai chúng tôi.

Chồng tôi vui lắm.

Cả nhà đều phấn khởi, nhất là khi gánh nặng kinh tế được giảm bớt.

Ông ấy cư xử rất bình thường, không có hành động quá giới hạn nào.

Cứ như người bạn cũ đến nhà đón Tết vậy.

Tối đó, cả nhà cùng ăn khuya, đ/ốt pháo, xem Táo Quân, thức đến giao thừa.

Cuối cùng, người già và trẻ con đều đi ngủ.

Tôi buồn ngủ quá nên cũng lên giường.

Chồng và sếp vẫn tiếp tục nhậu.

Thấy sếp tỉnh táo, tôi hơi yên tâm.

Nhưng sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi thấy chồng đứng nhìn mình với đôi mắt đỏ hoe.

Linh tính báo hiệu điều chẳng lành.

Tôi hốt hoảng hỏi có chuyện gì.

Chồng nói: "Sếp em nói anh ta thích em. Anh ta hỏi anh có thể ly hôn với em không, đổi lại anh ta sẽ đưa anh 500 triệu."

Tôi cắn môi, không biết nói gì.

39

"Hai người đã ở bên nhau từ bao giờ?"

Giọng chồng tôi đầy đ/au đớn.

Tôi cắn ch/ặt môi, nước mắt lã chã rơi.

Tôi nắm ch/ặt tay chồng, van nài: "Anh à, nghe em giải thích. Em không cố ý, em không hiểu sao chuyện lại thế này. Đó chỉ là hiểu lầm, là t/ai n/ạn thôi. Lần đó... cả hai đều say quá."

Chồng tôi ôm mặt đ/au khổ.

Tôi cuống quýt thanh minh: "Chỉ một lần đó thôi, em hối h/ận lắm rồi. Tiền anh ta đền bù em đều dùng trả n/ợ cho gia đình. Anh tin em đi, chỉ một lần duy nhất thôi. Trong lòng em chỉ có anh thôi. Anh có thể tha thứ cho em không? Em không thích anh ta. Toàn anh ta tự nói thích em, em chưa từng đáp lại. Sau đó anh ta tìm em, em đã cự tuyệt dứt khoát rồi. Em định nghỉ việc nhưng sợ mất thu nhập, áp lực của anh sẽ lớn hơn. Anh tin em đi? Người em yêu nhất là anh. Em không có tình cảm gì với anh ta cả."

Chồng khóc nói: "Sao em có thể đối xử với anh như vậy? Anh làm việc quần quật, ki/ếm tiền nuôi gia đình. Anh chưa bao giờ phụ em. Trong khi anh làm hai công việc, tối còn chạy xe ôm, em lại đi ngoại tình sau lưng anh."

Tôi ôm chồng, nức nở: "Em không cố ý. Vì anh ta luôn giúp đỡ chúng ta, số tiền anh ta cho đã giảm bớt gánh nặng gia đình. Em tưởng anh ta là người tốt nên không đề phòng. Anh ta nói sắp ly dị vợ, tâm trạng buồn bã. Anh ta nhờ em đi cùng an ủi một chút, em đồng ý. Em không ngờ anh ta lại có ý đồ x/ấu. Em không biết nhân cách anh ta tồi tệ thế. Em đã uống quá nhiều rư/ợu rồi. Anh ơi, em xin lỗi, em thực sự không cố ý."

40

Chồng đẩy tôi ra, nói cần suy nghĩ.

Tôi r/un r/ẩy lo sợ, thực sự sợ chồng ly hôn.

Sếp vẫn bình chân như vại, ngoài sân đang chơi với con trai chúng tôi.

Chồng tôi như người gỗ ngồi bất động trên giường, không dám ra ngoài vì sợ người già trong nhà phát hiện.

Tôi cũng ngồi trong phòng với anh.

Một lúc sau, chồng lau nước mắt, nghẹn ngào: "Em có đảm bảo đoạn tuyệt với anh ta không?"

Tôi vội vàng thề: "Em đã c/ắt đ/ứt từ lâu rồi. Về em sẽ nghỉ việc ngay, được không?"

Chồng gật đầu đồng ý.

Chúng tôi gọi sếp vào phòng.

Chồng nói với sếp: "Chúng tôi rất cảm kích sự giúp đỡ của anh, nhưng tôi và vợ sẽ không ly hôn. Anh bỏ ý định đi."

Tôi nhanh nhảu thêm: "Sau lần sơ suất đó, em đã từ chối anh rồi. Chúng ta chưa từng bắt đầu thì làm sao kết thúc? Xin anh đừng làm phiền cuộc sống chúng tôi nữa. Sau Tết em sẽ nghỉ việc."

Vẻ mặt sếp lại hiện lên nét van xin đáng thương.

Anh ta nói: "Hai người không cần nghỉ việc. Nếu không muốn ly hôn, tôi sẵn sàng gia nhập gia đình các bạn."

Tôi và chồng đứng ch*t lặng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm