Giả Thiên Kim Là Mèo

Chương 1

13/03/2026 03:38

Con gái ruột đã được tìm thấy.

Khi được đón về nhà, cô ấy mặc bộ quần áo cũ kỹ sờn rá/ch.

Co ro thu mình, đến tay chân cũng không biết đặt sao cho phải.

Có chị gái như thế này thật là x/ấu hổ với ta!

Thế nên ngày gặp mặt, ta kiêu hãnh đứng trên cầu thang, hét vang một câu:

— Meo!

1

Hôm ấy, ông bà không biết nghe từ đâu tin Giang Tiểu Vũ đã được tìm thấy.

Lập tức chạy đến chỉ trỏ.

— Con nhỏ hoang này tìm ở đâu ra vậy? Có đúng thật không đấy?

— Trông chẳng giống người nhà họ Giang tí nào, bà đã bảo nhận Diệu Tổ nhà anh cả làm con nuôi rồi, tìm về đứa con gái vô dụng làm gì chứ! Tiền nhiều đến nỗi không biết xài sao?

Mẹ tức gi/ận bừng bừng.

Bố chỉ biết thở dài bất lực.

— Đã xét nghiệm ADN rồi, đây chính là con gái chúng tôi!

— Đừng nói mấy lời như vậy nữa! Ngày xưa cũng tại các người...

Cứ thế, họ lại cãi nhau ỏm tỏi.

Thấy không khí căng thẳng, Giang Tiểu Vũ càng sợ đến nỗi tay chân co quắp.

— Cháu thật là cháu gái ta sao? Nói gì đi chứ?

— Đến nói cũng không xong? Tìm về đứa c/âm làm gì chứ! Gia nghiệp lớn thế này, thà cho Diệu Tổ còn hơn! Phải có con trai mới được!

Trong lúc hỗn lo/ạn ấy.

Ta bình thản vẫy đuôi, bước đến trước mặt Giang Tiểu Vũ, kêu lên vài tiếng "meo meo".

Tất cả mọi người đều sững sờ.

Giang Tiểu Vũ khụy xuống, thì thầm:

— Sao lại có con mèo ở đây?

Đây là câu nói đầu tiên của cô từ khi về nhà họ Giang.

2

Sau đó bố dùng đủ lời ngon ngọt.

Khi thì dọa nạt, lúc lại dụ dỗ.

Rốt cuộc cũng đưa được hai vị thần ông bà ra khỏi nhà.

Mẹ tức đến phát khóc.

— ... Họ còn dám đến gặp con ta sao?!

— Ngày xưa chính bố mẹ anh cố đưa Tiểu Vũ đi chơi, mới làm lạc mất con bé...

Bố ôm mẹ an ủi:

— Anh xin lỗi... Đừng buồn nữa, con cái đã tìm về rồi...

Một lúc lâu sau.

Mẹ mới kìm được cảm xúc.

Bà thấy ánh mắt Giang Tiểu Vũ vẫn dán ch/ặt vào ta.

Nhẹ nhàng bế ta vào lòng, nói:

— Tiểu Vũ, đây là em gái con...

Giang Tiểu Vũ sửng sốt: — Em gái?

Bố gật đầu:

— Lúc con mất tích... Bố mẹ suýt phát đi/ên, mẹ con khóc suốt cả tháng trời, không ăn không uống không ngủ...

Nhớ lại quá khứ đ/au lòng, mẹ đ/au khổ cúi đầu.

Bà khẽ nói:

— Họ hàng khuyên mẹ nhận nuôi một đứa trẻ, ông bà thì suốt ngày đòi cho Diệu Tổ làm con thừa tự... Nhưng mẹ không muốn tìm người thay thế con, thế là m/ua Đại Mễ về.

— Meo?

Ta bất mãn hỏi lại.

Lời này là ý gì!

Không tìm người thay thế.

Chẳng lẽ ta có thể làm đồ thay thế sao?

Thật là đảo ngược trời đất!

Ta dựng tròng mắt, nhẹ cào mẹ một cái để thị uy.

Ta hi vọng Giang Tiểu Vũ hiểu rõ.

Ngôi nhà này là của bản miêu, người nhà họ Giang là của bản miêu, ngay cả hành tinh Lam Tinh này cũng là của bản miêu!!

3

Từ khi hỏi ta một câu.

Giang Tiểu Vũ không hề mở miệng nói thêm lời nào.

Mẹ lau nước mắt, hỏi dồn dập:

— Mấy năm nay con sống thế nào?

— Tiểu Vũ, con thích ăn gì?

— Con có sở thích gì không?

— Sau này con muốn làm gì? Bố mẹ đều sẽ ủng hộ!

Giang Tiểu Vũ căng thẳng nhìn chằm chằm vào mũi giày.

Im lặng không nói.

Mẹ dùng hết lời khuyên nhủ.

Cuối cùng cũng không biết nói gì thêm.

Bố thở dài.

Hai người đành dẫn cô lên phòng trên lầu hai.

4

Ta kêu "meo" một tiếng.

Cũng lẽo đẽo theo sau.

Căn phòng được trang trí rất đẹp.

Toàn là màn voan ren màu hồng, nhìn mà ngứa móng.

Trời mới biết ta đã nén chịu thế nào.

Mới không x/é chúng thành từng sợi.

Bố mẹ mở tủ quần áo và ngăn kéo.

Cho Giang Tiểu Vũ xem những bộ đồ xinh đẹp và trang sức họ đã chuẩn bị.

— Không biết con thích gì, nên m/ua đại vài món.

— Sau này cần gì cứ nói với mẹ, được không?

— Bố mẹ sẽ bù đắp cho con thật tốt...

...

Giang Tiểu Vũ như người mất h/ồn, chỉ biết gật đầu.

Miệng c/âm như hến.

Ta biết.

Mẹ muốn nghe cô gọi một tiếng "mẹ".

Nhưng lại sợ quá vội vàng.

Cuối cùng đành ngậm ngùi rời khỏi phòng.

Khi mẹ đi rồi, ta nghe thấy bố an ủi bà ngoài cửa.

— ... Con bé bị lừa mấy chục năm, không nhớ bố mẹ cũng là chuyện thường, từ từ rồi sẽ quen...

— Ừ, em biết, chỉ là trong lòng buồn... Nghe cảnh sát nói, nhà kia đối xử tệ với con bé, cấp hai đã bắt nghỉ học, bắt ở nhà làm việc và trông trẻ...

— May mà ta tìm được con kịp thời... Không thì một hai năm nữa họ b/án con bé lấy tiền sính lễ rồi...

Ta khẽ kêu "meo".

Hóa ra Giang Tiểu Vũ khổ thế.

Con người còn không bằng mèo.

Thôi, xem mặt bố mẹ, bản miêu tạm chấp nhận cô ta vậy.

5

Ta rẽ ngoặt, chạy về phòng Giang Tiểu Vũ.

Cô đang ngẩn người ngồi thừ trên giường.

Ta kêu với cô vài tiếng "meo".

— Con gái ruột như ngươi, chiếm hết spotlight của bản miêu rồi, còn giả bộ đáng thương nữa?

Giang Tiểu Vũ thấy ta, dường như thở phào nhẹ nhõm.

Cô chậm rãi bước lại, thử vuốt ve bộ lông cổ ta.

Ta định cào cô một phát.

Nhưng nghĩ đến bố mẹ, đành thu móng lại.

Vuốt ve ta vài cái, Giang Tiểu Vũ tỏ ra thư giãn.

Cô bắt đầu lẩm bẩm:

— Mèo gì mà đẹp thế?

Meo!

Bản miêu chính là mèo Ragdoll đạt chuẩn thi đấu!

Bá chủ họ mèo!

Đúng là đồ nhà quê, không biết gì cả.

Giang Tiểu Vũ vuốt ve khiến ta vô cùng thoải mái.

Dù quần áo cũ kỹ nhưng người cô tỏa mùi nắng ấm áp.

Ta nheo mắt, thỏa thích ngả vào lòng cô.

Giang Tiểu Vũ vội vàng ôm lấy ta, ngỡ ngàng:

— Em dễ thương quá, chỉ hơi mũm mĩm... Chắc không bắt chuột nhỉ...

Ta gi/ận dữ trợn mắt:

— Meo?

Sao ngươi dám!

Sao dám dùng từ "mũm mĩm" để miêu tả thân hình mỹ miều của ta!!

Ta thế này là vừa chuẩn.

Giang Tiểu Vũ thấy ánh mắt bất mãn của ta, vội thì thầm:

— Đừng gi/ận, em không mũm mĩm, đừng gh/ét chị...

Cô nhìn ta khẽ nói:

— Chị... chị như đang mơ vậy, hôm qua còn ở căn nhà tối tăm ấy, hôm nay đã đến nơi xinh đẹp thế này.

— Cảm giác không chân thực chút nào... Người đó thật là mẹ chị sao?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi đạt cấp tối đa về tài ăn nói, tôi khiến cả kinh thành phát điên

Chương 8
Cả kinh thành này ai nấy đều tường tận, tiểu thư nhà họ Mạnh mang cái miệng khiến người ta tức đến chết cũng không xong. Phụ thân ta vốn là Nội các Đại học sĩ, cả đời cẩn ngôn thận hành, ngày ngày bái Phật cầu cho ta bớt nói vài câu. Cuối cùng, người chẳng còn cách nào khác, đành ép gả ta cho kẻ thù không đội trời chung của người là Cố Bắc Thần – kẻ vốn nổi danh nghiêm nghị, quyền khuynh triều chính. Ngày thành thân, vài kẻ đối đầu chính trị với Cố Bắc Thần cố ý sai phu nhân đến tân phòng để gây khó dễ cho ta. Thượng thư phu nhân che miệng, cười đầy mỉa mai: “Mạnh tiểu thư, Cố Thủ phụ tính tình lạnh lùng, chẳng gần nữ sắc, nàng gả tới đây, cuộc đời này xem như chẳng còn gì để trông mong rồi.” Ta vén khăn che mặt, bốc lấy quả táo tàu trên bàn vừa nhai vừa đáp: “Nhìn thấu được cuộc đời thì tốt chứ sao, chứng tỏ mắt ta vẫn còn sáng tỏ lắm! Chẳng như phu nhân đây, mắt mờ chân chậm, đến cả lão gia nhà mình đêm qua ngủ lại ở phòng thiếp nào cũng chẳng nhìn ra.” Một vị Thị lang phu nhân khác tức giận đập bàn: “Ngươi là nha đầu thế nào mà ăn nói hồ đồ vậy, chẳng sợ sau này bị nhà chồng chán ghét, vận mệnh tát cho vỡ mặt hay sao!” Ta nhai táo tàu, cười rạng rỡ như hoa: “Ôi chao, thế thì tỉnh cả người tỉnh táo lắm đấy!”
Cổ trang
0
Phất Nhân Chương 7