“Các người là người x/ấu! B/ắt n/ạt chị gái! Chị gái không muốn nhìn thấy các người! Các người mau đi đi! Không thì em sẽ bảo bố bắt hết tất cả!”
“Ảnh Ảnh, ném bọn họ cho cá m/ập ăn hết đi!”
Có lẽ bố mẹ họ Thẩm không ngờ tôi lại thẳng thừng đến vậy, họ đứng hình ngay tại chỗ.
Bà Thẩm còn định nói gì đó, Ảnh Ảnh đã dẫn hai vệ sĩ bước vào.
“Ông Thẩm, bà Thẩm, mời đi nào.” Giọng Ảnh Ảnh không cho phép từ chối, “Xin đừng làm phiền tiểu thư và chị B/án Hạ nghỉ ngơi.”
Ông Thẩm nhìn Ảnh Ảnh cùng hai vệ sĩ, lại nhìn sang chị B/án Hạ đang ôm ch/ặt lấy tôi, biết rõ hôm nay không thể đạt được mục đích.
Ông ta trừng mắt gi/ận dữ nhìn chúng tôi rồi kéo bà Thẩm đang khóc lóc đi mất.
Họ vừa đi, chị B/án Hạ như mất hết sức lực, ngồi bệt xuống thảm.
Tôi vội bò vào lòng chị, bắt chước cách mẹ thường dỗ dành tôi, vỗ nhẹ vào lưng chị: “Chị đừng sợ, người x/ấu đã bị anh Ảnh Ảnh đuổi đi rồi!”
Chị B/án Hạ ôm ch/ặt lấy tôi, mặt ch/ôn vào bờ vai nhỏ bé của tôi.
Tôi cảm thấy vai chị khẽ r/un r/ẩy.
Chị ấy đang khóc sao?
Tôi hoảng hốt, vừa khóc vừa dùng bàn tay nhỏ xíu vỗ nhẹ lưng chị: “Suỵt suỵt, chị đừng khóc, Tiểu Bảo ở đây nè. Tiểu Bảo siêu mạnh, đ/á/nh đuổi hết lũ x/ấu!”
Mãi một lúc sau, chị B/án Hạ mới ngẩng đầu lên, mắt đỏ hoe nhưng không rơi nước mắt.
Chị hôn lên má tôi: “Cảm ơn Tiểu Bảo. Chị không sao rồi. Có Tiểu Bảo ở đây, chị không sợ gì hết.”
“Ừm!” Tôi gật đầu mạnh, “Em sẽ mãi mãi bảo vệ chị!”
8
Nhà họ Thẩm vài lần cố gắng liên lạc, thậm chí không biết bằng cách nào lấy được số điện thoại mới của chị B/án Hạ, nhắn tin xin lỗi dài dòng.
Chị B/án Hạ không hồi đáp, thẳng tay chặn số.
Bố biết chuyện liền nổi gi/ận, sai người đến cảnh cáo nhà họ Thẩm, nếu còn quấy rối chị B/án Hạ sẽ không chỉ mất hợp đồng đơn giản nữa.
Họ Thẩm dường như tạm thời im hơi lặng tiếng.
Cuộc sống của tôi và chị gái lại tràn ngập niềm vui.
Nụ cười trên mặt chị ngày càng nhiều, có khi còn học làm bánh với dì Lưu rồi mang đến cho tôi nếm thử đầu tiên.
Bình luận thi nhau hiện lên:
【Đây mới là cuộc sống đích thực của một tiểu thư chính tông!】
【B/án Hạ và Tiểu Bảo bên nhau thật tốt, hai thiên thần nhỏ cùng chữa lành cho nhau.】
【Nhìn mà ấm lòng quá đi.】
Nhưng rồi tôi bị ốm.
Tối uống th/uốc hạ sốt, ban ngày lại sốt cao trở lại.
Cả nhà lo sốt vó.
Bố mời bác sĩ giỏi nhất về tận nhà, mẹ túc trực bên tôi cả ngày, dì Lưu thay đổi thực đơn liên tục nấu những món bổ dưỡng dễ ăn.
Chị B/án Hạ còn không rời nửa bước, ngồi bên giường kể chuyện cho tôi nghe, lau tay chân bằng nước ấm, khi tôi ngủ thì nắm ch/ặt tay tôi, mắt đỏ hoe vì thức khuya.
Tôi rất khó chịu, người mệt lả, đầu óc quay cuồ/ng.
Nhưng thấy mọi người lo lắng cho mình, tôi cố tỏ ra bình thường.
Tôi nói với chị: “Chị ơi, em không sao đâu, em sẽ khỏi ngay thôi. Khỏi rồi chúng mình cùng xây lâu đài cát to nhé!”
Chị gật đầu, giọng khàn đặc: “Ừm, Tiểu Bảo mau khỏe nhé.”
Mấy ngày đó, cả nhà đều dồn tâm trí vào tôi.
Đúng lúc bệ/nh tình sắp thuyên giảm, chị nói có việc cần ra ngoài một lát, sẽ về ngay.
Chị hôn lên trán tôi, bảo tôi ngoan ngoãn ngủ tiếp.
Tôi gật đầu, nhìn chị bước ra. Lúc đó đầu tôi còn nặng trịch, không nghĩ nhiều.
Nửa đêm tỉnh giấc vì khát nước, tôi mở mắt mơ màng thì phát hiện căn phòng yên ắng lạ thường.
Bình thường khi tôi ốm, chị hoặc mẹ luôn có người túc trực bên cạnh. Tôi gọi khẽ:
“Chị? Mẹ?”
Không ai đáp lại.
Tôi hơi sợ, tự mình trườn xuống giường đi tìm nước uống, cũng là tìm người lớn.
Đến cửa, tôi ngửi thấy mùi lạ.
Sau đó đầu óc càng choáng váng, chân tay bủn rủn, mắt mờ đi không thấy gì.
Khi tỉnh lại, tôi phát hiện mình đang ở một nơi tối tăm chật hẹp, chân tay bị trói ch/ặt, miệng dán băng keo.
Tôi không cựa quậy được, cũng không kêu lên nổi, sợ hãi vô cùng. Đây không phải phòng em, không phải nhà em!
Tôi gắng hết sức ngoái cổ nhìn, phát hiện một người khác cũng đang nằm trên mặt đất!
Là chị B/án Hạ!
Tôi kích động muốn bò lại gần, nhưng dây trói siết ch/ặt quá.
Chị cũng nhìn thấy tôi, đôi mắt mở to tràn ngập hoảng lo/ạn và lo lắng.
Dù sợ hãi nhưng thấy chị cũng ở đây, tôi bỗng thấy an tâm hơn.
Chị ở đây, chị ắt có cách.
Bên ngoài vọng vào tiếng bước chân cùng giọng nói thì thào của hai người.
Là ông bà Thẩm!
Giọng bà Thẩm đầy lo lắng:
“...Anh đi/ên rồi! B/ắt c/óc tiểu công chúa nhà họ Giang? Nếu Giang Thành Dật điều tra ra, chúng ta ch*t hết!”
Ông Thẩm gi/ận dữ và gấp gáp:
“Không thì sao? Giang Thành Dật nhận con nhỏ đó làm con nuôi, rõ ràng là muốn làm hậu thuẫn cho nó!”
“Công việc làm ăn nhà ta sắp bị hắn chèn ép hết rồi! Giao Giao phải phẫu thuật thẩm mỹ giống nó, khó khăn lắm mới len lỏi vào được, kết quả đây? Cái con Giang B/án Hạ kia ngày ngày túc trực bên con nhỏ, Giao Giao không có cơ hội tiếp cận!”
“Bây giờ con nhỏ bị bệ/nh, cả nhà tập trung chăm nó, Giao Giao mới có dịp đ/á/nh tráo rồi b/ắt c/óc, đây là cơ hội cuối cùng của chúng ta!”
Bà Thẩm khóc lóc: “Nhưng... mạo hiểm quá... Giao Giao đang giả làm B/án Hạ ở lại nhà họ Giang, lỡ bị phát hiện thì...”
“Không ai phát hiện đâu!” Ông Thẩm ngắt lời, “Giao Giao bắt chước nó lâu rồi, giọng nói, cử chỉ đều y hệt. Nhà họ Giang giờ chỉ lo cho con nhỏ, ai để ý đến mấy chi tiết nhỏ nhặt của ‘con nuôi’? Chỉ cần qua mấy ngày này thôi...”
Giọng ông Thẩm hạ thấp hơn, đầy vẻ liều lĩnh:
“Chỉ cần con nhóc này ch*t, ch*t trong núi này, cùng đứa thật th/iêu thành tro! Ai biết là ai làm?”
“Lúc đó, ‘Giang B/án Hạ’ ở lại nhà họ Giang chính là Giao Giao, họ Giang ắt sẽ coi trọng nó hơn. Nhà họ Thẩm ta có được chỗ dựa lớn như họ Giang! Còn việc gì không làm nổi?”