Tôi và bạn lạc vào một khuôn viên kỳ lạ.
Trong sân có rất nhiều đứa trẻ sơ sinh mãi mãi không lớn nổi.
Điều kỳ quặc hơn là, bạn tôi vừa vào đã vồ lấy một đứa bé. Thấy cảnh ấy mà tôi đứng hình mất mấy giây.
1
Khi Đới Ngọc Thiêm bế đứa trẻ lên rồi quay người bước đi, tôi hoàn toàn ch*t lặng. Phải mất vài giây sững sờ, tôi mới kịp định thần mà đuổi theo. Chuyện là thế này...
Trường tôi tổ chức một hoạt động trải nghiệm mang tên "Khảo sát thực trạng sinh tồn của cư dân đô thị". Vừa nghe tin, chị Vân Đàm đã khăng khăng đòi tôi phải lập đội cùng Đới Ngọc Thiêm bằng được. Tôi gặng hỏi lý do, chị chẳng nói rõ ràng mà cứ úp mở, hết nài nỉ lại chuyển sang dùng cả từ "c/ầu x/in", khiến tôi không cách nào từ chối.
Nói thêm một chút, Đới Ngọc Thiêm là bạn cùng phòng đại học của tôi. Còn chị Vân Đàm chính là người dẫn dắt từ khi tôi bước chân vào "q/uỷ giới", đồng thời cũng là dì ruột của cậu ấy.
Địa điểm khảo sát của chúng tôi là Phúc Thọ Lý, một con phố cổ cũ kỹ. Phố xá vắng lặng như tờ, chỉ thấy một con chó cỏ lười nhác nằm phục dưới chân tường, thiu thiu ngủ. Đột nhiên, tiếng rao của một gánh hàng rong vang lên từ xa, phá tan bầu không khí tĩnh mịch: "Mài kéoo... Mài d/ao đâyy...!"
Con chó cỏ khẽ vẫy đuôi rồi lại nhắm nghiền mắt. Thế nhưng, tiếng rao ấy lại vô tình đ/á/nh thức một đứa trẻ sơ sinh nào đó, khiến tiếng khóc ré lên giữa không gian vắng lặng. Tôi đang định tìm một hộ dân gần đó để phỏng vấn thì bất ngờ thấy Đới Ngọc Thiêm bế đứa bé lên, rồi quay đầu bước đi nhanh như một cơn gió.
"Ê, cậu đi đâu đấy?" Tôi ngơ ngác gọi với theo, nhưng chỉ thấy bóng lưng cậu ấy càng lúc càng bước nhanh hơn.
"Không khảo sát ở đây nữa, đổi sang phố khác."
Thấy biểu cảm của Đới Ngọc Thiêm cứ là lạ, tôi nuốt lại những thắc mắc định hỏi, lẳng lặng bám theo. Vừa rời khỏi Phúc Thọ Lý không bao xa, trước mắt chúng tôi xuất hiện một con ngõ nhỏ mang tên "hẻm Thời Sa".
Con hẻm chật hẹp, sâu hun hút như một cái hang không đáy. Nhìn sơ qua, hai bên chỉ toàn là những bức tường cao sừng sững, phía cuối ngõ lờ mờ vài tòa nhà thấp tầng cũ kỹ.
"Hay là khảo sát ở đây đi." Đới Ngọc Thiêm nhìn vào con hẻm vắng lặng như tờ, trầm giọng lên tiếng.
Tôi kinh ngạc: "...!"
Dù trong lòng tràn ngập sự khó hiểu, tôi vẫn gật đầu đồng ý. Từ nãy đến giờ, trạng thái của cậu ấy vô cùng bất thường. Tôi lo rằng cậu ấy đã vô tình đụng phải thứ gì đó "không sạch sẽ" trong khu phố cổ này. Thế nhưng, lệnh bài q/uỷ giới đeo bên người vẫn im lìm không hề cảnh báo, mà ngay cả âm dương nhãn của tôi cũng chẳng soi ra điểm nào kỳ lạ.
Không còn cách nào khác, tôi đành nén sự bất an lại, cẩn thận quan sát từng bước đi của cậu ấy để kịp thời xử lý.
2
Hẻm Thời Sa yên tĩnh lạ thường, chúng tôi đi qua hơn nửa đoạn đường nhưng lệnh bài q/uỷ giới vẫn yên ổn nằm trong lòng bàn tay tôi.
Đi thêm vài bước nữa, chúng tôi thấy một cánh cổng sắt đen. Dù cổng đã hoen gỉ, biển số nhà lại được lau chùi sạch sẽ, hiện rõ dòng chữ "Số 33 hẻm Thời Sa".
"Hay là... hỏi thử nhà này?" Tôi hỏi ý Đới Ngọc Thiêm.
Cậu ấy do dự một lúc, cuối cùng gật đầu.
Bên trong không một tiếng động. Tôi giơ tay gõ cửa, không ai trả lời, gõ thêm lần nữa vẫn im lặng.
Tôi nhẹ nhàng đẩy thử, phát hiện cửa đang hé mở. Chỉ nghe một tiếng "cót két", cửa mở.
Sau đó, cảnh tượng trước mắt khiến chúng tôi sửng sốt.
Đây là một ngôi nhà kiểu sân giếng trời. Ba tòa nhà ba tầng quây vào nhau tạo thành chữ "U".
Và lúc này trong sân… tấp nập náo nhiệt!
Chị gái phơi quần áo, anh trai rửa xe đạp, bà nội dỗ cháu ngủ, các cụ ông cụ bà uống trà tán gẫu...
Hai bên đều có cầu thang lên tầng hai, ba. Mỗi tầng đều có hành lang chung dài nối liền sáu bảy hộ gia đình.
Tầng nào cũng có những con người đang thong thả làm việc riêng. Tiếng cười nói rộn rã, khói bếp nhân gian, thật nhộn nhịp.
Cánh cửa vừa mở, âm thanh và hình ảnh đồng loạt ùa vào tai khiến tôi choáng váng. Tôi quay lại nhìn cánh cổng sắt, băn khoăn không hiểu sao cách âm tốt thế.
Anh thanh niên đang rửa xe đạp là người đầu tiên phát hiện chúng tôi. Anh ta lập tức tắt vòi nước tiến lại gần.
"Hai bạn tìm ai thế?"
Tôi vội bước lên trước: "Chào anh! Chúng em là sinh viên Đại học Khang, đến làm khảo sát xã hội. Đây là thẻ sinh viên của em."
Anh ta cầm lên xem: "Phương Thiên Tục! Ra là sinh viên đại học à! Chào mừng chào mừng!"
Anh thanh niên nhiệt tình mời chúng tôi vào, còn mang tới hai chiếc ghế nhỏ. Nhưng ngay lúc đó, Đới Ngọc Thiêm, người vốn im lặng kể từ khi vào cổng, không ngồi xuống mà thẳng bước đến bên một chiếc xe đẩy em bé.
Khoảnh khắc tiếp theo, sự việc khiến mọi người sững sờ đã xảy ra.
Đới Ngọc Thiêm bế đứa bé trong xe đẩy lên một cách tự nhiên rồi quay người bước đi. Động tác của cậu ấy quá trơn tru, đến mức chẳng ai kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Người phản ứng đầu tiên lại là tôi.
Vi ci eo! Thằng này đang b/ắt c/óc trẻ em đấy à?
Tôi lao tới kéo cậu ấy lại: "Ê Đới Ngư, con nhà người ta không tiện bế đâu!"
Vừa nói tôi vừa nhanh tay đón lấy đứa bé. Một bà lão vừa mới hoàn h/ồn, vội lao lên: "Ôi con tôi! Cậu làm gì thế…!"
Tôi trả em bé lại cho bà lão, không ngừng xin lỗi: "Xin lỗi bà, bạn cháu nó..."
Cả sân đột nhiên ầm ĩ. Lúc này, Đới Ngọc Thiêm mới như tỉnh giấc mơ, ánh mắt ngơ ngác. Cậu ấy khúm núm cúi đầu: "Xin lỗi mọi người... Thất lễ rồi!"
Nói xong là quay người chạy biến.
3
Tôi tìm thấy Đới Ngọc Thiêm bên bờ một con lạch nhỏ không xa đó. Cậu ấy co quắp dưới gốc cây lớn, hai tay ôm ch/ặt đầu gối.
Tôi quan sát kỹ xung quanh cậu ấy, quả thực không có gì bất thường, cậu bạn này không bị thứ gì nhập vào.
Liên tưởng đến phản ứng của cậu ấy suốt đường đi, cùng yêu cầu của chị Vân Đàm khi bắt tôi lập nhóm với cậu ấy, trong lòng tôi đã có vài suy đoán.
"Cậu... ổn chứ?" Tôi hỏi.
Đới Ngọc Thiêm ngước lên, đôi mắt cậu ấy đỏ ngầu: "Xin lỗi... Lúc nãy họ... có m/ắng cậu không?"
"Không đâu, chỉ hơi gi/ật mình thôi. Vậy... lúc nãy cậu sao thế?"
Giọng Đới Ngọc Thiêm khàn đặc: "Tôi mắc bệ/nh rồi."
"Bệ/nh gì?"
"Bệ/nh... tr/ộm con nít."
"Hả...?"
Cậu ấy thở dài: "Dì tôi chưa nói với cậu lý do tôi chuyển trường sao?"
Tôi lắc đầu. Điều kiện chuyển trường đại học rất khắt khe, cần sự phê duyệt từ trường cũ, trường mới và các cơ quan liên quan.
Tôi nghe nói trường cũ của Đới Ngọc Thiêm là một trường 985. Giờ chuyển về trường đại học top hai như chúng ta, ắt hẳn có lý do bất đắc dĩ.
Chắc chắn không phải chuyện tốt lành gì, nên tôi cũng chẳng hỏi thêm.